CÀ PHÊ VÀ HOA HỒNG VÀNG

1. Cà phê ba góc
Ta ngồi tít trên tầng hai. Nhìn qua ô cửa kính. Ta nhớ mùi hương vàng nhạt.

Bên ngoài trời nắng long đong. Đẹp. Vàng như mùa thu. Chẳng có cơn gió đông nào trong câu hát ngọt ngào, lắng dịu của Phương Thảo – Ngọc Lễ. Sáng nay, ta không cà phê một mình. Ta biết, ta không một mình…
Ta mê nắng vàng, như mê cái khoảnh khắc của mùa thu, đã qua mất rồi. Ta mê hoa hồng vàng như mê những đám lá rớt rơi khi gió nhẹ thoảng qua trên góc đường nào đó. Ngày xưa. Sân trường ta rải thảm lá cho ta đi…

Ta ngồi tít trên tầng hai. Li cà phê long tong từng giọt, đen sâu, thơm nâu. Sáng nay, ta không cà phê một mình, có ba chỏm đầu tóc ngắn, chia thành ba góc. Hai cái kính cận, một chiếc lãng đãng đã đánh rơi. Ta nghe Quang Dũng, Bằng Kiều ru ngọt câu hát xa xăm. Nhưng, ta mơ li cà phê một mình, mơ con phố miền núi của ta mênh mang nắng vàng…

2. Hoa hồng vàng
Ta chọn chiếc bàn có lọ hoa hồng vàng. Ngắt bớt những cánh úa tàn. Hoa vẫn đẹp đến lang thang. Hoa vẫn tươi thắm đến rộn ràng. Và cả mơ màng. Ta không đủ thắm nồng, kiêu sa như hoa hồng đỏ. Ta không thích sự nhạt nhoà của hoa hồng phớt. Ta cần sự mạnh mẽ, lung linh luôn loé sáng của cái màu vàng đượm kia. Ấm áp. Gạt bớt những u ám mùa đông lạnh lẽo. Gạt bớt những buồn tênh muôn nẻo trong lòng.

Ta vẫn thấy những bông hồng vàng, những màu vàng của chùm hoa Salem nọ. Cười ngạo nghễ với nắng trưa. Như hư không…Ta nhớ đến một cô gái có cái tên thơm thơm – Hoàng Hương…

By ChípLâmTrực@
Advertisements

CÀ PHÊ VÀ HOA HỒNG VÀNG

1. Cà phê ba góc
Ta ngồi tít trên tầng hai. Nhìn qua ô cửa kính. Ta nhớ mùi hương vàng nhạt.

Bên ngoài trời nắng long đong. Đẹp. Vàng như mùa thu. Chẳng có cơn gió đông nào trong câu hát ngọt ngào, lắng dịu của Phương Thảo – Ngọc Lễ. Sáng nay, ta không cà phê một mình. Ta biết, ta không một mình…
Ta mê nắng vàng, như mê cái khoảnh khắc của mùa thu, đã qua mất rồi. Ta mê hoa hồng vàng như mê những đám lá rớt rơi khi gió nhẹ thoảng qua trên góc đường nào đó. Ngày xưa. Sân trường ta rải thảm lá cho ta đi…

Ta ngồi tít trên tầng hai. Li cà phê long tong từng giọt, đen sâu, thơm nâu. Sáng nay, ta không cà phê một mình, có ba chỏm đầu tóc ngắn, chia thành ba góc. Hai cái kính cận, một chiếc lãng đãng đã đánh rơi. Ta nghe Quang Dũng, Bằng Kiều ru ngọt câu hát xa xăm. Nhưng, ta mơ li cà phê một mình, mơ con phố miền núi của ta mênh mang nắng vàng…

2. Hoa hồng vàng
Ta chọn chiếc bàn có lọ hoa hồng vàng. Ngắt bớt những cánh úa tàn. Hoa vẫn đẹp đến lang thang. Hoa vẫn tươi thắm đến rộn ràng. Và cả mơ màng. Ta không đủ thắm nồng, kiêu sa như hoa hồng đỏ. Ta không thích sự nhạt nhoà của hoa hồng phớt. Ta cần sự mạnh mẽ, lung linh luôn loé sáng của cái màu vàng đượm kia. Ấm áp. Gạt bớt những u ám mùa đông lạnh lẽo. Gạt bớt những buồn tênh muôn nẻo trong lòng.

Ta vẫn thấy những bông hồng vàng, những màu vàng của chùm hoa Salem nọ. Cười ngạo nghễ với nắng trưa. Như hư không…Ta nhớ đến một cô gái có cái tên thơm thơm – Hoàng Hương…

By ChípLâmTrực@

CHỢT NHỚ



Cái quán cà phê đấy. Chẳng còn nhớ. Chỉ biết nơi đó, chốn đó, có một không gian thoáng đãng nhiều cây xanh, có một bản nhạc mở đi mở lại mỗi lần mình đến: “Buồn như li rượu đầy, không có ai cùng cạn…”.

Chợt nhớ đoạn đường đi đến, có nắng, có gió, có những dòng người qua lại hững hờ. Chợt nhớ, đám bạn hiền ngẩn ngơ mấy chuyện trên trời dưới đất, theo mây bay xa tít để quên đi sự hoài nghi thực tại trong lòng. Chợt nhớ, chỉ là đơn giản những khoảnh khắc, nghe giọt cà phê tan chảy béo ngậy nơi đầu lưỡi. Chợt nhớ, một ngày khi đã không còn ngồi nơi đây. Chợt nhớ, xưa về réo gọi kí ức cuộc đời của từng người đã từng đến và đi…

Chợt nhớ, sáng nay ta quẩn quanh, nốc cạn đến đáy. Li cà phê trống trơn, bản nhạc không lời hiu hắt, những phận người mỏng tang, đơn độc bước khi phố lên đèn. Chợt nhớ, chiều qua ai đó đã khóc, bản nhạc có lời đau đớn như giọt nước mắt đang cố lặn thật sâu vào trong. Chợt nhớ…

Chợt nhớ, và chợt quên. Cố tình quên để không còn nhớ. Bỗng dưng thấy nhớ đến não lòng những điều cố hữu của cuộc đời, của kí ức mong manh. Bỗng dưng nhớ những điều hư hư thực thực, nhớ những ảo ảnh đã Save và đã Delete. Chợt nhớ hay chợt quên?…

Một lần, ta bước đi qua. Chợt nhớ. Vắng. Lòng lạnh tanh. Bản nhạc quen thuộc vẫn chập chờn trong trí não, cả câu hát xưa cố tình đoán thử mỗi lần tiếng nhạc buông đều:

“Một hôm bước chân về phố nhỏ, chợt nhớ đoá hoa tường vi…”

By ChípLâmTrực@

CHỢT NHỚ



Cái quán cà phê đấy. Chẳng còn nhớ. Chỉ biết nơi đó, chốn đó, có một không gian thoáng đãng nhiều cây xanh, có một bản nhạc mở đi mở lại mỗi lần mình đến: “Buồn như li rượu đầy, không có ai cùng cạn…”.

Chợt nhớ đoạn đường đi đến, có nắng, có gió, có những dòng người qua lại hững hờ. Chợt nhớ, đám bạn hiền ngẩn ngơ mấy chuyện trên trời dưới đất, theo mây bay xa tít để quên đi sự hoài nghi thực tại trong lòng. Chợt nhớ, chỉ là đơn giản những khoảnh khắc, nghe giọt cà phê tan chảy béo ngậy nơi đầu lưỡi. Chợt nhớ, một ngày khi đã không còn ngồi nơi đây. Chợt nhớ, xưa về réo gọi kí ức cuộc đời của từng người đã từng đến và đi…

Chợt nhớ, sáng nay ta quẩn quanh, nốc cạn đến đáy. Li cà phê trống trơn, bản nhạc không lời hiu hắt, những phận người mỏng tang, đơn độc bước khi phố lên đèn. Chợt nhớ, chiều qua ai đó đã khóc, bản nhạc có lời đau đớn như giọt nước mắt đang cố lặn thật sâu vào trong. Chợt nhớ…

Chợt nhớ, và chợt quên. Cố tình quên để không còn nhớ. Bỗng dưng thấy nhớ đến não lòng những điều cố hữu của cuộc đời, của kí ức mong manh. Bỗng dưng nhớ những điều hư hư thực thực, nhớ những ảo ảnh đã Save và đã Delete. Chợt nhớ hay chợt quên?…

Một lần, ta bước đi qua. Chợt nhớ. Vắng. Lòng lạnh tanh. Bản nhạc quen thuộc vẫn chập chờn trong trí não, cả câu hát xưa cố tình đoán thử mỗi lần tiếng nhạc buông đều:

“Một hôm bước chân về phố nhỏ, chợt nhớ đoá hoa tường vi…”

By ChípLâmTrực@

ANH TRẢ LỜI ĐÂY

LâmTrực@


Một bạn gái hỏi anh rằng: Em không ngực to, nhưng em vẫn có một khao khát muốn chinh phục anh, dù biết rằng đó là vô vọng. 
Em không ngực to. 
Em chợt thấy buồn buồn, vì bọn con gái chúng em hình như đã sai rồi thì phải, bọn em chống lại ý Chúa chỉ vì muốn làm vừa mắt giai. Mắt giai có luôn đúng không, khi đánh giá về cái đẹp?!
Giờ thì anh trả lời em nhé.
Gái thì biết gì đâu mà đúng với sai. Không em ạ, đấy là do đa số giai khi sinh ra và lớn lên mắt dần dần tuột thõng xuống và để cố định ở trim thôi. Khi đánh giá về cái đẹp tùy mắt con người.
Anh có cô bạn gái thân thiết, thường xuyên tâm sự về tình bạn và tình yêu. Cô ấy thỉnh thoảng vẫn hay hỏi bạn trai rằng anh yêu em vì cái gì. Khi anh ấy trả lời rằng anh ấy đéo biết nữa, thì khi đó cô mới yên tâm là anh ấy yêu cô không vì cái gì. 
Anh tán đồng quan điểm của cô bạn. Chứ còn vì ti to ti nhỏ, bướm to bướm bé, cánh cụp cánh xòe, cà vát hồng tím dài ngắn … thì vẫn là vì cái gì. 
Như Gấu Bond vĩ đại chả hạn, dù có đi bỉ gái thế nào, nhưng anh ấy vẫn luôn chỉ chung thủy với 1 chiếc cà vạt màu đen vắt nghiêng nghiêng trên cổ cho dù thỉnh thoảng cũng muốn tháo ra đeo cái khác nhưng mà hầu như là ko được.
Do vậy, em không nên tự ti (Not tý), vì đơn giản là em không thể tự ti cái của mình được. Và nếu cần em có thể nhờ bạn trai ti hộ.
Em cũng không nên nghĩ ngợi quá nhiều về ngực em nhỏ. Vif khi em nghĩ nhiều về nó, tức là có sự chi phối của lý trí vào tình cảm. Em càng lý trí bao nhiêu thì càng rời xa bản năng bấy nhiêu. Mất đi bản năng là mất đi cái đẹp đẽ nhất của tình yêu. Em nên nhớ rằng tình yêu bao giờ cũng dại dột. Chính nhờ cái dại dột đó mà tình yêu trở nên lung linh.
Chào em, chúc em khỏe, ngực càng ngày càng to và mau chóng chinh phục được thằng cao hơn anh.

ANH TRẢ LỜI ĐÂY

LâmTrực@


Một bạn gái hỏi anh rằng: Em không ngực to, nhưng em vẫn có một khao khát muốn chinh phục anh, dù biết rằng đó là vô vọng. 
Em không ngực to. 
Em chợt thấy buồn buồn, vì bọn con gái chúng em hình như đã sai rồi thì phải, bọn em chống lại ý Chúa chỉ vì muốn làm vừa mắt giai. Mắt giai có luôn đúng không, khi đánh giá về cái đẹp?!
Giờ thì anh trả lời em nhé.
Gái thì biết gì đâu mà đúng với sai. Không em ạ, đấy là do đa số giai khi sinh ra và lớn lên mắt dần dần tuột thõng xuống và để cố định ở trim thôi. Khi đánh giá về cái đẹp tùy mắt con người.
Anh có cô bạn gái thân thiết, thường xuyên tâm sự về tình bạn và tình yêu. Cô ấy thỉnh thoảng vẫn hay hỏi bạn trai rằng anh yêu em vì cái gì. Khi anh ấy trả lời rằng anh ấy đéo biết nữa, thì khi đó cô mới yên tâm là anh ấy yêu cô không vì cái gì. 
Anh tán đồng quan điểm của cô bạn. Chứ còn vì ti to ti nhỏ, bướm to bướm bé, cánh cụp cánh xòe, cà vát hồng tím dài ngắn … thì vẫn là vì cái gì. 
Như Gấu Bond vĩ đại chả hạn, dù có đi bỉ gái thế nào, nhưng anh ấy vẫn luôn chỉ chung thủy với 1 chiếc cà vạt màu đen vắt nghiêng nghiêng trên cổ cho dù thỉnh thoảng cũng muốn tháo ra đeo cái khác nhưng mà hầu như là ko được.
Do vậy, em không nên tự ti (Not tý), vì đơn giản là em không thể tự ti cái của mình được. Và nếu cần em có thể nhờ bạn trai ti hộ.
Em cũng không nên nghĩ ngợi quá nhiều về ngực em nhỏ. Vif khi em nghĩ nhiều về nó, tức là có sự chi phối của lý trí vào tình cảm. Em càng lý trí bao nhiêu thì càng rời xa bản năng bấy nhiêu. Mất đi bản năng là mất đi cái đẹp đẽ nhất của tình yêu. Em nên nhớ rằng tình yêu bao giờ cũng dại dột. Chính nhờ cái dại dột đó mà tình yêu trở nên lung linh.
Chào em, chúc em khỏe, ngực càng ngày càng to và mau chóng chinh phục được thằng cao hơn anh.

MỘT NGÀY BÌNH THƯỜNG Ở HÀ LỘI

Buổi sáng 

Mới 6h lảnh lót hàng loạt tiếng rao hàng ngoài cửa sổ. Tiếng rao nghe một vài lần còn hay và thi vị, nghe nhiều quá như xoáy vào tai, lặp đi lặp lại ngày nào cũng thế, lại đúng vào giờ ấy phút ấy là có giọng ấy, chính xác như cái đồng hồ, buộc phải nghe, đến nỗi phát hiện ra cả thổ ngữ tỉnh nào, cách nhả hơi lấy chữ của từng bà, mỗi bà có một kiểu riêng. Mà quái lạ sao số người đi rao hàng rong và ăn xin có vẻ ngày càng nhiều lên, mật độ tiếng rao càng dày hơn trước? 

7h là lúc nghe xung quanh bốn phía hàng xóm, khắp nơi bắt đầu rầm rầm đục phá, tiếng búa máy phá tường nổ đinh tai nhức óc. Ấy là người ta đang phá nhà cũ đi để xây nhà mới. Mẹ kiếp sao người nghèo đi lang thang bán hàng rong nhiều lên mà người có tiền xây nhà mới cũng không ít, sáng nào cũng nghe thấy rầm rầm, rầm rầm. Môi trường ô nhiễm. Âm thanh cũng ô nhiễm không thể tả. Ôi điên loạn, điên loạn. Vừa mới sáng ra đã muốn phát điên.

Ra đường

8h dắt xe ra đường, ra tới đầu ngõ đã hoa mắt chóng mặt. Cả biển người hàng ngàn xe cộ nườm nượp chật đường, đi lại loạn xạ, tiếng xe máy nổ, mùi khói bụi mù mịt ngạt thở. Thằng thì comple caravát lịch sự bóng bẩy lạnh lùng, thằng thì mặt bự thịt bóng nhẫy trông bì bì bia rượu, thằng nào cũng đeo kính đen gườm gườm, tựa như cả Hà Lội toàn là maphia, mà có lẽ cũng phải. Tất cả cùng phóng ào ào như sôi, tạt ngang rẽ dọc, ngoáy đuôi cắt đầu trước mũi xe kẻ khác vô cùng bố láo. Thằng nào ngầu hơn, có vẻ dân anh chị hơn là thằng khác phải nhường đường. Vô phúc mà va quệt nhẹ một cái là nhảy xuống quay ngang xe ra đường, xông vào chửi bới và đánh nhau ngay. Xe hơi thì bơi giữa biển xe máy, cũng hàng bốn hàng năm choán hết cả mặt đường, đứa nào đi được hay không kệ mẹ chúng mày, bố là bố không nhường! Vô cùng bát nháo và căng thẳng. Ở Hà Lội, đi trên đường là phải ngầu để thằng khác dè chừng khi muốn ăn thịt mình, và tay lái phải cứng, nếu không rất dễ va quệt và lâm vào hoàn cảnh chửi bới, lớn hiếp bé, nhiều hiếp ít và choảng nhau ngay.

Quán cà phê sáng

Vào quán cà phê. Cũng nên giữ bộ mặt căng thẳng cho mình, vì nếu tỏ ra nhẹ nhõm thân thiện thì bọn khách đang ngồi và cùng theo dõi mình từ lúc bước vào – vì có lẽ đó cũng là một trong những thú tiêu khiển của chúng – cũng sẽ không tỏ ra thân thiện mà nhìn mình như một sinh vật lạ, thậm chí hài lòng đắc thắng vì nghĩ rằng mình đang nể sợ chúng.

Các quán cà phê bình dân ở Hà Lội thường kê ghế đối mặt vào nhau như để quây quần, chứ không kê ghế kiểu sắp từng hàng hướng ra phía trước quán theo một hướng, kiểu bình dân SG (như vậy ai cũng có một chút không gian riêng tư, không bị kẻ khác nhìn vào mặt mình). Người Hà Lội hình như cũng rất thích chọn ghế ngồi đối diện kẻ khác. Kể cả khi các ghế xung quanh vẫn còn trống, thường là hắn bước vào và chọn ghế nào đối diện ngay trước mặt mình, để ý thấy lần nào cũng đúng như thế không hề sai. Tại sao? Có khi là để dọa, nhìn đểu, thử nắn gân hay át vía nhau, có khi để nghe lỏm câu chuyện và chõ sang tán dóc a dua nếu thấy phù hợp. Có khi là nằm trong bản tính ưa thích quây quần, thói bầy đàn của người Hà Lội.

Cà phê được đủng đỉnh mang ra. Cà phê đá thì gọi là đen đá, cà phê sữa đá thì gọi là “lâu đá” (nâu đá). Đen đá là cốc cà phê bỏ vào một đến hai cục đá lớn, bơi lõng bõng trong cà phê. Mùa đông thì là “đen lóng” và “lâu lóng”. Không có nước trà tráng miệng. Muốn tráng miệng thì phải gọi, và được một cốc nước lọc. Nếu không gọi thì thôi. Một cốc cà phê đá bình dân như thế là 16 ngàn đồng (Ở SG là 8 ngàn đồng).

Đàn ông ngồi trong quán ăn mặc bảnh bao, uống cà phê đọc báo, lim dim mắt khinh khỉnh nhìn kẻ ra vào. Sáng nào cũng gọi đánh giày bóng lộn, nên trẻ đánh giày ở Hà Lội có vẻ kiếm ăn được. Đàn bà cũng khinh khỉnh ngạo nghễ không kém, tất cả cùng một giọng oang oang lảnh lót uốn éo, tám chuyện với nhau như giữa chốn không người, có phần muốn thể hiện đẳng cấp với xung quanh, ai cũng như thế, không phải là rì rầm to nhỏ mà đích thị là rào rào oang oang như chốn chợ búa, thành ra ngồi quán cà phê mà cảm giác như đang ngồi giữa quán bia. Hầu như ai cũng “lói ngọng”. “Lói ngọng” là dân chơi, là kẻ sành điệu trọc phú, mới “nà” người Hà Lội.

Vào cơ quan

Em gái lễ tân đã tranh thủ ra tán chuyện với chị kế toán về bộ váy mới mua, trước khi sếp đến. Nhân viên nam cũng đã xong tuần cà phê trà nước buổi sáng, giày của ai nấy cũng đã đánh bóng lộn xong xuôi, đang bá vai bá cổ đi vào, vừa râm ran nốt chuyện còn tinh tướng dở dang ở dưới quán chưa ngã ngũ phần thắng. Sếp vẫn chưa đến, mỗi thằng lại rút tờ tiền ra, tranh thủ đánh đầu đít vài quả cho đỡ cơn ghiền cờ bạc lô đề mãi đến chiều mới xổ. Rồi sếp đến. Tất cả len lén vào chỗ làm việc. Cách làm việc có một vẻ gì thiếu tự giác, chậm chạp và kém hiệu quả.

Buổi trưa

Nhân viên các công ty tư nhân thì ra cơm bình dân, người Hà Lội gọi là cơm bụi. Không giống kiểu cơm bình dân SG, gọi cơm sườn chẳng hạn, thì chỉ là cơm sườn, cơm heo quay là heo quay, thì người Hà Lội gọi theo kiểu tổng hợp. Khách đông, chủ quán phục vụ không xuể nên lấy cơm trước, mỗi người lăm lăm trên tay một đĩa cơm trắng, chen chúc nhau trước tủ thức ăn, rồi ai thích ăn gì thì chỉ vào, người bán gắp bỏ vào đĩa và tính tiền trước luôn. Thường người Hà Lội gọi kiểu: “cho em 2 nghìn “thịt nợn”, 2 nghìn cá “zán”, 1 nghìn tôm, 1 nghìn đậu phụ, 1 nghìn gan xào, 1 nghìn… + 500 “zau” muống, 1 nghìn “zau” cải chẳng hạn – tức là mỗi thứ gọi một tí, không biết gọi là món cơm gì cho đúng, lại thành ra rất tỷ mỷ vụn vặt và làm mất thời gian của người khác chờ đợi. Mà ra quán cơm mới thấy nhiều em nhân viên văn phòng Hà Lội xinh “lức lở”, nhưng cũng lói ngọng níu no. Một em gái chân dài như người mẫu, ăn mặc diêm dúa như chuẩn bị đi dự tiệc cưới – nhưng thực ra chỉ là đi làm, và hôm nào cũng sang trọng như thế – trên tay cầm bốn năm đĩa cơm lấy giùm bạn công ty chưa ra, môi dẩu ra hót véo von: “Tổ sư bố mấy con mặt nồn, bảo za luôn đi đéo za, hôm lào cũng za muộn, lói mãi đéo nghe. Chị cứ cho iem mỗi đĩa ít thịt nợn kho với zau gì cũng được, gọi hộ cho nà tốt nắm zồi, đứa lào đéo ăn thì kệ con mẹ ló. Sốt zuột!”.

Còn các công chức nhà nước thì buổi trưa là lúc đi nhậu. Vì thế quán bia quán rượu ở Hà Lội buổi trưa thường là đông khách hơn cả buổi tối. Tất nhiên các công chức buổi chiều còn phải “nàm việc” lên không thể uống hết ga, mà là ăn một tí, uống một tí. Thứ “lào” cũng chút đỉnh nên không hẳn “lo” (no nê) mà cũng chẳng ra say. Nhưng chuyện cũng rào rào tinh tướng ra phết, đôi khi còn có cả màn choảng nhau. Trong câu chuyện giữa bạn bè mà lớn tiếng như cãi nhau, khi đến màn cao trào, thường thấy một anh zai quắc mắt, chỉ tay và bảo: “ĐM, ziêng ló nhé, với anh đây đéo nà gì cả nhé! Lói thế cho ló nhanh!”. Có nghĩa rằng hắn ta đang tức giận điều gì về một ai đó đang nói đến trong câu chuyện, và tỏ ý rất coi thường người ấy. Nhưng thay vì chờ dịp để trút vào kẻ ấy, hắn lại đem trút cả vào người trước mặt, bằng một giọng đe dọa không rõ mục tiêu là ai.

Cũng chỉ có ở Hà Lội mới có loại quán gọi là Cơm Bia – tức là phục vụ các món để vừa ăn cơm vừa uống bia. Vậy là cơm chẳng ra ăn cơm, mà bia cũng chẳng ra uống bia. Kiểu này chắc là hóa thạch từ thời bao cấp, khi mà cơm không sẵn mà bia cũng không nhiều, tiền cũng ít nên vào quán này vừa ăn cơm vừa uống cũng tiện. Nhưng cũng có nhiều quán nhậu chính cống, bia hoặc rượu, sang hèn đủ cả.

Buổi chiều

Các công chức “nhà lước” quay về cơ quan làm việc thì cũng đã ngà ngà, mặt đỏ tưng bừng nhưng không sao. Đến sếp của họ cũng thế cả, gặp nhau ở trong quán hết. Mà nói chung thì họ cũng chẳng phải làm gì. Cứ thế láng cháng vật vờ, thằng thì ngủ, thằng nào lãng mạn thì làm thơ tán gái, không thì đánh bài, chị em thì tranh thủ đi mua đồ. Các nhân viên công ty tư nhân thì ăn trưa xong vẫn phải làm việc, không được rảnh rỗi như các bác “nhà lước”. Đến giờ lô đề về là tất cả lại rôm rả, hẹn hò gặp nhau ở quán bia tiếp tục, bàn chuyện ngày mai đánh con đề nào. Và sự tinh tướng lại được tiếp tục.

Buổi tối

Ai có vợ con rồi thì buổi tối thường về ăn cơm cùng gia đình. Về điểm này thì các anh zai Hà Lội ngoan hơn các anh hai SG. Nhưng điều đó cũng bộc lộ thói nửa chừng của người Hà Lội: làm việc không ra làm việc, mà việc chơi bời cũng không hết mình – nên buổi tối đáng ra là nhậu nhẹt xả hơi sau một ngày làm việc vất vả như dân SG – thì người Hà Lội đã tranh thủ chơi bời buổi trưa rồi, nên tối thường là về nhà với vợ con.

Những ai đi nhậu chiều tối, thì có một thói quen là nhậu nhẹt bia rượu xong, là đi uống … cà phê! Và uống một cốc cà phê thật sự chứ không phải là uống nước gì đó. Quán cà phê buổi tối thậm chí còn đông khách hơn là buổi sáng, nhất là những quán trên mức bình dân, vì đó là lúc nam thanh nữ tú đi chơi.

Nhưng quả thật, cà phê là thứ uống buổi sáng để cho tỉnh ngủ và minh mẫn. Nếu uống buổi tối là khi cần thư giãn. Còn cà phê lại uống buổi tối, sau khi đã phê phê vì nhậu nhẹt thì quả thực thật khó hiểu sở thích của người Hà Lội!

……

Và ngày nào cũng thế. Đã khác xa Hà Nội của những ngày chưa xa, khi mà người Hà Nội chưa bị gắn nhãn tinh tướng, không có ai nói ngọng, giọng nói giản dị không trầm bổng uốn éo, kiểu như người Hà Lội bây giờ gọi “con mèo là “con mièo”, “người nghèo” thành ra “người nghièo”. Và còn nhiều thứ khác…Ôi người Hà Lội…Ta không có gì chung với lũ các ngươi cả. Không có một điểm gì cả. Ngột ngạt và bức bối. Nhưng vẫn phải sống.

By Narcis LâmTrực@