HOÀN HẢO

Mình khoái một em này.

Không thể hoàn hảo hơn…

Sở hữu phong cách thiết kế hiện đại, kiểu dáng đẹp và thanh thoát, mẫu Coupe với cái tên Range Rover Evoque được đánh giá là dòng xe rất thành công, được lòng cả những khách hàng khó tính nhất của Land Rover . Bên cạnh kiều nữ sành điệu và không kém phần nóng bỏng, Evoque chẳng khác nào một hình mẫu lý tưởng cho những ai muốn sở hữu nó.



















Theo:thegioioto

TRUNG QUỐC ĐÁNG KHINH DƯỚI CON MẮT CỦA MỘT NGƯỜI NHẬT…

Đây là bức thư một người Nhật viết cho người Tầu Hoa lục; bức thư đang được lưu hành trên “net” và gây xôn xao dư luận… Bài này anh đã post một lần, và đây là lần thứ hai với hi vọng có nhiều người tiếp cận được những thông tin như thế này.
————————–
Nhất châm kiến huyết (Kim châm rỉ máu), lời vàng ngọc, chúng ta cần phải thực sự kiểm thảo và phản tỉnh
Là một người Nhật Bản, tôi có đôi điều muốn cùng các bạn chia sẻ nơi đây về cái nhìn của tôi đối với người Trung Hoa. Tôi trước kia là một du học sinh của trường Đại học Trung quốc Nhân dân, tôi đã ngu khờ sống ở Hoa Lục đến 5-6 năm, vì vậy tôi tin rằng tôi hoàn toàn có đủ tư cách để nói lên cái nhìn của tôi.
Về địa lý, Nhật Bản và Trung Hoa rất gần nhau, nhưng mà về tính cách thì hai dân tộc lại xa nhau một trời một vực. Người Hoa lục (Trung Cộng) cho tôi cảm nhận cái ấn tượng ban đầu là rất tốt, nhưng về lâu về dài, thì những khuyết điểm đều bạo lộ hết ra ngoài, người Hoa Lục nhát gan, nịnh hót, hèn yếu, hư ngụy, xảo trá, thích làm tài khôn, và cái điều làm cho tôi không thể nào lý giải được là tại sao người Hoa lục tự đối đãi với chính đồng bào ruột thịt của họ thì rất ư là vô tình, nhưng lại đối đãi với người ngoại quốc thì họ rất khép nép và cung kính.
Lúc tôi mới vừa đến Hoa lục, bất quá thì tôi chỉ là một tên học trò nghèo khó, ấy thế mà tôi lại được đãi ngộ như là một “siêu quốc dân”. Kinh nghiệm của nhiều năm ở đó cho tôi một ấn tượng rất sâu đậm, người Hoa lục chẳng khác nào một thau cát rời rạc.Người Hoa lục đoàn kết một lòng là có, nhưng điều đó chỉ xảy ra ở những thời điểm đặc biệt, tỷ dụ như dân tộc họ đang đối diện với sự diệt vong. Nhưng lúc đó cũng không phải là đoàn kết triệt để nữa, người Hoa lục đối diện với Ngoại Đấu và Nội Tranh thì hầu như nghiêng về phần Nội Tranh nhiều hơn, người Hoa lục hận nhứt là Hán Gian. Tôi không phải là kẻ xâm lăng (đối với vấn đề xâm chiếm Trung Hoa, tôi tôn trọng lịch sử, thừa nhận đó là cái lỗi lầm của Nhật Bản), người Hoa lục đã nuôi dưỡng các cô nhi của chúng tôi trong thời kỳ chiến tranh, thế mà họ đã nhẫn tâm tàn hại đồng bào của họ ở thời kỳ Cách Mạng Văn Hóa (thậm chí là giữa thân tình với nhau). Những điều này thật tình tôi không làm sao mà hiểu nổi, nếu không phải là người Hoa lục thì chẳng ai có thể hiểu được. Các bạn là người Hoa lục, các bạn làm sao lý giải, nếu như nói người Hoa lục là lương thiện, hư ngụy việc chi, tôi thật chẳng biết đó là chuyện gì,nếu như người Hoa lục đơn thuần không có việc nồi da xáo thịt, thì đây có thể nói là lương thiện, nhưng khi xảy ra cuộc Cách Mạng Văn Hóa, thì tình huống đã đổi khác; thật tình mà nói, đối với việc làm của các bạn, tôi thấy chẳng có điểm nào để gọi là cảm ơn, nếu có thì chỉ là nghi vấn và không thể nào lý giải mà thôi. 

Còn nữa, tôi cũng không thể nào hiểu nổi tại sao các bạn lại không nhận khoản tiền bồi thường sau chiến tranh của Nhật Bản, không có một dân tộc nào giống như dân tộc Trung quốc: đối nội thì tàn bạo, nhưng đối ngoại thì lại ẩn nhẫn. Điều này đã làm cho tôi liên tưởng đến sự quan hệ giữa Do Thái và Đức quốc. Thật lòng mà nói tôi rất thán phục người Do Thái, thái độ của họ không tha thứ không nhờ vả đối với người Đức, đã tỏ rõ sự trọng thị quyền lợi và giá trị tự kỷ. Họ không tha thứ người Đức nhưng người Đức rất kính trọng họ. Ngược lại, tại phương Đông, hiện thực người Nhật Bản rất khinh thị người Trung Hoa. Các bạn vứt bỏ bồi khoản, các bạn tha thứ chúng tôi, chúng tôi vẫn hận các bạn, khinh thị các bạn, bỉ thị các bạn. Nguyên nhân không phải tại chúng tôi, mà là do bởi tự chính các bạn, Các bạn tự khinh tự tiện (đê tiện) , người ngoài cũng không làm sao có cách để giúp các bạn. Người Hoa lục không có khí phách, ý chí đã bị mài cùn lụt hết rồi, cái còn lại chỉ là hơi tàn, tự ti, và ngôn ngữ của các bạn hiện là sùng bái Tây phương với cung cách nịnh hót để làm vui lòng ngoại nhân. 
Các bạn tự cho là Văn Minh Cổ Quốc, nhưng ngoại trừ những kiến trúc giết người rùng rợn, những văn vật trong các viện bảo tàng, sinh hoạt của người Hoa lục trong hiện thực, có còn lưu lại cái bóng dáng văn minh truyền thống hay không? Không sai, Nhật Bản đã từng chịu sự ảnh hưởng văn minh của Trung Hoa trong thời gian dài lâu, nhưng mà hiện tại sự bảo tồn Văn hóa và duy trì được như xưa của người Hoa lục lại chỉ ở Nhật Bản, Hàn quốc, Tân Gia Ba, chứ không ở Hoa lục. Các bạn đem thành tín, tiết nghĩa, lễ nghi, tứ thư ngũ kinh coi như bốn thứ đồ phế thải mà quăng vào thùng rác. Rêu rao là kiến lập một xã hội mới, có ngờ đâu lại như thế này, các bạn dĩ nhiên là thấy rõ ràng hơn chúng tôi, một đằng thì tham ô hủ bại (lời quỷ dối người của các bạn: “hủ bại là vấn đề mà các nước trên toàn thế giới đều phải đối diện”), tham bạc mê vàng, ca kỹ dâm ô, chơi chó đua ngựa, còn đằng khác thì nghèo đến nổi cơm ăn chẳng đủ no. Làm đồ giả thì Hoa Cộng không ai địch nổi, thổi phồng nói dóc, thấy lợi quên nghĩa, các bạn không có tín ngưỡng mà tôn thờ chủ nghĩa Mác-xit. Nếu mà Marx có biết được cái chủ nghĩa của ông ta mà đẻ ra một xã hội như vậy, chắc là ông ta cũng phải tức chết đi thôi. Tinh thần rổng tuếch, chẳng ai tin ai, thật không thể nào mà trách một cái thau cát rời rạc. Người Hoa Lục hiện tại, với mức độ vô tri, ngu muội như thế nếu thụt lùi trở về ở thời của năm 1895 thì cũng chẳng tốt hơn được bao nhiêu. 
Trung Cộng là một đại quốc, nhưng mà về chính trị thì tuyệt đối là một kẻ hèn yếu. Các bạn từng chế nhạo Nhật Bản là chính trị ải tử (thằng lùn), nhưng mà thử so sánh chế độ xã hội, coi xem cái xã hội nào ăn no ngủ ngon. Xã hội chủ nghĩa chỉ còn có vài ba nước mà thôi, lại không đoàn kết, chuyên chế, độc tài, thế giới chẳng hoan nghinh. Nhưng vì Trung Cộng bạn quá to lớn, cho nên được thấy là trọng yếu, nhưng các bạn vẫn luôn là đối tượng ở thế công chính trị đối với Tây phương, chưa bao giờ tự chủ động xuất kích (để cải thiện), lý do là vì các bạn không làm, nhân quyền bị thế giới lên án bao nhiêu năm? Ai đã đem nhân quyền là quyền sống tối đại của con người đi chà đạp? Cách Mạng Văn Hóa, Bước Đại Nhảy Vọt, bao nhiêu cái sai lầm của chính phủ của các bạn, các ca sĩ của các bạn vẫn hát: người dẫn đường cải cách khai phóng, dắt chúng tôi đi về hướng thời đại mới…Giờ thì không còn người dân Hoa Lục nào ngoan ngoãn nghe theo, ở vào thời đại văn minh như ngày nay, thì cái tình huống như thế thật là hiếm có rồi. 
Các bạn người Hoa Lục đang tự hủy hoại chính mình, trí tuệ của chính mình, tài nguyên của chính mình. Kinh tế Hoa Lục các bạn phát triển nhanh, cái giá phải trả có xứng đáng không? Tài nguyên khô kiệt, môi trường sinh thái bị hủy hoại. Nguồn tài nguyên năng lượng tuyệt vời của tỉnh Sơn Tây của các bạn, đã bị chính các bạn hoang phí hủy hoại đến thế nào, kinh tế lạc hậu, dân sinh suy thoái, tham quan hoành hành. Các bạn có biết chăng, thời Trung hoa Dân quốc thống trị Hoa lục, Sơn Tây hãy còn là một tỉnh mẫu mực. Các bạn cũng chẳng biết địa vị của Sơn Tây trong lịch sử Trung Hoa, kinh tế của tỉnh Sơn Tây thịnh vượng ở thời Thanh triều, một nửa số quan tể tướng thời nhà Đường đều xuất thân từ tỉnh Sơn Tây, địa vị của Sơn Tây cao hơn xa so với thành phố Thượng Hải mà các bạn đã từng tự hào huênh hoang khen tặng, bây giờ các bạn hãy thử nhìn Sơn Tây, là sẽ biết ngay cái gì là cái khoảng cách giữa Lịch sử và hiện thực rồi (GDP bình quân đầu người Hoa Lục là số 1 đếm ngược từ dưới chót lên). Các bạn hoang phí và hủy hoại tài nguyên như thế, giả sử như Sơn Tây được mang cho Nhật Bản, chúng tôi sẽ rất trân trọng như là tổ tiên mà cung phụng để phát triển Sơn Tây, và Sơn Tây sẽ giàu mạnh hơn nhiều so với Bắc Kinh, Thượng Hải cường thịnh mà các bạn đã từng trọng thị. Các bạn thấy kinh tế phát triển nhanh, rồi mừng rỡ mà dùng Thượng Hải, Bắc Kinh làm cửa sổ để ngắm nhìn cái quái gì, thật là ngu xuẩn quá! Hai thành phố đó chiếm diện tích Hoa lục là bao nhiêu, dân số bao nhiêu? Các bạn trường kỳ khinh thị nông dân, 900 triệu nông dân mà không chiếu cố đầy đủ đến họ, thì Hoa lục các bạn sẽ phải đối diện với đại loạn rồi đó! 

Lúc ở Bắc Kinh tôi đã có nói chuyện với một bà lão người đến từ tỉnh Sơn Đông, bà là người đã dắt hai đứa con gái của bà đến Bắc Kinh để cùng bán dâm. Bà nói, nhờ vào thân xác mình mà có cơm ăn không xấu hổ đâu, có xấu hổ chăng là cái Xã hội này kìa, vì hơn 40 năm trước, chính quyền sở tại đã khua chiêng gióng trống mang mấy nghìn dân bản xứ (Sơn Đông) di dân đến Tân Cương, đưa đến vùng hoang vu sơn dã, để họ tự sinh tự diệt.. Số người bị chết nơi đó không biết là bao nhiêu, nhưng họ vẫn không cho trở về Sơn Đông, lén trốn về Sơn Đông cũng chẳng ích gì. Chính quyền nói họ chẳng phải là người Sơn Đông, không có hộ khẩu, mấy mươi năm lưu lạc, tìm ai để đòi công lý?

Những niềm vui công trạng lớn của các bạn, mấy chục tỷ công trình nói làm là làm, chúng tôi những người bị các bạn coi là những người Nhật Bản “khó tính”. Hoa Lục giàu, nhưng mà số người thất nghiệp lại gia tăng, thêm một người thất nghiệp là xã hội sẽ có thêm một nhân tố bất ổn định cho xã hội, các bạn không giải quyết. Thu nhập của nông dân thấp, các bạn không quan tâm. Khoảng cách giàu nghèo càng xa, các bạn lại làm như chẳng thấy gì. Cái mà các bạn thích là người ngoại quốc tán dương, cái điểm này nhiều người đã thấy rất rõ: các bạn hư vinh, xa xỉ, xã hội của các bạn hỗn loạn, các bạn lại muối mặt không biết xấu hổ mà dám nói là thời của người Nhật đã hết rồi, Hoa lục Cộng sản đã vượt xa Hoa Kỳ rồi. Ha ha… thật là cái nhìn thiển cận! 
Các bạn bất quá chỉ mới “cởi mở” hai mươi mấy năm, mà đã láo khoét như vậy. Kinh tế Nhật Bản đang đình trệ, các bạn liều mạng “phát triển” mười năm vẫn không đạt được 1/4 tổng sản lượng kinh tế của Nhật Bản. Vậy mà dám nói vượt xa Hoa Kỳ, chuyện thần thoại chăng? Còn nữa, tình hình Thế giới không tốt cho các bạn, nhưng mà Nhật bản, nhờ vào chế độ ưu việt, người dân thật lòng, cùng với sự chân thành giúp đỡ của Tây Phương, là lý do đủ để tái phục hồi. Còn Hoa lục bởi hình thái ý thức, chế độ, với Hoa Kỳ hoặc với các nước tự do khác không thể dung nhập cùng nhau. Hoa lục ổn định cái gì, một khi mà xã hội hổn loạn, kinh tế băng hoại, các nước xung quanh không ai ủng hộ, cũng bởi vì nước các bạn trước sau vẫn cho người ta cái nhìn phản cảm. Bởi vậy Nhật Bản tuy thua trận, vẫn có cơ hội vươn lên. Hoa lục mà thua, chắc chắn sẽ hoàn toàn chia năm sẽ bảy. Các quốc gia xung quanh đều mong muốn Hoa lục như vậy. Nước Nga chẳng muốn các bạn được yên, Ấn Độ hận các bạn, các nước Đông Nam Á hận các bạn…,bởi vậy hoàn cảnh của các bạn rất là tệ hại và bấp bênh Ấy thế mà các bạn vẫn chẳng hề thấy được cái nguy cơ đó, vẫn cảm giác lương hảo, như vậy rõ ràng là quá ngu muội.
Trong những sắc dân Đông Phương, chúng tôi tôn kính người Hàn quốc, bởi vì họ và chúng tôi rất giống nhau, có máu có thịt, dám nói dám làm.. Lịch sử của chúng tôi và của các bạn đã từng có vấn đề va chạm nhau, người Hàn quốc từ ông Tổng thống đến quốc dân đều có thể kháng nghị, Trung Cộng thì chỉ có vài ba người phát ngôn của bộ ngoại giao với sự hiểu biết thiển cận không biết khinh trọng chỉ biết ở đó ý ý á á. Ha ha…,đấy là cái sự khác biệt đó. Người Hàn quốc hận chúng tôi, nhưng chúng tôi kính trọng người đối thủ này. Còn bạn hận hay không hận chúng tôi, chúng tôi cảm nhận như không có chuyện gì để nói, bởi vì tính cách của các bạn, và phẩm hạnh của các bạn đã cho thế giới thấy rõ, người Hoa lục không có tính thẳng thắn, cương trực. Hiện tôi đang suy nghĩ: Không quên việc trước (lịch sử) sẽ là thầy của việc sau (tiền sự bất vong hậu sự chi sư). Như vậy, cuối cùng giữa Nhật và Trung Cộng, ai là người đã bỏ quên lịch sử? 
Chúng tôi tham bái thần xã, sửa lại sách giáo khoa lịch sử, nói rõ là chúng tôi không có quên cái giai đoạn lịch sử đó, còn các bạn, những người bị hại trong thế chiến thứ hai? Các bạn chỉ vì lo tranh chấp trong đảng phái, mà không nghĩ đến đại nghĩa của Dân tộc. Nói gì đến cái chuyện trong 8 năm kháng chiến, dưới sự lãnh đạo của đảng cộng sản Trung Hoa, sách sử của các bạn viết về giai đoạn lịch sử đó so với chúng tôi sao nó quá mơ hồ không rõ ràng, là bởi vì các bạn tự bóp méo lịch sử, ha ha! (một lần nữa cho thấy rõ là nội tranh nặng hơn ngoại kháng) các bạn chửi chúng tôi là không nhìn thẳng vào vấn đề xâm lược Trung Hoa, làm thương tổn đến cảm tình người dân Hoa Lục, thế còn các bạn thì sao? Qua nhiều lần vận động “cải tổ” chính trị, các bạn đã có nhìn thẳng vào sự bức hại của mình đối với người dân hay chưa? Có nhìn thẳng vào sự hủy hoại của cách mạng văn hóa hay chưa? Các bạn cần phải trực thị với rất nhiều điều sai lầm đó. Đó là do ai (?) đã làm tổn hại cảm tình của người dân Trung Hoa vậy hở? Làm phim “Tàn Sát Thành Nam Kinh”, trong số các bạn lại có những người vô lương đã thốt lên là tại làm sao không có nhiều màn hiếp dâm trước ống kính.

Các bạn người Hoa lục là cái kiểu như vậy, làm sao người ta chấp nhận được hả? Các bạn có thể không có khả năng, nhưng các bạn lại còn không cần đến nhân cách.Người Mỹ đánh chúng tôi đến gần chết, chúng tôi không hận họ, chúng tôi bội phục họ. Hàn quốc bị chúng tôi thống trị qua, bây giờ họ đã thành công lập được kỳ tích kinh tế, họ dám tranh đấu và dám làm, chúng tôi kính phục họ. Còn các bạn người Hoa lục cộng sản thì chẳng có được một cái điểm nào để cho chúng tôi coi trọng cả. Hãy cố gắng phản tỉnh đi, các bạn đất rộng và giàu tài nguyên, lịch sử lâu đời, thế mà phải thua dưới tay chúng tôi, các bạn không cảm thấy xấu hổ hay sao?

Một cái thau cát rời rạc sinh ra đầy chật ních đám người toàn chia rẻ, thời đại của các bạn giờ còn có thể sinh ra được những Chí sĩ gì nữa hay không? Trung hoa Dân quốc còn có Lỗ Tấn, Thái Ngạc, Chu Tự Thanh… là những người mà chúng tôi bội phục. Bây giờ các bạn ngoài những tên tham quan, hư hoa học giả, những phần tử tư tưởng khiếp nhược, thì còn có cái gì nữa đâu?
Các bạn chẳng đã từng nói muốn vun bồi tài năng người bản địa để họ được làm chủ nhân của những giải thưởng Nobel hay sao? Tại vì sao đến bây giờ vẫn chẳng có được vậy? Vụ máy siêu điện toán dùng chip Loongson của các bạn, tần số chủ mới chỉ có 266Hz, thế mà dám lớn lối thổi phồng đòi thương mại hóa, ha ha!.. Người Hoa lục, chúng tôi kính phục các bạn cái gì chứ?? người cùng cội rể đồng tông Tân Gia Ba ở thời kỳ SARS cũng đã phải chế tài các bạn một lúc, sự kiện La Cương, đã làm cho người ta không làm sao hiểu nổi..
Hởi những người Trung Hoa chia rẽ, người Do Thái đồng tâm như thế ấy, các bạn lại phân hóa như thế này. Các bạn một tỷ mấy người, một tỷ mấy cái tư tưởng rời rạc.Chúng tôi một trăm triệu người Nhật Bản cùng nhau suy nghĩ làm sao đưa Quốc gia chúng tôi thoát khỏi cảnh khó khăn.Tất cả chúng ta đều cùng sống trên quả địa cầu này, rõ thật thú vị lạ lùng!
******************************************
(*Sự kiện La Cương: Đài phát thanh tỉnh Hồ Nam,ngày 25/02/2003 lúc 0 giờ 16 phút do ông La Cương phụ trách chương trình trực thoại truyền thanh, có phát đi lời nhục mạ người Hoa Lục của một thính giả người Nhật tên là Tiểu Nguyên Kính Thái Lang trong 3 phút. Kết quả là ông La Cương và một số đồng sự bị cho nghỉ việc cũng như bị phạt vạ tiền..)

HẠNH PHÚC GIẢN ĐƠN

Mai Thanh Hải
Niềm hạnh phúc và vui sướng nhất, đối với trẻ em miền núi là được xem tivi, bất cứ là chương trình gì. Một chiếc tivi cũ, đặt ở nơi trang trọng nhất ngôi nhà, chạy bằng điện nước… – Thế là thành “trung tâm văn hóa” cho cả thôn bản và dĩ nhiên cũng thành “nhóm trẻ” cho bọn lít nhít quây quần, lếch thếch trông nhau…

Nguồn: Blog Mai Thanh Hải

CHÍNH QUYỀN VÀ TÒA SƠ THẨM CÙNG SAI

Cuteo@: Đó là một tin vui, một tín hiệu tốt lành. Một gia đình bị thu hồi đất đai trái pháp luật đã thắng kiện Chủ tịch UBND quận Long Biên, Hà Nội.

Trong vụ kiện này, cả chính quyền và cả Tòa Sơ thẩm đều sai. Anh mừng vì người dân được bình đẳng trước pháp luật.

Tòa tối cao hủy quyết định 
của Chủ tịch UBND quận Long Biên

Sau bốn năm theo đuổi vụ kiện do bị thu hồi đất trái pháp luật, ngày 21/ 6/ 2013,vợ chồng ông Lê Phúc Thủy ở 123 Nguyễn Văn Cừ, Long Biên, Hà Nội đã thắng kiện khi Tòa Phúc thẩm TANDTC tại Hà Nội đã tuyên hủy Quyết định thu hồi đất và hai quyết định hỗ trợ, cưỡng chế của Chủ tịch UBND quận Long Biên.

Quyết thu hồi đất của dân bằng được

Đây là vụ việc được PLVN theo đuổi và nhiều lần phản ánh: Vợ chồng ông bà Lê Phúc Thủy, Đặng Xuân Lập sinh sống trên mảnh đất 123 Nguyễn Văn Cừ từ 1990 đến nay. Nguồn gốc đất do HTX giao cho 23m2 và gia đình ông Thủy cải tạo, san lấp hố rác. Năm 1992, ông Thủy làm căn nhà ngói và ở từ đó đến nay, đóng thuế sử dụng đất liên tục, có tên trong số địa chính, có hộ khẩu thường trú…
Vợ chồng ông Thủy đã kết thúc được hành trình gian khổ.
Ngày 21/12/2006, UBND TP Hà Nội ra Quyết định 5688/QĐ-UBND thu hồi 164,9 m2 đất tại phường Ngọc Lâm và 1.239,3 m2 đất tại phường Bồ Đề, quận Long Biên. Căn cứ Quyết định này, UBND quận Long Biên buộc gia đình ông Thủy phải giao 90 m2 đất mà gia đình ông đang sinh sống cho UBND quận Long Biên.

Ngày 16/4/2009, Chủ tịch UBND quận Long Biên ra Quyết định số 939/QĐ-CTUBND xử phạt vi phạm hành chính đối với ông Thủy bằng hình thức phạt tiền 500.000 đồng. Ông Thủy khiếu nại Quyết định này nhưng không được giải quyết theo Luật Khiếu nại, tố cáo.

Đã vậy, ngày 26/6/2009, Chủ tịch UBND quận Long Biên lại ra thêm Quyết định số 49/QĐ-CTUBND cưỡng chế thi hành Quyết định xử phạt vi phạm hành chính bằng hình thức tháo dỡ, di chuyển toàn bộ tài sản, vật kiến trúc, ra ngoài phạm vi giải phóng mặt bằng tại 123 Nguyễn Văn Cừ.

Ông Thủy khởi kiện vụ án hành chính tại Tòa án đối với Quyết định số 939/QĐ-CTUBND và Quyết định số 49/QĐ-CTUBND. Trước thời điểm Tòa án mở phiên tòa, Chủ tịch UBND quận Long Biên đã ra quyết định thu hồi và hủy bỏ hai quyết định bị kiện nêu trên.

Vì thế, TAND quận Long Biên đã đình chỉ vụ án. Những tưởng UBND quận đã nhận ra sai lầm để sửa, nhưng 29 ngày sau khi Tòa đình chỉ, ngày 18/11/2009 UBND quận Long Biên lại ra Quyết định số 4433/QĐ-UBND thu hồi 90 m2 đất của gia đình ông Thủy. Ông Thủy lại khởi kiện vụ án hành chính đối với Quyết định số 4433/QĐ-UBND.

Chính quyền và tòa sơ thẩm đều sai

Sau hơn 3 năm, TAND Tp Hà Nội rút hồ sơ lên từ tháng 7/2010 nhưng đến tháng 12/2012 mới đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm vào ngày 20/12/2012 và bác yêu cầu khởi kiện của ông Thủy, giữ nguyên ba quyết định bị kiện.

Ông Thủy kháng cáo. Ngày 21/6/2013, HĐXX Phúc thẩm của Tòa phúc thẩm TANDTC tại Hà Nội đã làm sáng tỏ nội dung vụ án và quyết định hủy bỏ ba quyết định bị kiện gồm Quyết định số 4433/QĐ-UBND ngày 18-11-2009 của UBND quận Long Biên và Quyết định phê duyệt phương án bồi thường, hỗ trợ tái định cư số 5298 ngày 22/12/2009, Quyết định cưỡng chế thu hồi đất số 02 ngày 20/1/2010 của Chủ tịch UBND quận Long Biên vì ba quyết định này không có căn cứ pháp luật.

Căn cứ mà Quyết định 4433 này dựa vào để thu hồi đất của ông Thủy là Quyết định 5688/QĐ-UBND và Văn bản số 9671/UBND-TNMT ngày 7/10/2009 của UBND TP Hà Nội về việc giao UBND quận Long Biên thực hiện các biện pháp hành chính theo quy định của pháp luật để thực hiện thu hồi đất.

Tuy nhiên, Quyết định 5688/QĐ-UBND của UBND TP Hà Nội hoàn toàn không có nội dung thu hồi 90 m2 đất của gia đình ông Thủy. Mặt khác, trong Văn bản số 9671/UBND-TNMT ngày 7/10/2009 của UBND TP Hà Nội cũng không cho UBND quận Long Biên thực hiện thu hồi đất của gia đình ông Thủy.

Văn bản này cũng không hề ghi thu hồi đất của cá nhân nào. Và Văn bản số 9671 này không phải là văn bản có nội dung ủy quyền cho UBND quận Long Biên thu hồi đất của gia đình ông Thủy, vì ủy quyền thu hồi đất là vi phạm Điều 44 Luật Đất đai hiện hành. Do đó, Quyết định số 4433 là không có căn cứ pháp lý.

Tòa án cấp phúc thẩm cũng khẳng định ông Thủy sử dụng đất trước 15/10/1993, không có tranh chấp và phù hợp quy hoạch; Hợp đồng giao kết liên quan đến 23 m2 đất cũng đã được thanh lý, ông Thủy cũng đã trả lại HTX 14m2, hiện ông Thủy đang sinh sống trên phần đất tự khai hoang, do đó ông Thủy đủ điều kiện cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất.

Những người dự phiên tòa đã hoan nghênh phán quyết khách quan, công bằng và đúng pháp luật của Tòa Phúc thẩm TANDTC.

Văn Minh

CÓ ĐÚNG LÀ THẾ NÀY KHÔNG NHỈ?

Cuteo@: Đây là bài trên Kiến thức sáng nay, đọc mà thấy buồn kinh khủng. Không biết chuyện này có đúng như thế không? Các bạn cho ý kiến nhé.

Bài đó ở đây

“Nhất thân, nhì quen, tam quyền, tứ chế”

(Kienthuc.net.vn) – 47% người dân bảo tuyển người vào cơ quan nhà nước là do thân quen. Con số này có lẽ vẫn còn khiêm tốn so với thực tế. 
Trước đây, thời kỳ bao cấp đã có câu “Nhất thân, nhì quen, tam quyền, tứ chế”. Câu nói này ngày nay vẫn không cũ. Một người muốn được tuyển vào cơ quan nhà nước sẽ có nhiều cách để làm quen với lãnh đạo (có thể bắc cầu từ người này sang người khác để làm quen…). Từ quen đến thân thì việc tuyển dụng sẽ dễ dàng hơn. 

Ngoài ra, tiền cũng là phương tiện để xin việc ở cơ quan nhà nước. Một giáo viên ở vùng cao muốn chuyển về đồng bằng gần gia đình phải có vài trăm triệu, một người lính hết nghĩa vụ muốn ở lại làm chuyên nghiệp cũng phải có hàng trăm triệu. Sinh viên tốt nghiệp đại học muốn vào cơ quan nhà nước cũng hàng trăm triệu… Những điều này phổ biến hầu như ở lĩnh vực nào, địa phương nào cũng thế. Tất nhiên, những khoản tiền này không thể công khai được. Nếu nói ra không đủ chứng lý lại rơi vào tội vu khống.


Muốn sửa được vấn đề này phải có thời gian, vì nó đã ăn sâu vào tiềm thức mọi người. Muốn làm cho minh bạch trong tuyển dụng, người lãnh đạo phải thực sự chí công vô tư, Nhà nước phải có một cơ chế tuyển dụng hoàn chỉnh, minh bạch.

TẢN MẠN VỀ BẤT LỰC

Cuteo@


Đến nhà thằng em cùng nghề cầu đường chơi, con vợ nó dẫn mình xuống hầm rượu khoe. Choáng thật, ước tới hàng ngàn lít. Đã thế bình nào cũng ngâm đủ các loại từ ve sầu,  rễ cây, tắc kè, rắn rết đến trym cọp, nói chung chả thiếu thứ gì và lợi ích là tráng thận bổ trym. Vợ nó giới thiệu, cứ con gì mạnh mẽ, to, khỏe, dẻo dai nghĩ là bổ trym là ngâm; bất cứ cây gì cứng, dài, khả năng xuyên phá tốt là ngâm.

Anh nghĩ, nếu lý thuyết đó đúng, thì vợ chồng nó nên mua hẳn cái mũi khoan bê tông về mà ngâm cho nó hoành.

Hắn Phú Thọ gốc, nhà mặt phố, bố làm to, giàu vô đối, lại điển giai. Cả bữa cơm anh thấy hắn đi đái mấy lần, có lẽ yếu sinh lý cmn mất rồi, thảm thật. Đã thế lại chọn vợ 9x, xinh, phốp pháp cao m7, mông to như ti, ti to như bát ô tô, người ngon vãi.., Thảo nào vợ mới nhưng hắn ít khi về nhà. Vợ gọi, hắn toàn lẩn tránh với lí do anh đang giám sát thi công, kì thực là đang ngồi chém gió với bạn…Hóa ra hắn họ nhà cuốc lủi. Ôi cái sự đời, kẻ ăn không hết người lần không ra.

Nhìn cái mặt của thằng em là biết hắn không tự tin tẹo nào,  luôn lảng tránh đề tài liên quan đến chuyện phịch, chả bù cho tay Chênh luôn mồm huyênh hoang chuyện chăn gối.

Đã mấy hôm liền Chênh tung chiêu PR bản thân về chuyện sex của ông ta (ở đâyở đây). Khoan hãy nói về đạo đức của Chênh khi kể chuyện loạn luân của chính mình với bà chị tên Q từ hồi hắn còn bé tí bé teo nhưng lại phát dục sớm. Dưới góc nhìn tâm lý, anh cho rằng đó chỉ là chiêu đánh bóng rẻ tiền của Chênh, mà chuyện phịch nhau chính là biểu hiện khốn cùng sự bất lực – Bất lực trước cuộc sống và bất lực trước cái trym cua chính mình. Chính vì thế Chênh phải lôi cái chuyện cu ti tỉ muội từ tám đời ra để nhắm, các bạn có thể tìm thấy sự nuối tiếc trong từng con chữ của ông ta. Về bản chất, Chênh ta đang mặc cảm về sinh lí nên cố tỏ ra mạnh mẽ từ thiếu thời, nhưng ban chất là ông ta đang bị hoang tưởng sinh lý, và nó cũng như sự hoang tương về sự nghiệp chính trị của ông ta vậy.

Chuyện của thằng em và Chênh làm anh nhớ đến lời phán của anh Khệnh trên mạng về sự mặc cảm của đàn ông, đại ý là mặc cảm của đàn ông chính là sự yếu sinh lí, họ trốn tránh vào những việc nghe có vẻ vĩ đại như công việc, nghiên cứu, học thuật, đọc sách dịch, dịch sách đọc, lên mạng khoe khoang, hoặc họ tìm đến phò như 1 cứu cánh về sự thay đổi hình dáng sinh học của những con bươm bướm để tạo cú huých về cảm xúc turn on turn ộp… Thế, như Trịnh Công Sơn hay Xuân Diệu chẳng hạn, vĩ đại phết, da diết đa tình phết, nhưng mà có phải là vì thay lời muốn ấy mà phải thay lời muốn nói không. Mà cũng đúng thôi, yếu mới đẩy được cơn hoang tưởng và giấc mơ vĩ cuồng của họ xa hơn bằng con thuyền ngôn từ lừa dối, xảo trá về ấy của họ… Đấy là một tội ác với nòi giống@, nói như triết gia đéo gì không nhớ. 

Sự thật là, những người khoẻ mạnh và sinh lí nồng nàn, thường ít khi viết về sex của chính mình như Chênh, họ thường viết luận về phịch, về trym và bím, về sức sáng tạo tư thế phồn thực gì gì đó…

Cuối cùng, anh thấy chả có gì là lạ khi Chênh phải tìm đến chuyện sex để cầu cứu cho cuộc đời của ông ta. Chỉ sex thôi vẫn chưa đủ, mà phải là sex từ tấm bé và sex loạn luân của chính ông ta mới có cơ níu kéo vài cái vìu của những kẻ tò mò. 

Cái chính dẫn đến hành động kì quái của Chênh chính là sự bất lực ở cái đầu, cả đầu ở trên và đầu buông thõng ở đâu đó.

CÁT VÀ ĐÁ

Có hai người bạn đang dạo bước trên sa mạc. Trong chuyến đi dài, hai người nói chuyện với nhau và đã có một cuộc tranh cãi gay gắt.

Không giữ được bình tĩnh, một người đã tát người bạn của mình. Người kia rất đau nhưng không nói gì. Anh chỉ lặng lẽ viết lên cát rằng: “Hôm nay, bạn tốt nhất của tôi đã tát vào mặt tôi.”
Họ tiếp tục bước đi cho tới khi nhìn thấy một ốc đảo, nơi họ quyết định sẽ dừng chân và tắm mát.
Người bạn vừa bị tát do sơ ý bị trượt chân xuống một bãi lầy và ngày càng lún sâu xuống. Nhưng người bạn kia đã kịp thời cứu anh.
Ngay sau khi hồi phục, người bạn suýt chết đuối khắc lên tảng đá dòng chữ: “Hôm nay, bạn tốt nhất của tôi đã cứu sống tôi.”
Người bạn kia hết sức ngạc nhiên bèn hỏi: “Tại sao khi tớ làm cậu đau, cậu lại viết lên cát còn bây giờ lại là một tảng đá?”
Và câu trả lời anh nhận được là: “Khi ai đó làm chúng ta đau đớn, chúng ta nên viết điều đó lên cát nơi những cơn gió của sự thứ tha sẽ xóa tan những nỗi trách hờn.
Nhưng “Khi chúng ta nhận được điều tốt đẹp từ người khác, chúng ta phải ghi khắc chuyện ấy lên đá nơi không cơn gió nào có thể cuốn bay đi.”

Hãy học cách viết những nỗi đau lên cát và khắc tạc những niềm vui và hạnh phúc bạn tận hưởng trong cuộc đời lên tảng đá để mãi không phai.
LâmTrực@ sưu tầm