BIẾT LỖI, NHẬN LỖI, XIN LỖI VÀ SỬA LỖI MỚI LÀ VĂN MINH

Cuteo@

Đọc bài báo "Cảnh sát cơ động ‘đánh hội đồng’ phóng viên đến ngã quỵ" đăng trên báo Tiền Phong Online (Ở đây), mình thấy nóng trong người, nóng trong lòng.

Thú thực là mình không có cảm tình, cũng không ác cảm gì với nhà báo và cả mấy anh cơ động kiều này. Đọc bài trên với thông tin một chiều của nhà báo, mình không tin lắm đâu, bởi phóng viên bây giờ khác xưa lắm. Nhưng nếu câu chuyện là có thật thì quả thật mấy anh cơ động này đã làm một việc không thể chấp nhận.

Đánh người là hành vi kém văn minh nhất, và đánh nhà báo là… là hành vi nguy hiểm nhất mà mình từng thấy!!! 

Mấy anh cơ động này không những đánh, mà lại còn "đánh hội đồng" rồi còn đánh "đến ngã quỵ" nữa chứ. Hung bạo quá, tàn bạo quá, và thương phóng viên quá. Chắc anh đau lắm, anh chả làm gì mà bỗng dưng bị đánh. Thật, láo quá!

Nhà báo lừng danh Hữu Thọ đã có hẳn một câu chuyện được in trong cuốn sách "CHẠY", với tựa đề "Sợ báo hơn sợ cọp" để nói lên tính "nguy hiểm khi đánh nhà báo".

Hành vi côn đồ của mấy anh cơ động này (nếu có thật, mà chắc là có thật) mặc dù không đại diện cho ngành công an, nhưng nó góp phần làm xấu đi hình ảnh chiến sĩ công an. Thiết nghĩ cần phải xử lý nghiêm. 

Trong vụ việc này, theo như nhà báo phản ánh, hành động của các cấp chỉ huy tiểu đoàn cảnh sát cơ động rất đáng hoan nghênh. 

Biết lỗi, nhận lỗi, xin lỗi và sửa lỗi mới là văn minh.

——————————————

Mời các bạn đọc bài trên Tiền Phong:

Đọc thêm »

KHÓ TIN

Khoai@

Thật khó tin, 600 bánh heroin lại có thể đàng hoàng đi qua các khâu kiểm tra của Hải quan và vi vu đến tân xứ Đài.

Một cơ quan quyền lực vào bậc nhất ở sân bay, một hệ thống khổng lồ các phương tiện khoa học kỹ thuật hiện đại, một quy trình làm việc khoa học và nghiêm túc; một đội ngũ cán bộ Hải quan được đào tạo bài bản, có kinh nghiệm và rất chuyên nghiệp lại có thể để lọt 600 bánh heroin (229kg, trị giá khoảng 300 triệu USD) bên trong 12 chiếc loa thùng trên chuyến bay từ sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất đến sân bay quốc tế Đào Viên (Đài Loan). Thật mất mặt!

Vậy vấn đề ở đây là gì?

Do “tình cờ” máy hỏng, hay do cán bộ mắt kém?

Hay….

Thật khó tin! 

Nhưng vụ này dễ ợt!

THÁNH NỮ ĂN CHỔI BÀ GIÀ

Thánh nữ bị ăn cán chổi của bà già!


Sự kiện Thánh nữ bị bà già cho ăn cán chổi ngay trong lần đầu tiên tái xuất giang hồ
đáng được đưa vào sư kiện tiêu biểu trong làng dân chủ Việt Nam năm 2013! Video truyền hình trực tiếp tạihttp://www.youtube.com/watch?v=49DCSatfxdg&feature=share

Chuyện là khi xưa cô được các anh chị dâm chủ trong ngoài nước tôn vinh là Thánh nữ của Việt Nam. Cụ Bùi Tín từng ca ngợi cô trên VOA là “Hạt ngọc quý của nhân dân”, tên tuổi cô từng tràn ngập trên các trang mạng của các nhà đấu tranh dâm chủ với danh xưng tôn quý như anh thư nước Việt, bà Trưng bà Triệu …y như cô Phương Uyên bây giờ, nhưng về độ sùng bái, tôn thờ thì vượt xa vì cô là luật sư, tiểu thư trong gia đình cố GS Trần Phương. Nghe nói khi Thánh nữ mới ra tù các nhân sỹ trí thức đua nhau đến diện kiến, quà cáp nhằm “động viên” Thánh nữ. Nhân xỹ Phạm Toàn tặng cô ấy hẳn cái điện thoại mấy triệu đồng. Tiền đổ về khiến Thánh nữ khoe khoang “đẳng cấp” của cô là phải xài hàng hiệu, mua nhà, sắm xe hơi bạc tỷ…mới xứng với cô, những câu nói bất hủ như cô đấu tranh cho dân chủ nước nhà nên xã hội phải có trách nhiệm nuôi dưỡng cô mãi đi vào lịch sử phong trào đấu tranh dâm chủ Việt Nam!

Ra tù cô được vị gạo cội Việt Tân xe duyên với nhà dân chủ Ngô Duy Quyền để kết thành đôi uyên ương Nhân – Quyền. Dường như Nhân Quyền xứ ta thật tệ hại, mối duyên này khiến đời Thánh nữ lụn bại vì bao nhiêu ác nghiệp vợ chồng cô gây ra được tình địch chồng cô là Dân chủ Leaks hoàn trả cả vốn lẫn lời. Xì căng đan khiến cả làng dân chủ ngơ ngáo, đi đâu gặp ai, Thánh nữ cũng bị chất vất, sao không lên tiếng để cả làng dân chủ mang tiếng xấu, như phu nhân cụ Hoàng Minh Chính. Không thể đeo mo vào mặt nên Thánh nữ đành chọn cách thoái ẩn giang hồ ước mong xicangdan theo vết mòn thời gian sẽ tự chìm. Đúng là oan gia, nghiệp báo, ngày Thánh nữ tái xuất giang hồ lại gặp phải bà già liên tiếp tặng cho Thánh nữ vô số cán chổi khiến cô chỉ dám đợi bóng bà cụ đi khuất mới dám tri hô: Công an đánh người, công an giết người !!!

Đọc lại tường thuật đầy kịch tính cho vở kịch tái xuất giang hồ mà không hề thấy Thánh nữ đả động đến tình tiết này, nay clip được lan truyền trong thế giới ảo với tràng cười sảng khoái của cư dân mạng. Có thơ cóc rằng:

Dâm chủ mà gặp bà già
Ăn luôn mấy chổi, đúng là hại thân

Đúng là Nhân Quyền của Thánh nữ đã bị xâm hại nghiêm trọng. Sau mấy ngày bị ăn cán chổi, Thánh nữ lập tức tham gia vào cổ động thành lập Hội Phụ nữ Nhân quyền với lý tưởng “ hỗ trợ và bảo vệ những người phụ nữ bị xâm phạm nhân quyền” bằng lời kêu gọi đầy thống thiết rằng Thánh nữ và chị em của Thánh nữ “đang chịu đựng trong một thể chế mà pháp luật không nhằm bảo vệ Nhân quyền và Dân quyền” và “trân trọng đón nhận sự yểm trợ của những quý ông tôn trọng Nhân quyền của nữ giới và yêu quý phụ nữ”, bla, bla

Quanh đi quẩn lại các nữ lưu dân chủ bạn bè của Thánh nữ lại mong ngóng sự ban phát ân lộc từ “những quý ông tôn trọng Nhân quyền của nữ giới và yêu quý phụ nữ” như là điều kiện để trưởng thành và thăng tiến (http://vnwhr.net/about-gioi-thieu/call-to-support-loi-keu-goi/).

Phải chăng Thánh nữ cũng như các nữ lưu dâm chủ là các ký sinh trùng không thể tự trưởng thành được, không có sự “thăng tiến Nhâm phẩm, Nhân quyền và Tự do” nếu thiếu bóng dáng của sự yểm trợ “bất chấp sự khác biệt về văn hoá, địa lý và chính trị” kia!!!

Nguồn: Võ Khánh Linh

Video: LÊ THỊ CÔNG NHÂN BỊ CỤ GIÀ DÙNG CHỔI VỤT

Cuteo@

Đây là video clip được người dân cung cấp.

Trong clip này, Lê Thị Công Nhân đi ăn vạ ở đối diện công an phường nào đó, và bị một cụ già dùng cán chổi vụt. Đáp lại, ả lao vào tấn công lại, may mà được người đi đường đứng ra can ngăn, nêu không hôm nay thị nhừ tử.

Điều lạ là, sau khi bị cụ già dùng cán chổi vụt, Lê Thị Công Nhân bèn giờ trò Chí Phèo, gào lên: Công an đánh người, công an giết người. 

Là một luật sư, mà sao lại phải đi ăn vạ, để đến nỗi một cụ già 60-70 tuổi dùng chổi đuổi đánh. Nhục thế không biết!

Bạn sinh viên Hoàng Thị Nhật Lệ có lời bình rất hay: “Bỗng dưng” bị đánh vì cái tội PHẢN ĐỘNG, trong lúc tức quá, máu dồn lên não nhanh không kịp xuống, chị Lê Thị Công Nhân đã nhầm lẫn một bác cao tuổi thành công an với những câu ăn vạ quen thuộc: “Ối giời công an đánh tôi. Ối giời ơi công an giết người” Giờ thì trong mặt chị ý bà già cũng là công an, nếu không phải công an thì cũng là họ hàng hang hốc hay được công an cho tiền để hành hung chị ý. Vì vậy, có lẽ Đảng và nhà nước nên đưa chị ấy vào lồng kính, bảo vệ 24/24 kẻo biết đâu sau này bị muỗi đốt chị ấy cũng vu cho là nhà nước đang cố tình sát hại chị ấy cũng nên.

Mời mọi người cùng xem “công an” cầm chổi giết người:


TRIỂN "VÌ DÂN" ĐÁNH THỌC SƯỜN UYÊN MŨM MĨM

“Như chưa hề có cuộc chia ly” được tài trợ khủng ra sao?

Nhiều người thắc mắc về một số thông tin liên quan đến NCHCCCL, như tiền các tổ chức và cá nhân tài trợ; quảng cáo được chia thế nào; ai kiểm soát…

Chương trình Trở về từ ký ức (tìm mộ liệt sĩ) và Như chưa hề có cuộc chia ly (tìm người thất lạc) phát sóng trên Đài Truyền hình Việt Nam chưa bao giờ lại "nóng" như lúc này, khi những tranh cãi, phản pháo giữa Luật sư Trần Đình Triển và nhà báo Thu Uyên ngày càng đến đỉnh.

Xung quanh những tranh cãi này, rất nhiều vấn đề khác lại bộc lộ ra, không khỏi khiến người dân và khán giả cả nước băn khoăn.

Giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp của Công ty TNHH Truyền thông Sài Gòn Buổi Sáng.
Trước tiên đó là về thông tin Công ty TNHH Truyền thông Sài Gòn Buổi Sáng – đơn vị phối hợp với Đài Truyền hình Việt Nam thực hiện chương trình Như chưa hề có cuộc chia ly, có tới 70% cổ phần thuộc về gia đình nhà báo Thu Uyên.
Về vấn đề này, chúng tôi đã được xem bản Giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp của Công ty TNHH Truyền thông Sài Gòn Buổi Sáng. Trong bản này, phần Danh sách thành viên góp vốn có ghi rõ gồm 3 người. Một là ông Lê Cao Tâm góp 1,35 tỷ đồng (tương đương 30% cổ phần), hai là bà Lê Nguyễn Hạnh Duyên (con gái Thu Uyên) góp 1,35 tỷ đồng (tương đương 30% cổ phần), và ba là ông Huỳnh Kim Sánh (chồng Thu Uyên), góp 1,8 tỷ đồng (tương đương 40% cổ phần).

Trang thứ 2 của bản Giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp cho thấy các thành viên trong gia đình Thu Uyên sở hữu tới 70% cổ phần của Công ty Sài Gòn Buổi Sáng. 
Như vậy, riêng gia đình nhà báo Thu Uyên đã có cổ phần tới 70% tại công ty này. Còn người đứng tên tổng giám đốc công ty này lại không phải là ông Lê Cao Tâm, mà là Đỗ Minh Hoàng. Theo một nguồn tin chúng tôi có được, Đỗ Minh Hoàng là họ hàng với chồng Thu Uyên.

Cũng theo nguồn tin này, trong năm 2012, có 3 doanh nghiệp lớn đã đổ vào công ty này tổng cộng 14,5 tỷ đồng tiền tài trợ, trong đó có 2 doanh nghiệp mỗi doanh nghiệp tài trợ 5 tỷ và một công ty thép tài trợ 4,5 tỷ đồng.

Trước những thông tin này, Luật sư Trần Đình Triển đưa ra vấn đề, hai chương trình có ý nghĩa sâu sắc về phương diện xã hội trên VTV là Trở về ký ức và Như chưa hề có cuộc chia ly nhưng lại do một công ty tư nhân, có thể gọi là công ty gia đình (vì gia đình chị Thu Uyên chiếm 70% cổ phần) nhận tài trợ, quảng cáo, tự tìm kiếm thông tin và quyết định nhiều công đoạn khác… Đó là vấn đề chính mà các cơ quan có thẩm quyền cần điều tra xác minh, làm rõ để xử lý, không để 1 chương trình trên VTV lại do 1 cá nhân hoặc 1 nhóm người ngoài VTV quyết định. Việc phân định tài chính trên hợp đồng như thế nào? Về tiền các tổ chức và cá nhân tài trợ, tiền quảng cáo; hóa đơn thu chi do ai phát? Chương trình do ai kiểm soát? Người thực hiện có đủ chuyên môn không và là của tổ chức nào? Tỷ lệ phân chia lợi nhuận ra sao?…

Đọc thêm »

CHIẾC LÓN KỲ RIỆU

Bài học thứ 2: Hiểu về phụ nữ (Trích từ nguồn VTV8 )

CHIẾC NÓN KỲ CỤC do VTVn tổ chức
Long Vũ dẫn chương trình
———-


Long Vũ:


– Chào các bạn, hôm nay chúng ta thi về đề tài xoay quanh các vấn đề liên quan với phụ nữ. Cuộc thi hôm nay dành cho các thí sinh nữ, khán giả không phân biệt giới tính và tuổi tác. 
Câu hỏi đầu tiên cho các thí sinh: Tóc phụ nữ nơi nào xoăn nhất? Dành cho thí sinh nào bấm chuông trước. 


Cả ba thí sinh nhìn nhau, mặt đỏ bừng…….

Long Vũ:


– Thời gian dành cho các bạn đã hết, có vị khán giả nào giải đáp được sẽ nhận được phần quà đầu tiên của nhà tài trợ cho cuộc thi chiến nón kỳ cục… hôm nay! nào xin mời quý vị khán giả!


Khán giả cũng …đỏ bừng mặt, không ai trả lời được.


– Còn các bạn, các bạn có giải đáp đuợc không ạ? (không đuợc thì…kéo xuống) 


Chợt có em bé đứng dậy trả lời:


– Thưa chú, đấy là tại Châu Phi ạ! tóc phụ nữ châu Phi xoăn nhất ạ!


Long Vũ: 


– Hoan hô, cháu đã trả lời đúng! mời cháu lên sân khấu nhận phần quà của nhà tài trợ. 

****************************************

– Bây giờ chúng ta bước sang câu hỏi thứ hai: Cơ quan quan trọng nhất của phụ nữ Việt Nam là gì, ở đâu?


Cả ba thí sinh cũng nhìn nhau, mặt đỏ bừng…….


Long Vũ:


– Thời gian cho các bạn đã hết, các bạn mất cơ hội. Xin mời khán giả!!!


Khán giả cũng …đỏ bừng mặt, không ai trả lời.


– Còn các bạn, các bạn có giải đáp được không ạ? (không đuợc thì…kéo xuống).


Lại có một em bé khoảng 10 tuổi, đứng dậy:


– Thưa chú, đấy 18 phố Hàng Chuối ạ, là TW Hội Liên Hiệp Phụ Nữ Việt Nam ạ!!!!


Long Vũ:


– Hoan hô, cháu đã trả lời đúng! mời cháu lên sân khấu nhận phần quà của nhà tài trợ. 


**************************************** 


Long Vũ:


– Bây giờ đến vòng thi đoán ô chữ, ô chữ gồm 2 chữ cái, từ này mô tả cái gì đó mà các cô gái nghe đến là cảm thấy nhột và bủn rủng tay chân? 


– Nào mời thí sinh thứ nhất quay số.


Cô gái quay được 200 điểm, thẹn thùng, nhưng cố lấy hết can đảm:


– Em đóan chữ C.


Long Vũ:


– Chữ Cờ, có 1 chữ Cờ, còn 1 ô, em muốn quay hay đóan?


Cô gái quay số, không may bị mất lượt. Đến lượt thí sinh thứ 1 quay được 400 điểm:


– Em đóan chữ……U ạ.


Long Vũ:


– Chữ U, vầng, có 1 chữ U.


Cả hội trường ồ lên kinh ngạc!!!! không ngờ VTVn chịu chơi quá!!!


Long Vũ:


– Em đóan ô chữ này là chữ gì thế?


Cô gái ấp úng, mặt đỏ bừng


– Em …em….em…không biết ạ!


Long Vũ:


– Ðến lượt thí sinh thứ 3, nào, em đóan ô chữ này là chữ gì nào?


Cô gái bối rối:


– Em …em….em chịu !!!


Long Vũ:


– Nào mời khán giả!


Khán giả cũng quá thẹn thùng, không ai dám trả lời! hi hi. Còn các bạn…. không đoán ra à? Kéo xuống! 


Chợt một em bé khoảng 7 tuổi đứng dậy:


– Thưa chú, cháu đoán là chữ CÙ ạ. Khi bị cù thì rất nhột và bủm rủn cả tay chân ạ!!!

************************************** 

Ðến vòng thi thứ 2, cũng vẫn 3 thí sinh nữ mặc áo dài xinh xắn. 


Long Vũ:


– Bây giờ chúng a chuyển sang vòng thi thứ 3, thí sinh có 1 phút để trả lời các câu hỏi. Câu hỏi thứ nhất: C
ái gì mà trong quần của tôi có, mà các bạn thí sinh của chúng ta không có?


Cả ba thí sinh thẹn thùng, không trả lời được. Chợt một em nhỏ đứng dậy:


– Thưa chú, là cái túi ạ. Các cô mặc áo dài thì làm gì có túi ạ!!!


Long Vũ:


– Chúc mừng cháu giải đáp đúng, mời cháu nhận phần quà của nhà tài trợ


***********************************


Long Vũ: 


– Xin mời tiếp tục chương trình bằng ô chữ thứ 2. Ô chữ này gồm 4 chữ cái: Đây là thứ người con trái rất muốn bạn gái mình xem trong những lúc đi chơi cùng nhau? Vâng, mời chị Mon quay!


Chị B: 


– Em xin đoán chữ I (i ngắn) ạ. 


Long Vũ: 


– Vâng, chính là chữ I, có 1 chữ I, mời chị quay tiếp. 


Chị Mon: 


– Em xin đoán chữ M ạ. 


Long Vũ: 


– Chữ M có 1 chữ M, chị Mon giỏi thật, xin mời chị tiếp tục quay. 


Chị Mon: 


– Em xin đoán chữ H ạ. 


Long Vũ:


– Chúc mừng chị Mon, đây là lần đầu tiên có người đoán trúng liên tiếp 3 chữ, chị muốn quay tiếp hay đoán luôn từ này? 


Chị Mon: 


– Em xin đoán chữ đầu tiên cuối cùng là chữ C ạ. 


Long Vũ:


– Thật đáng tiếc, C không có chữ C nào cả, chị Mon đoán gần đúng, nhưng từ này là từ… PHIM. Một bộ phim ý mà. Cười. Chị chịu chơi quá đấy!

Đọc thêm »

TRUNG QUỐC TÌM KẾ THOÁI LUI?

Trung Quốc ra điều kiện từ bỏ vùng phòng không

Trước sức ép mạnh mẽ từ cộng đồng quốc tế, đặc biệt là Mỹ, Nhật Bản và Hàn Quốc, Bắc Kinh cân nhắc việc hủy Vùng nhận dạng Phòng không (ADIZ) trong vòng 44 năm.

Đáp trả những phản ứng quyết liệt từ phía Nhật Bản liên quan tới việc thiết lập ADIZ ngày 23/11 vừa qua, người phát ngôn Bộ Quốc Phòng Trung Quốc Yang Yujun khẳng định: “Nhật Bản hoàn toàn không có quyền đưa ra những bình luận vô trách nhiệm liên quan tới việc thiết lập ADIZ của Trung Quốc trên biển Hoa Đông”.

Khi được hỏi về yêu cầu của phía Mỹ và Nhật Bản yêu cầu Bắc Kinh bỏ ADIZ, ông này cho biết: “Chúng tôi muốn Tokyo phải rút lại ADIZ của mình trước, sau đó Bắc Kinh sẽ cân nhắc yêu cầu này trong vòng 44 năm”.
Bắc Kinh cân nhắc từ bỏ ADIZ trong vòng 44 năm. Ảnh: South China Moring Post.
Những căng thẳng giữa Trung Quốc và Nhật Bản đã tiếp tục gia tăng trong tuần qua sau khi Bắc Kinh tuyên bố thành lập ADIZ trên biển Hoa Đông, bao trùm quần đảo tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư. Theo đó, Bắc Kinh yêu cầu tất cả máy bay, vật thể qua lại khu vực này phải thông báo trước kế hoạch với giới chức Trung Quốc, phải gắn logo, cờ hiệu rõ ràng và nghiêm túc tuân thủ hướng dẫn của Bắc Kinh, nếu không, sẽ phải đối mặt với “các biện pháp phòng thủ khẩn cấp”.

Tuy nhiên, một câu hỏi đặt ra được cộng đồng quốc tế hết sức quan tâm là tại sao Bắc Kinh lại đưa ra cái mốc 44 năm chứ không phải một con số khác. Đây là một sự trùng hợp, bởi tính đến nay, Nhật Bản cũng đã thiết lập được ADIZ của mình trên biển Hoa Đông 44 năm (từ năm 1969).

Hiện nay, nếu so sánh về tương quan lực lượng, rõ ràng hải quân Trung Quốc chưa phải là đối thủ của hải quân Nhật Bản. Có thể 44 năm là vừa đủ để Trung Quốc hiện đại hóa quân đội, và khi đó, Bắc Kinh có thể đủ sức và lực để “tay đôi” chiếm Senkaku/Điếu Ngư từ tay Nhật Bản. Đầu tháng 11, tờ Thiết Huyết cũng đã trích lại bài viết trên tờ Văn Hối nói rằng, 30 năm nữa, Trung Quốc sẽ đủ điều kiện chiếm quần đảo Điếu Ngư/Senkaku.

Toàn cảnh diễn biến liên quan Vùng nhận dạng phòng không Trung Quốc (ADIZ):

Ngày 23/11: Trung Quốc tuyên bố thiết lập vùng nhận dạng phòng không trên biển Hoa Đông, bao trùm cả quần đảo Senkaku/Điếu Ngư đang tranh chấp với Nhật Bản. Trung Quốc yêu cầu các máy bay đi vào khu vực này phải cung cấp kế hoạch bay, khai báo tên quốc gia và duy trì trao đổi thông tin bằng radio hai chiều, nếu không muốn đối mặt với các “biện pháp phòng thủ khẩn cấp”.

Mỹ và Nhật Bản phản đối vùng mà Trung Quốc thiết lập, cáo buộc đây là hành động khiêu khích. Giới chức Nhật yêu cầu các hãng hàng không nước này không gửi lịch bay cho Trung Quốc, trong khi hai máy bay ném bom B-52 của Mỹ cất cánh từ đảo Guam hôm 25/11 rồi bay vào ADIZ mà không gặp sự cố nào.

Ngày 25/11: Hai máy bay ném bom B-52 của Mỹ cất cánh từ đảo Guam đã bay đến vùng nhận dạng phòng không Trung Quốc vừa thiết lập mà không gặp trở ngại nào.

Ngày 26/11: Quân đội Hàn Quốc cũng có một chuyến bay giám sát thường xuyên quanh đảo đá chìm được gọi là Ieodo. Đảo đá này là nguồn cơn gây căng thẳng ngoại giao với Trung Quốc từ lâu.

Ngày 27/11: 11 tiếng sau khi hai chiếc máy bay B-52 của Mỹ bay vào Vùng nhận dạng phòng không (ADIZ) do Bắc Kinh thiết lập, Bộ Quốc phòng Trung Quốc mới ra thông cáo chính thức. Đại tá Cảnh Nhạn Sinh, phát ngôn viên Bộ Quốc phòng Trung Quốc, khẳng định: “Quân đội Trung Quốc giám sát toàn bộ lộ trình bay cùng loại máy bay của Mỹ lọt vào vùng AIDZ trên biển Hoa Đông. Bắc Kinh hoàn toàn có khả năng kiểm soát hiệu quả các vùng không phận liên quan”.

Ngày 28/11: Các máy bay quân sự và bán quân sự của Nhật Bản bay qua vùng phòng không Trung Quốc và không gặp phi cơ nào của Trung Quốc. Thông cáo cho biết, quân đội nước này đã giám sát toàn bộ sự việc và khẳng định khả năng khống chế không phận liên quan, nhưng không tỏ các dấu hiệu tức giận hay quan ngại.

Ngày 28/11: Nhật Bản tuyên bố xem xét việc mở rộng vùng nhận dạng phòng không trong lúc đang tranh cãi quyết liệt với Trung Quốc về vùng tương tự mà Bắc Kinh mới thiết lập phía trên quần đảo tranh chấp.

Ngày 29/11: Trung Quốc điều chiến cơ tới “Vùng nhận dạng phòng không”.

Thanh Hương/Theo Tri Thức