ĐỪNG DỄ DÀNG QUỲ LẠY NHƯ THẾ

VOV.VN – Nam thí sinh Vietnam Idol quỳ lạy giám khảo xin vào vòng trong, cô gái quỳ lạy CSGT xin tha phạt. Danh dự có phải là điều xa xỉ?

1. Cuối tuần qua, cộng đồng mạng được một phen dậy sóng khi clip một cô gái kẹp ba tham gia giao thông sai luật trên một chiếc xe máy đã tìm mọi cách chạy trốn cảnh sát giao thông được tung lên mạng. Chạy không được cô ta đã bất chấp liêm sỉ quì lạy luôn miệng van xin rối rít làm náo loạn cả một ngõ nhỏ.

Người cảnh sát trên liên tục di chuyển để tránh cô gái, nhưng anh ta quay đi đâu là cô gái lại chạy theo để quỳ lạy, thậm chí cô này còn vừa quỳ vừa nắm lấy quần người cảnh sát để van xin.

2. Tối chủ nhật vừa rồi, dư luận lại thêm sốc khi chứng kiến màn quỳ lạy của một nam thí sinh 21 tuổi quỳ lạy van xin 4 vị giám khảo cho anh ta cơ hội vào vòng trong sau khi phần trình diễn của mình không đạt do chất giọng bình thường.

Dù được biểu diễn thêm một lần nữa nhưng tài năng của anh ta chưa đủ để thuyết phục được ban giám khảo. Thay vì rời phòng quay, anh ta lại tiếp tục màn van nài với nhiều lý do trong đó có việc “các bạn trên Facebook rất rất mong em có thể đi tiếp” và “hãy cho em một cơ hội làm lại cuộc đời”…

Thí sinh ấy sẵn sàng gạt bỏ sĩ diện trước giám khảo và khán giả cả nước để quỳ xin được vào vòng trong vì không muốn các bạn trên Facebook thất vọng và muốn có cơ hội “làm lại cuộc đời” bằng việc xin xỏ tấm vé phải dành cho một người có tài năng hơn, xứng đáng hơn. 

3. Hành động của hai người thanh niên này khiến nhiều người không khỏi suy nghĩ. Anh bạn tôi than thở: “Chả nhẽ danh dự ngày càng xa xỉ?”. Hành động quỳ lạy ngày nay chỉ nên diễn ra trước bàn thờ tiên tổ để bày tỏ lòng tưởng nhớ và biết ơn công đức của tiền nhân đã hi sinh bao công sức, xương máu để thế hệ con cháu có được cuộc sống tốt đẹp, hoà bình hôm nay.

Tôi thắc mắc sao họ dễ dàng gạt bỏ danh dự, lòng tự trọng để quỳ lạy những việc cỏn con như thế? Anh ấy trả lời: “Bởi vì nó không quan trọng bằng những thứ kia.”


Người ta dễ dàng gạt bỏ danh dự, lòng tự trọng của bản thân đến thế sao? Thật nguy vì điều đó chứng tỏ họ sống mất phương hướng và không biết đâu là điều tốt đẹp thực sự nữa rồi.

4. Hai bạn trẻ này theo cách gọi của giới trẻ @ có một điểm chung: Một đằng là “anh hùng xa lộ” dám làm mà không dám chịu, một đằng là “anh hùng bàn phím” nuôi giấc mơ ảo tưởng về sự nổi tiếng.

Chắc hẳn họ không xa lạ gì với câu hỏi mà người chơi Facebook thường nói: “Sứ mệnh của mình đến trái đất này là gì?”. Nhưng đã bao giờ họ thực sự nghiêm túc để nghĩ về một lý tưởng sống đẹp đẽ và ý nghĩa?

Tôi bỗng nhớ về những người anh hùng trên sa trường cách đây 25 năm đã hiên ngang, bất khuất làm nên một “vòng tròn bất tử” trên đảo Gạc Ma. Và câu nói của thiếu úy Trần Văn Phương trước khi mất mà mỗi khi nhắc lại khiến nhiều người xúc động xen lẫn tự hào trào nước mắt: “Thà hy sinh chứ không thể để mất đảo. Hãy để cho máu của mình tô thắm lá cờ …”.

Có lẽ chúng ta cũng nên tự vấn bản thân vì sao lại ra nông nỗi này. Người lớn với tư tưởng “đi tắt đón đầu” không phải là không vô can.

Hy vọng rằng với những điều không nên không phải mà hai bạn trẻ kia đã thể hiện hôm nay chỉ là những bồng bột nhất thời. Các bạn đừng suy nghĩ quá tiêu cực khi bị lên án. Bởi vì chẳng bao giờ là quá muộn. 

Đừng lãng phí những tháng ngày tươi đẹp nhất của cuộc đời.

Trong tác phẩm Thép đã tôi thế đấy (của tác giả Nikolai Ostrovsky), chàng trai Paven Copsagine đã nói thế này: “Cái quí nhất của con người là cuộc sống. Đời người chỉ sống có một lần, phải sống sao cho khỏi xót xa ân hận vì những năm tháng sống hoài sống phí, cho khỏi hổ thẹn vì dĩ vãng ti tiện và đớn hèn của mình.”/.

Mỹ Trà/Blog Trà Xanh/VOV online
Advertisements

CÁCH TIẾP TAY CHO THAM NHŨNG HAY NHẤT NĂM 2013

Ăn bớt tiền hổ trợ cho trẻ em nghèo khuyết tật, tham ô tài sản ở Trung tâm Cứu trợ trẻ em khuyết tật tỉnh Hà Giang. 

Thế mà : Ngày 4.10.2013, Sở Lao động, Thương binh và Xã hội tỉnh Hà Giang đã có công văn gửi Cơ quan CSĐT – Công an tỉnh Hà Giang đề nghị: “Không khởi tố vụ án hình sự đối với các cá nhân sai phạm liên quan đến vụ việc nêu trên và chuyển hồ sơ để Sở Lao động, Thương binh và Xã hội xử lý cán bộ theo thẩm quyền” – công văn do ông Lý Quang Thái, Giám đốc sở – ký.

Ông này chắc có chủ ý – vào thời điểm chống THAM NHŨNG đang căng thẳng này- làm cho nhân dân mất niềm tin vào nhà nước quá. 

Có vài chục ông như vậy trên đất nước này, chắc THAM NHŨNG mãi mãi là UNG THƯ của XH này quá.

Cũng may …….

Thôi về vườn đi ông Lý Quang Thái, ông còn ngồi đó thì ĐẤT NƯỚC này còn phải chống THAM NHŨNG đến Tết Congo.

Được đăng bởi Ngân Kim 

NÓI CHUYỆN VỚI MẤY NHÀ ZÂN CHỦ

Tôi cứ phân vân và lần lữa mãi rồi đành phải viết ra những suy tư trăn trở. Xã hội đang lúc rối ren lại thêm quý ngài “dân chủ” quậy lên tưng bừng gây sự hoang mang cho không ít người khiến xã hội càng thêm rối loạn. Bài học thập niên những năm 1980, theo làn gió “pêrestrôika” người ta đòi “công khai, công khai hơn nữa – dân chủ, dân chủ hơn nữa” để rồi một liên bang vĩ đại đổ cái rầm, kéo theo một dây chuyền “domino” bi thảm!

Có quốc gia được thống nhất mạnh lên cùng lúc nhiều quốc gia bị xé nhỏ ra luôn chứa nhiều bất ổn. Tất nhiên nguyên nhân dẫn tới hiện trạng đó không chỉ là “bởi âm mưu thâm độc của các thế lực thù địch bên ngoài”. Đòi hỏi con người cần phải tỉnh táo và thật sự cầu thị mới vạch ra được những căn nguyên sâu xa để định hướng đi tới một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Trong cơn biến động ấy, nhân lúc “đục nước béo cò” số lượng khổng lồ của cải xã hội đã lọt vào tay nhúm người đi đòi “dân chủ” và thoáng chốc họ trở thành những nhà đại tư bản lũng đoạn toàn xã hội. Còn những người dân lương thiện thật thà nhẹ dạ cả tin bị chìm trong cảnh nheo nhóc khốn cùng. Phải tới 20 mươi năm sau xã hội mới dần ổn định nhưng vẫn ẩn chứa những mầm mống bất an. Tuy nhiên sự việc ấy xảy ra ở nước Nga với một dân tộc vĩ đại, có truyền thống văn hóa lớn, có tiềm năng lớn về mọi mặt mới dần đi vào quỹ đạo của một xã hội tiến bộ văn minh. Trước đó người ta cứ rêu rao rằng bởi chế độ độc đảng, độc tài, “quyền con người” bị tước đoạt mới bùng nổ sự bất bình phản kháng. Nhưng khi chế độ cộng sản không còn nữa thì nước Nga vẫn bị xâu xé bởi nhiều thế lực đâu có được yên bình và luôn nằm trong tầm ngắm của hệ thống tên lửa hiện đại phương tây như nằm trên thớt đồng thời phong trào hòa bình và giải phóng dân tộc toàn thế giới mất đi một chỗ dựa vững chắc!

Dần dà, con người nhận ra rằng ước mong một xã hội cứ bình lặng chảy trôi êm đềm là điều không tưởng. Xã hội yên rồi lại biến, biến rồi lại yên, tan rồi lại hợp, hợp rồi lại tan, loài người từng thấy. Tuy nhiên trong một xã hội văn minh, con người giỏi hơn, khôn hơn là phải biết tự làm mới mình cho xã hội đẹp hơn, con người sướng hơn chớ không dại nghe ai, theo ai rủ rê dẫn dắt mình quàng xiên làm những điều điên rồ mà chẳng biết kết cục sẽ là gì.

Cụ Hồ nói: “Một người tốt chưa hẳn tốt mãi nếu không luôn biết sửa mình. Một tổ chức mạnh chưa hẳn mạnh mãi nếu không còn được lòng dân”. Bởi thế nhìn sự đổi thay của nhà cầm quyền là nhìn vào sự chuyển mình của xã hội có ngày một cởi mở hơn, tiến bộ hơn không để người dân có cơ sở đặt vào đó niềm tin tưởng. Nhìn vào những người nhân danh một điều gì đó tốt đẹp đang nhảy ra hò hét đòi thay đổi đủ thứ, đòi đủ thứ “quyền”, tung đủ thứ tin làm nhiễu loạn xã hội thì mỗi người trước hết cần tìm hiểu lai lịch xem họ là ai, đã làm được những việc gì xứng đáng cho dân và nếu nghe họ, làm theo họ sẽ đưa mình tới đâu và xã hội sẽ ra sao? Hãy nhìn vào hiện tình thế giới càng thấy rằng cái quyền thiết yếu nhân dân ta mong mỏi lúc này là được sống trong hòa bình yên ổn, được ăn no, mặc ấm, được học hành, có việc làm ổn định và được hưởng sự chăm sóc tử tế về an sinh xã hội. Mọi thứ quyền tự do dân chủ sẽ từ đó được mở rộng dần ra chứ quyết không để cho kẻ nào được quyền tự do tham nhũng lũng đoạn xã hội cũng như quyết không cho ai được quyền quấy rối làm xã hội nhiễu nhương them.

Trong số 72 nhân vật được thổi lên hàng “chiến sỹ dân chủ” nói rằng đại diện cho hàng ngàn người dù chưa biết thật ảo thế nào, đều là những người có học nhiều hay ít, từng một thời có danh có giá và được hưởng lộc xã hội chán chê dù chưa hẳn đã xứng với tầm của họ, trong khi nhân dân cả nước chịu nhiều gian khổ khó khăn. Người ta gọi họ là trí thức với đủ các chức danh bằng cấp cả thực lẫn hư. Thực ra tất cả họ không phải đều là ngụy tạo. Có người tài thật sự và thành tâm muốn mang lại điều tốt hơn cho xã hội. Nhưng có không ít người muốn đánh bóng tên mình trong khi tài đức chỉ đến thế thôi. Tuy nhiên họ tự trộn lẫn với nhau để tạo số đông gây áp lực tất nhiên thành một mớ hổ lốn khó nhận vàng thau, chỉ có thể lôi kéo được một số người nhẹ dạ cả tin thôi. Khổng Tử phân biệt sự khác nhau giữa bậc “nho quân tử” với hạng “nho tiểu nhân” là: “Nho quân tử” là người học đạo thánh hiền để sửa mình cho thành người có phẩm giá tôn quí, dẫu bần cùng cũng không làm điều trái đạo. “Nho tiểu nhân” là người mượn tiếng học đạo thánh hiền để cầu danh cầu lợi, miệng nói những điều đạo đức mà bụng nghĩ làm những việc bất nhân bất nghĩa. Nho xưa và trí thức nay đều thế. Thử điểm danh vài “chiến sỹ” hăng hái nhất và được các phương tiện truyền thông hay trưng ra để làm oai tạo thế.

Đầu sổ là ông Nguyễn Phước Tương (Tương Lai). Với cương vị từng là Viện trưởng Viện khoa học xã hội tạo cho ông có mối quan hệ rộng lắm, ảnh hưởng xã hội lớn lắm và được lòng người nhiều lắm. Khối người “văn kỳ thanh” ông từ lâu mà đến dịp đám ma cố Thủ Tướng Võ Văn Kiệt mới được “kiến kỳ hình”. Khi thấy cảnh một lão già tóc bạc phơ khóc rống lên nức nở lắm, ai oán lắm, đau đớn lắm, hơn cả những người thân thích ruột rà với người quá cố đang túc trực bên linh sàng kia dù rằng người phải rứt áo ra đi cũng đã được hưởng quá nhiều lộc trời lộc nước. Đến khi nghe người ta kháo tên ông ra thì ai cũng lắc đầu “hỡi ôi” về ngài đứng đầu một Viện hàn lâm danh giá nhất nước. Hẳn cha ông cũng không được nhận những giọt nước mắt rứt ra từ tim gan phèo phổi của thằng hiếu tử! Đấy mới là điều thật đáng thương cho con dân của đất nước này! Có người tò mò lần tìm tung tích của ông. Thì ra ông chẳng có được sự cảm phục của mấy ai từng cộng tác dù là người lớn bé trẻ già. Người ta nói cái ghế ấy quá tầm của ông cả về tài lẫn đức. Lại có người tắc lưỡi nói ra: “Bần cùng sinh đạo tặc” rồi bỏ lửng. Xem ra ngay cả lúc đất nước khó khăn nhất ông chưa từng lâm vào cảnh gian khó bần cùng hẳn là phải có ẩn tình chi đó? Thế là cả người đời và nhà nước đều ăn ở rộng lòng quá với ông. Vậy mà ông chẳng lấy đó làm điều răn để uốn nắn việc mình làm! Về học thuật, ông nói nhiều, viết nhiều nhưng chẳng mấy ai nhặt ra được điều hay mà chỉ nhớ nhiều câu chữ dở. Hãy nghe vài chính kiến của ông:

Khi nhận xét về vương triều Nguyễn, với quyền chức của mình ông nói ra không biết ngượng mồm những lời bịp lừa thiên hạ: “Triều Nguyễn đã để lại một di sản khổng lồ vĩ đại mà không triều đại nào trong lịch sử có thể so sánh được”! Kiến thức sơ đẳng của người võ vẽ về khoa học xã hội cũng biết rằng có di sản vật chất và có di sản tinh thần. Về di sản vật chất, cứ cho rằng các đời chúa Nguyễn đã có công mở mang bờ cõi nhưng đến các triều vua con cháu đã xóa sạch công lao 300 năm “hãn mã” của tổ tiên! Tệ hơn nữa quốc danh Việt Nam đã bị xóa toẹt đi trên bản đồ thế giới! Người ta chỉ còn biết đến giữa biển Ấn Độ và biển Trung Hoa có một địa danh gọi là Indochine còn gọi là xứ Đông Dương hay là Đông Pháp với năm vùng lãnh thổ: Cochinchin, An Nam, Tonkin, Laos và Campot dưới sự thống trị của người Pháp với những hình thức cai trị khác nhau. Về di sản tinh thần, ngoài tấm gương yêu nước mới le lói từ các ông vua Hàm Nghi, Thành Thái, Duy Tân liền bị thực dân phế truất và tống đi đày biệt tích, ông Tương Lai có thể đưa cái gọi là hòa ước Nhâm Tuất 1862 của triều đình Tự Đức là di sản tinh thần vĩ đại nhất và tạo ra cái “hào khí” của các ông vua Đồng Khánh, Khải Định, Bảo Đại để dân ta có thể tự hào?!

Hai là ông Tương Lai cao giọng thuyết giảng rằng: “Khi một cái giả biến thành cái thật được đem cho thế hệ trẻ thì khác nào chất axit gậm nhấm tâm hồn lớp trẻ”. Câu hỏi đó phải để dành cho ông mới đúng. Ai từng đọc thư ngỏ của ông gửi tới TBT Nguyễn Phú Trọng đều nghĩ khẩu khí đó không thể phát ra từ miệng một người có học chứ chưa cần nói là ở người đứng đầu ngành khoa học xã hội quốc gia. Hẳn ông biết thông tin về một du khách phương tây đến Thái Lan nói điều gì đó tỏ ý bất kính nhà vua liền bị bắt và lôi ra tòa án xử 5 năm tù. Đại sứ của họ không thể làm gì. Nhưng ở ngay tại nước nhà mình các ông tức thì lu loa lên là vi phạm nhân quyền, sẽ có người bu đến gây khó dễ nhiều bề, chỉ càng làm khó khăn cho đất nước. Tại sao khi nước ta được bầu vào Hội đồng nhân quyền của LHQ lại có những kẻ là người Việt Nam chạy đi vận động phá đám và được các ông vỗ tay cổ vũ nhiệt tình? Tại sao khi nguyên thủ nước nhà qua thăm Hoa Kỳ các ông lại kiến nghị họ phải làm thế này thế khác để giảm uy tín quốc gia mình? Tái thiết quan hệ với Việt Nam không phải do họ thương xót dân ta đã nghèo lại không được hưởng tự do dân chủ, mà nó nằm trong quốc sách toàn cầu của họ. Họ làm vì lợi ích quốc gia dân tộc họ. May ra để vuốt ve nuôi dưỡng mấy con bài, họ bày trò mè nheo sách nhiễu vài điều chớ những tiếng nói lạc lõng ấy chỉ như “chó sủa trăng” thôi. Các ngài dân chủ định lấy đó làm bậc thang leo đến tận trời? Dân chủ tự do là một nhu cầu không giới hạn, mỗi nước có những bước đi tới dài ngắn nhanh chậm tùy theo thực tế khách quan, cũng không loại trừ những yếu tố chủ quan trì trệ.

Các ngài dân chủ cuồng lên đòi thay đổi Hiến pháp theo ý các ngài. Ngày 28/11/2008 Hiến pháp đã được Quốc hội thông qua thì các ngài phải nghĩ lại cách hành xử lố lăng của mình. Trái lại các ngài giãy lên đành đạch lu loa khóc lóc, rủ nhau rời bỏ Đảng chẳng khác Chí Phèo ăn vạ giữa làng! Thực ra những người như thế giữ lại trong Đảng mới khó dù biết rằng họ chẳng còn tác dụng gì; chứ tống cổ họ ra khỏi Đảng thì dễ ợt mà chẳng còn phải bận tâm. Vì cái “tôi” quá to làm mờ mắt và mê mụ nên các ngài không biết rằng ngày nay các vị mang chức danh dân biểu không ai dễ sai khiến họ được đâu. Trước hết bởi đa phần họ đều có học vấn căn bản, biết nhiều thông tin và có năng lực phân tích tổng hợp, không bị lệ thuộc vào sự “bao cấp tồi tệ” và nhất là họ biết danh dự của người dân biểu nằm trong trách nhiệm.

Trước những chuyển động trên chính trường thế giới, mấy ai nghĩ rằng cứ có Hiến pháp là mọi sự thay đổi được ngay không? Coi chừng còn rắc rối. Tuy nhiên sửa đổi được Hiến pháp vào lúc này coi như là thắng lợi của toàn xã hội. Cần có một quá trình tập luyện cho các cơ quan hành pháp và ở từng người dân nữa. Xem các hiện tượng xảy ra hàng ngày thì thấy dân ta vận dụng quyền dân chủ tùy tiện lắm, ngay cả ở mấy ngài gọi là trí thức đang đi đòi dân chủ. Ông Nguyễn Khắc Viện từng nói: “Nước ta chưa có truyền thống dân chủ”. Đó là sự thật nhưng một thời ông bị hiểu lầm! Tất nhiên không ai ngây thơ nghĩ rằng đây là Hiến pháp cuối cùng. Xã hội đi lên, thiết chế xã hội phải thích ứng theo, hoàn thiện dần. “Dục tốc bất đạt” (Nhanh quá khó thành), lời dạy của người xưa ngẫm ra vẫn đúng. Nhưng điều tiên quyết là trên cơ sở phải có hòa bình ổn định. Còn như các vị cứ khuấy động lên tụ tập lôi kéo thành phe này phái nọ, dựa dẫm bên ni để trêu chọc khích bác bên tê, gây nên những sự xào xáo nội bộ, bất ổn về chính trị và an ninh xã hội, tất nhiên nhà cầm quyền buộc phải xiết lại kỷ cương trật tự, thế là các ngài cũng chẳng được yên thân và dân chúng cũng chịu vạ lây. Đa phần các ngài đều là người có học và dày dạn chính trường, hiểu rõ điều này.

Thứ đến là ông Dương Trung Quốc. Giới học sinh sinh viên Hà thành lứa U60 chẳng lạ gì ông. Ông học hành láng cháng chẳng ra đầu ra đũa. Lúc đang tuổi học ông nặng ham vui, cuối cùng sư chẳng phải, sỹ cũng không. Ông nghị Phước gắn cho ông cái nhãn “tứ đại ngu” chẳng sai đâu nhưng bởi cách nói nghe khó lọt tai nên ông ta bị giới truyền thông đánh hội đồng. Đúng là con người ta có số. Nhờ hơi hướng liệt sỹ của cha, ông được lôi ra từ cái xó văn phòng Hội nghiên cứu sử. Những ngày lê la lề hè góc phố cho ông cái tính láu cá với khẩu khí khác người: nửa trí thức nửa bụi đời, ứng biến lươn lẹo. Kiểu cách ấy đang rất hợp thời và được các nhà dân chủ coi như người phát ngôn của họ. Ông nói một đằng, làm một nẻo, lại đi hàng hai, lúc bên này khi bên nọ nên cứ bị“ném đá” dài dài. Hôm nào ông đem phiên bản trống đồng ra trưng ở đảo Trường Sa với lời kêu gọi: “Cần khơi dậy ý thức giữ gìn biển đảo của cha ông”, người ta hỏi sao ông không đem cả tượng Phan Thanh Giản và những “ranh ngôn” của lão quan già bạc nhược ươn hèn dụ dân “hãy bẻ gãy súng gươm” hàng giặc để “động viên” lớp trẻ, như ông đã từng làm ở tỉnh Bến Tre? Tự nhận là nhà nghiên cứu sử, hẳn ông nhập tâm Lời kêu gọi của Hồ Chủ tịch” trong ngày đầu toàn quốc chống Pháp 19/12/1946: “… Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta đã nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng thực dân Pháp càng lấn tới vì chúng quyết tâm cướp nước ta một lần nữa. Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ…”. Vì “nhất định không chịu mất nước” nên phụ thân ông cùng với những chiến sỹ “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” đã ngã xuống giữa chợ Đồng Xuân trong trận chiến đấu không cân sức ngày ấy. Lịch sử giữ nước của dân tộc ta là thế, bao giờ cũng cắn răng nhẫn nhịn đến thế cùng mới đành phải cầm tầm vông, đòn gánh… đứng lên. Bọn cướp nước mọi thời phải hiểu sức nén của lòng yêu nước, chí căm thù giặc của người Việt Nam bật dậy phi thường tới mức độ nào và không chỉ có một lần.

Cổ nhân nói “Ngôn dực trường phi” (Lời nói có cánh bay xa). Đầu năm 2011, nhân vị Bộ trưởng giáo dục đầu tiên của nước VNDCCH Vũ Đình Hòe qua đời, ông bốc đồng lên ca ngợi một “thế hệ vàng” rồi không ngượng mồm cao giọng hùng hồn: “Thế hệ chúng ta mất gốc hoàn toàn”! Đúng là đang có những kẻ bằng mọi cách bôi nhọ và xuyên tạc lịch sử của tổ tiên mình, dân tộc mình trong khi nhân dân ta chiến đấu quyết liệt, kiên trì vượt qua mọi gian khổ khó khăn kể cả hy sinh bao nhiêu xương máu để giữ gìn non sông đất nước, bảo tồn bằng được cái gốc Việt của mình. Thực tế có những người ít học mà không mất gốc trong khi người có học lại mất gốc hoàn toàn. Những kẻ “ăn quả không nhớ đến người trồng cây” thì đừng mong họ có trách nhiệm với tổ quốc, đồng bào. Người ta nói “chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài” cho nên cổ nhân mới dạy “tu thân tại chính kỳ tâm”. Gốc của một con người là cái tâm, của một dân tộc là truyền thống giữ nước và dựng nước – gọi là hồn nước. Những truyền thống tốt đẹp ấy được bồi đắp suốt từ đời nọ qua đời kia, bất luận ở giới thượng lưu hay hàng dân dã. Sự thật rõ ràng là nước Việt Nam ta đã có một vị thế xứng đáng trong cộng đồng quốc tế. Tất nhiên là có tự hào nhưng còn hổ thẹn với người vì nội tình ta còn nhiều rối rắm trong đó các ngài cũng góp phần vào. Tuy nhiên không vì thế mà có thể nói “Thế hệ ta mất gốc hòan tòan”. “Ngôn vi tâm thanh” (Lời nói là tiếng lòng mình). Rõ là không ai khảo mà xưng. Cũng không có ai vu vạ đặt điều ra. Chẳng lẽ ông Dương Trung Quốc một người tự nhận là nhà “nghiên cứu sử”, với vai trò Tổng thư ký Hội Sử học Việt Nam, chủ biên một tạp chí lớn chuyên đề Sử học, vị dân biểu liền mấy khóa lại là người mất gốc hòan tòan?!

Đọc thêm »

ZỜ MỐT DÂM LOẠN VÊ NỜ 2013

Chết vì tự sướng 101 lần, cụ bà 70 tuổi nhập viện vì “quan hệ” với bóng điện, cưỡng dục tài xế taxi 30 lần/2 ngày… là những chuyện khiến dư luận VN choáng váng.

Kiều nữ Hải Dương cưỡng dâm tài xế taxi 30 lần 2 ngày?

Mấy ngày qua, dư luận xôn xao trước thông tin mà một số báo đưa về việc “một nữ chủ nhân” của ngôi biệt thự sang trọng tại TP Hải Dương “cưỡng dục tài xế taxi 30 lần/2 ngày”.

Câu chuyện được hóng viên viết thế này, kiều nữ này tên N., Việt kiều từ Mỹ về.Không chỉ sở hữu một nhan sắc mê hồn, một giọng nói ngọt ngào đi vào lòng người, N. còn là một người khá giàu có khi sở hữu căn biệt thự sang trọng lớn nhất nhì TP Hải Dương.

Khi tài xế lái xe đến đón, N. thường yêu cầu đánh xe vào trong sân của biệt thự. Sau đó yêu cầu tài xế lên phòng ngủ xách hàng loạt đồ nặng từ phòng ngủ của ả từ tầng 3 xuống. Lúc đó ả đã ra khóa cửa và cho thuốc kích dục vào nước mời tài xế. Xách quá nhiều đồ, mệt, nên hầu như tài xế nào cũng uống vài ngụm nước. Sau những câu chuyện tếu táo, thuốc kích dục trong nước ngấm, tài xế đờ đẫn, kiều nữ này bắt đầu thỏa mãn dục vọng của mình…

Kiều nữ này đặc biệt thích mây mưa với những thanh niên trẻ mới vào nghề lái taxi bởi họ còn khá ngu ngơ và dễ bị nhan sắc của N. làm mê muội. Nhiều tài xế bị qua đêm với N., ngày hôm sau mắt đẫn đờ, chân bước không nổi, chỉ còn chút sức tàn gọi điện cho quản lý hay bạn bè đến đón đưa về.

Thiếu nữ Bình Thạnh chết gục vì tự sướng 101 lần?

Vào tháng 6/2013, trên các mạng xã hội và diễn đàn trực tuyến ở Việt Nam đã đăng tải một bàn tin cho biết, tại bệnh viện Chợ Rẫy TP HCM, một cô gái tên H sống tại quận Bình Thạnh (TP HCM) được đưa đi cấp cứu đã tử vong vì kiệt sức.

Nguyên nhân được xác định là cô gái đã có hành động thủ dâm liên tục cường độ cao từ 5h tối đến 5h sáng hôm sau. Bác sĩ ước đoán rằng cô đã thực hiện 101 lần tự sướng liên tục và lên đỉnh tới 51 lần. Rất nhiều tranh ảnh mát mẻ và phim khiêu dâm cũng đã được tìm thấy tại khu nhà ở của cô.

Bạn bè H cho hay, H là một cô gái tốt, ngoại hình tương đối đẹp và cũng có nhiều người theo đuổi, suốt mấy tháng vừa rồi H chỉ ngồi trong phòng ôm chặt cái laptop, cô rất ít ra ngoài trừ khi đi ăn, hoặc cần mua gì đó.

Trên mạng xã hội Facebook, thông tin này đã có hàng chục nghìn lượt chia sẻ. Tuy nhiên, nhiều ý kiến cho rằng, đây chỉ là tin vịt được một số trang mạng tung lên để câu khách.
Cuồng dâm, cụ bà hơn 70 tuổi nhập viện vì “quan hệ” với bóng điện

GS-TS Đỗ Trọng Hiếu, nguyên vụ trưởng Vụ Sức khỏe Sinh sản (Bộ Y tế) từng chia sẻ cho báo chí những câu chuyện về phụ nữ bị chứng cuồng dâm. Ông Hiếu cho biết, phụ nữ bị chứng cuồng dâm có rất nhiều quái chiêu để thỏa mãn “cơn nghiện” của mình. Ông đã từng điều trị cho những chị em dùng dưa chuột, chuối, trứng… để “yêu” dẫn tới viêm nhiễm, vô sinh…

Tuy nhiên, trường hợp gây sốc nhất chính là một cụ bà ngoài 70 tuổi, nhập viện trong tình trạng mất máu nhiều, “chỗ kín” bị tổn thương bởi nhiều mảnh thủy tinh vụn.

Ông Hiếu kể, theo lời bệnh nhân, bà mắc bệnh cuồng dâm nhưng không dám tìm bạn tình. Lần đó, bà đã lấy cả cái bóng đèn điện loại nhỏ để làm tình, thỏa mãn cơn nghiện. Do quá mạnh tay, bóng đèn đã vỡ vụn trong đó và đâm nát “vùng cấm”. Các bác sĩ đã phải phẫu thuật lấy ra từng mảnh thủy tinh nhỏ xíu.

Bà mẹ 14 tuổi “thả phanh” khiến 4 trai trẻ vào tù

Đầu thàng 12/2013, dư luận trong nước bàng hoàng trước thông tin một bé gái tên Đ.T.T.H. (SN 1998, ngụ phường Hòa Quý, quận Ngũ Hành Sơn) đã làm mẹ ở tuổi 14, đồng thời khiến 4 gã trai vào tù vì tội danh giao cấu với trẻ em.

Một cán bộ điều tra cho biết, vào khoảng cuối năm 2011, khi mới 13 tuổi, H. đã có dáng vóc phổng phao như thiếu nữ mười tám đôi mươi. Có nhan sắc mặn mà và khá “bản lĩnh” nên H. đã nhanh chóng làm chủ nhân con tim của nhiều thanh niên mới lớn, và dễ dàng đưa họ vào “guồng quay” tình ái.

Cùng với lời khai của H. và kết quả giám định, tổn thương, giám định siêu âm, kết hợp với những thông tin mà cơ quan chức năng điều tra được, cơ quan CSĐT công an quận Ngũ Hành Sơn đã ra quyết định khởi tố bị can, khởi tố vụ án, bắt giữ 4 thanh niên là Tri, Dương, Nam, Văn với tội danh “giao cấu với trẻ em”. Mức án mà tòa dành cho bốn bị cáo là 17 năm 6 tháng tù giam.

Điều bi hài của vụ án này là ở chỗ, trong 5 “tình nhân”, H. không thể xác định được cha của đứa trẻ là ai.

PHÓNG VIÊN TÌNH NGUYỆN ĐỂ KIỀU NỮ CƯỠNG HIẾP

Khoai@: Nói thật là mình không tin câu chuyện này. Nhưng nếu đúng như những gì phóng viên này làm để có bài viết thì hắn thuộc hàng tởm lợm hết chỗ nói. Đặc biệt là khi biết chị Nờ là người bị bệnh tâm thần, đang trong quá trình điều trị. Cách tác nghiệp của phóng viên này phải bị coi là một tội ác.

Lời dẫn: Mấy ngày qua, vụ "Kiều nữ cuồng dâm" ở Hải Dương cưỡng dâm hàng trăm người, có người bị "hiếp 30 lần trong 2 ngày" loang ra trên hầu hết các tờ báo, kể cả các tờ báo lớn như VietNamNet, Tiền phong, VTC News … 

Nhiều blog bạn bè của Google.tienlang như tranhung09, trelang, thậm chí cả cô Beo Hồng cũng đã loan tin & bình loạn. Đa phần mọi người cho rằng đó là tin vịt của các tờ báo lá cải. Có báo còn viện dẫn cả ý kiến của chuyên gia y tế: “Cần xem xét lại lời kể của các lái xe taxi hay xe ôm. Vì theo cơ chế sinh học của con người thì người đàn ông kể cả sử dụng thuốc kích dục cũng không thể quan hệ được quá 8 lần/ngày. Chính vì thế, việc quan hệ 30 lần/2 ngày thì rất khó”.

Đồng tình với nhận định, rằng đây chỉ là tin đồn nhảm của cánh báo chí lá cải nên Google.tienlang đã cố tình đứng ngoài vụ này.

Thế nhưng mới đây, chúng tôi được biết, 2 phóng viên báo Người đưa tin- tác giả những tin bài đầu tiên về vụ việc này đã công khai chia sẻ trên fb, rằng chính họ đã "đi thực tế", đã vào vai tài xế taxi để tình nguyện "hy sinh đời trai" cho nghề báo, chính họ là "nạn nhân" của Kiều nữ cuồng dâm này.Vậy hành vi của phóng viên tình nguyện "hy sinh đời trai" cho nghề báo này liệu có phạm tội? Và nếu có thì phạm tội gì? Google.tienlang xin dẫn về bài phân tích của 1 facebooker nhìn từ góc độ pháp luật để bạn đọc tham khảo…

*********
Diệu Nam (thứ hai từ trái qua)- phóng viên đã "hy sinh đời trai" cho nghề báo

=======

Dưới đây là những stt chia sẻ trên fb của Đoàn Tân- một trong 2 phóng viên đồng tác giả loạt tin bài về vụ này:
Phóng viên Đoàn Tân- báo Người đưa tin
Đoàn Tân đã chia sẻ liên kết.


Sau 2 tiếng PV báo Người đưa tin – Diệu Nam đột nhập nhà kiều nữ hiếp 40 người/ngày tại TP. Hải Dương. Chúng tôi nghe thấy tiếng thều thào: Cứu……….cứu……..cứu………..e. Mấy anh em phá cổng vào. Một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra…. mọi người đọc bài 1 của Diệu Nam dấn thân vào hang quỷ viết bài.


====

Kiều nữ cuồng dâm (theo PV Đoàn Tân)



Là một trong 2 người trực tiếp thâm nhập viết bài và bị chị ép qua hệ đế nhục nhã. Và sau khi thấy hàng loạt báo làm theo. Các bác không bị hiếp như tôi không cú. Và các bác không có kinh nghiệm thực tế. Tôi chính chức thông báo Sau bài 1, giờ các bạn chuẩn bị đón nhận loạt bài mới, những ngón đòn bí quyết: Những vụ ép taxi quan hệ đến thân tàn ma dại – Cuộc giáp mặt kinh hoàng với kiều nữ nghiện hiếp dâm – Những vụ đâm lái xe tàn khốc vì không đáp ứng được N…. Đặc biệt là video cận cảnh những món đòn giường chiếu do N tung với anh bạn Diệu Nam của tôi. Nhìn bà ấy làm tình Diều Nam mà thương phát khóc. Chờ nhé.

Đến – gọi cửa – và bị thịt

—-


Hôm qua thông qua di động

Bài 2 của Diệu Nam (face: Diệu Nam Định). A ấy thật dũng cảm! Bị hành hạ dã man vậy mà vẫn cố lết thân viết bài!


—–

Đoàn Tân đã chia sẻ liên kết.


Kinh hoàng quá Diệu Nam ơi! Tác giả bài viết này là Diệu Nam Định, một phóng viên mới vào nghề! Nhưng có những khám phá tốt! Tôi là người trên địa bàn, chuyện này là có thật! Có thể nhiều kẻ nghĩ bạn bịa đặt, nhưng tôi khẳng định chuyện bạn làm có thật 100%! Chúc Diệu Nam thành công! Bạn đã đóng vai taxi và chịu cưỡng hiếp khổ cực! hãy trân trọng những nhà báo như này!


Căn nhà ở phố Điện Biên Phủ, TP Hải Dương bỗng trỏ nên nổi tiếng
======
Dưới đây là bài phân tích dưới góc độ pháp luật của fcebooker Mượt Mà:

Đọc thêm »