TRỨNG NƯỚNG TAM ĐẢO

Vừa rồi các bạn đã được tôi giới thiệu về 2 món khá lạ của Vĩnh Phúc quê tôi là Thịt tái bò kiến đốt và Rượu chít. Hôm nay tôi sẽ tiếp tục “chương trình PR quê hương” với một món ăn cũng không kém phần độc đáo. ^^


Tam Đảo nằm ở độ cao trung bình 1000m, về đêm, khí hậu Tam Đảo se se lạnh. Với kiểu thời tiết như vậy, những món nướng trở thành “hot” đối với du khách. Đồ nướng được bày bán khắp nơi với đủ các chủng loại: ngô, khoai, sắn nướng, nhưng hấp dẫn nhất vẫn là trứng nướng. 



Trứng nướng không khó làm nhưng đòi hỏi sự khéo léo, nhanh nhậy của người nướng trứng. Nhìn cô bán hàng một tay quạt lửa, tay kia cầm cái gạt thoăn thoắt trở từng quả trứng thật điệu nghệ. Than đượm lửa hồng, khói từ bếp than bốc lên đụn thành từng sợi hòa với làn mây tan vào hơi núi. Một lát sau, mẻ trứng gà trên bếp đã chuyển sang màu vàng, rồi dần dần có những chỗ đen sém lại vì lửa. Cô bán hàng duyên dáng bày trứng lên đĩa, mang ra mời khách kèm theo một đĩa muối tiêu.


Vừa bóc trứng, vừa thổi quả trứng còn nóng hổi trên tay, một cảm giác thật thú vị giữa tiết trời se lạnh. Cắn một miếng trứng đậm đà, tận hưởng cái hương vị thơm bùi của lòng đỏ, dai giòn của lòng trắng, cánh mày râu thì nhấp một ngụm rượu táo mèo thơm tê đầu lưỡi thì không còn gì bằng.

Có một điều rất riêng, rất hay chỉ có ở Tam Đảo. Đó là được ăn món ngon lại ngồi trong cảnh mây trời bềnh bồng giữa lòng phố núi ẩn chứa bao điều kỳ diệu. Đồ ăn ở đây khá rẻ, mỗi quả trứng nướng chỉ từ 4.000 – 6.000 đồng.


Ngồi ăn trứng nướng, đắm mình trong ngàn mây trời quyện núi và tận hưởng không khí thanh bình hiếm có ở xứ sở mù sương có lẽ là điều tuyệt vời khó quên nhất đối với những người từng đến Tam Đảo. Sao bạn không thử một lần đặt chân đến nơi đây để trải nghiệm điều tuyệt vời ấy?


Water_007

TRỨNG NƯỚNG TAM ĐẢO

Vừa rồi các bạn đã được tôi giới thiệu về 2 món khá lạ của Vĩnh Phúc quê tôi là Thịt tái bò kiến đốt và Rượu chít. Hôm nay tôi sẽ tiếp tục “chương trình PR quê hương” với một món ăn cũng không kém phần độc đáo. ^^


Tam Đảo nằm ở độ cao trung bình 1000m, về đêm, khí hậu Tam Đảo se se lạnh. Với kiểu thời tiết như vậy, những món nướng trở thành “hot” đối với du khách. Đồ nướng được bày bán khắp nơi với đủ các chủng loại: ngô, khoai, sắn nướng, nhưng hấp dẫn nhất vẫn là trứng nướng. 



Trứng nướng không khó làm nhưng đòi hỏi sự khéo léo, nhanh nhậy của người nướng trứng. Nhìn cô bán hàng một tay quạt lửa, tay kia cầm cái gạt thoăn thoắt trở từng quả trứng thật điệu nghệ. Than đượm lửa hồng, khói từ bếp than bốc lên đụn thành từng sợi hòa với làn mây tan vào hơi núi. Một lát sau, mẻ trứng gà trên bếp đã chuyển sang màu vàng, rồi dần dần có những chỗ đen sém lại vì lửa. Cô bán hàng duyên dáng bày trứng lên đĩa, mang ra mời khách kèm theo một đĩa muối tiêu.


Vừa bóc trứng, vừa thổi quả trứng còn nóng hổi trên tay, một cảm giác thật thú vị giữa tiết trời se lạnh. Cắn một miếng trứng đậm đà, tận hưởng cái hương vị thơm bùi của lòng đỏ, dai giòn của lòng trắng, cánh mày râu thì nhấp một ngụm rượu táo mèo thơm tê đầu lưỡi thì không còn gì bằng.

Có một điều rất riêng, rất hay chỉ có ở Tam Đảo. Đó là được ăn món ngon lại ngồi trong cảnh mây trời bềnh bồng giữa lòng phố núi ẩn chứa bao điều kỳ diệu. Đồ ăn ở đây khá rẻ, mỗi quả trứng nướng chỉ từ 4.000 – 6.000 đồng.


Ngồi ăn trứng nướng, đắm mình trong ngàn mây trời quyện núi và tận hưởng không khí thanh bình hiếm có ở xứ sở mù sương có lẽ là điều tuyệt vời khó quên nhất đối với những người từng đến Tam Đảo. Sao bạn không thử một lần đặt chân đến nơi đây để trải nghiệm điều tuyệt vời ấy?


Water_007

BÁNH XÈO NHẬT BẢN…Ở HÀ NỘI


Kamon chính là quán Nhật gần như đầu tiên ở Hà Nội do người Nhật mở, là quánbánh xèo duy nhất ở Hà Nội trong suốt 7 năm. Mục đích ban đầu mở là để phục vụ chủ yếu những người con của đất nước Nhật, Kamon nằm ngay đối diện Đại Sứ Quán Nhật Bản.

Kamon sở hữu những món ăn rất ngon, mang phong cách hoàn toàn Nhật, nhưng cũng phải khẳng định rằng nó hơi đắt một chút, kiểu “đắt xắt ra miếng”. Ngoài những món ăn, điều mà tôi ấn tượng chính là vợ chồng anh chủ quán. Ngay từ lần gặp đầu tôi thích vẻ hiền lành của anh chồng người Iran và chị chủ người Việt khá chất phát.

Dần dần khách Tây cũng như người Việt rất thích món ăn này, có lẽ vì thế mà hiện nay ở Hà Nội có khá nhiều cửa hàng mọc lên để kinh doanh mónbánh xèo dân dã của nước Nhật này. Về cơ bản mà nói bành xèo Nhật không quá khó làm, nguyên liệu cũng dễ tìm, nhưng tôi thích Kamon còn bởi cái tình chủ quán và cũng bởi đây là nơi đầu tiên khai sinh ra món bánh xèo Nhật tại Việt Nam.

Khác với bánh xèo của ta được chiên trên chảo hoặc bánh pizza của Ý được nướng bằng lò, okonomiyaki lại được làm chín bằng hơi nóng của chiếc bàn sắt, hay còn gọi là bàn tepan. Chính vì thế khi bánh chín sẽ không bị mất đi mùi thơm lẫn hương vị đặc trưng của bánh.

Để nướng được okonomiyaki dậy mùi thơm phức, ra màu sắc vàng rộm và hấp dẫn con mắt thực khách đòi hỏi sự tinh tế, cẩn thận của người đầu bếp. Đầu tiên tráng một lớp bột lên trên chiếc bàn tepan, sau đó cho bắp cải và nhân bánh vào, nhân thì tùy loại khách yêu cầu, cuối cùng cho thêm một lớp bột lên trên, nhờ hơi nóng từ bàn tepan, chiếc bánh chuyển động như những con sóng nhỏ để bánh chín dần đều. Người đầu bếp cẩn thận đảo bánh và canh chừng để bánh vừa chín tới mà không bị cháy hoặc tan vỡ ra từng mảng miếng.
Mùa đông bạn nên ngồi ngay quầy nướng bánh để vừa nhấm nháp bánh vừa chứng kiến màn nướng bánh điêu luyện của anh đầu bếp.

Bánh được nướng trên chiếc bàn tepan bằng inox.

Bánh xèo nhân thịt ba chỉ.

Bánh được ép chặt và có màu sắc nâu vàng, hơi cháy cạnh rất hấp dẫn.

Nếu ngại xa bạn cứ gọi điện đến nhà hàng để được vận chuyển tận nơi.

Nhà hàng Kamon nhỏ bé, xinh xắn, đây cũng là quán bánh xèo đầu tiên tại Hà Nội.


Okonomiyaki là một loại bánh nướng xuất hiện từ vùng Hiroshima, thành phố khiến người ta nghĩ ngay đến sự đau thương khi quả bom nguyên tử đầu tiên giáng xuống nơi đây. Nó ra đời chính từ sự nghèo khó của nước Nhật, nguyên liệu làm nên bánh khá giống với bánh xèo nên người ta quen gọi là bánh xèo.

Okonomiyaki được coi là một sự biến tấu khá thú vị, trong tiếng Nhật okonomi có nghĩa là sự tùy ý, thực khách có thể yêu cầu bất cứ thứ gì vào làm nhân bánh như thịt heo xắt lát mỏng, mực, tôm, cá, phomai. . . tất nhiên nguyên liệu không thể thiếu là bắp cải, thành phần chính sau bột. Bánh được ăn kèm cùng với tương và sốt mayonne của Nhật, nếu muốn bạn gọi một chai sake lạnh để thưởng thức cũng thật thú vị trong cái nóng của Hà nội.

Giống như nhiều món ăn khác của xứ sở hoa anh đào tinh tế và bổ dưỡng, bánh xèo cũng vậy. Cắn một miếng bánh xèo vào miệng bao giờ ta cũng cảm giác ngon mát chứ không béo ngậy, vì thế khách có thể ăn nguyên một cái bánh xèo to đùng mà không cảm giác ngán.
Bánh xèo nhân tôm tại Kamon


Kamon như một bức tranh nhỏ nhắn, đáng yêu mà mỗi lần khách đến đều cảm nhận rõ sự ấm cúng, thân thiện. Nhà hàng còn rất nhiều món ăn ngon khác đến từ đất nước Mặt trời mọc mà người đầu bếp ở đây luôn muốn mang đến cho thực khách một món ăn không chỉ ngon miệng mà còn vui mắt.

Trời lạnh thía này đến Kamon là hợp lý nhất đấy cả nhà ạ, nghĩ tới mừ thèm rùi

Ngoibich43

BÁNH XÈO NHẬT BẢN…Ở HÀ NỘI


Kamon chính là quán Nhật gần như đầu tiên ở Hà Nội do người Nhật mở, là quánbánh xèo duy nhất ở Hà Nội trong suốt 7 năm. Mục đích ban đầu mở là để phục vụ chủ yếu những người con của đất nước Nhật, Kamon nằm ngay đối diện Đại Sứ Quán Nhật Bản.

Kamon sở hữu những món ăn rất ngon, mang phong cách hoàn toàn Nhật, nhưng cũng phải khẳng định rằng nó hơi đắt một chút, kiểu “đắt xắt ra miếng”. Ngoài những món ăn, điều mà tôi ấn tượng chính là vợ chồng anh chủ quán. Ngay từ lần gặp đầu tôi thích vẻ hiền lành của anh chồng người Iran và chị chủ người Việt khá chất phát.

Dần dần khách Tây cũng như người Việt rất thích món ăn này, có lẽ vì thế mà hiện nay ở Hà Nội có khá nhiều cửa hàng mọc lên để kinh doanh mónbánh xèo dân dã của nước Nhật này. Về cơ bản mà nói bành xèo Nhật không quá khó làm, nguyên liệu cũng dễ tìm, nhưng tôi thích Kamon còn bởi cái tình chủ quán và cũng bởi đây là nơi đầu tiên khai sinh ra món bánh xèo Nhật tại Việt Nam.

Khác với bánh xèo của ta được chiên trên chảo hoặc bánh pizza của Ý được nướng bằng lò, okonomiyaki lại được làm chín bằng hơi nóng của chiếc bàn sắt, hay còn gọi là bàn tepan. Chính vì thế khi bánh chín sẽ không bị mất đi mùi thơm lẫn hương vị đặc trưng của bánh.

Để nướng được okonomiyaki dậy mùi thơm phức, ra màu sắc vàng rộm và hấp dẫn con mắt thực khách đòi hỏi sự tinh tế, cẩn thận của người đầu bếp. Đầu tiên tráng một lớp bột lên trên chiếc bàn tepan, sau đó cho bắp cải và nhân bánh vào, nhân thì tùy loại khách yêu cầu, cuối cùng cho thêm một lớp bột lên trên, nhờ hơi nóng từ bàn tepan, chiếc bánh chuyển động như những con sóng nhỏ để bánh chín dần đều. Người đầu bếp cẩn thận đảo bánh và canh chừng để bánh vừa chín tới mà không bị cháy hoặc tan vỡ ra từng mảng miếng.
Mùa đông bạn nên ngồi ngay quầy nướng bánh để vừa nhấm nháp bánh vừa chứng kiến màn nướng bánh điêu luyện của anh đầu bếp.

Bánh được nướng trên chiếc bàn tepan bằng inox.

Bánh xèo nhân thịt ba chỉ.

Bánh được ép chặt và có màu sắc nâu vàng, hơi cháy cạnh rất hấp dẫn.

Nếu ngại xa bạn cứ gọi điện đến nhà hàng để được vận chuyển tận nơi.

Nhà hàng Kamon nhỏ bé, xinh xắn, đây cũng là quán bánh xèo đầu tiên tại Hà Nội.


Okonomiyaki là một loại bánh nướng xuất hiện từ vùng Hiroshima, thành phố khiến người ta nghĩ ngay đến sự đau thương khi quả bom nguyên tử đầu tiên giáng xuống nơi đây. Nó ra đời chính từ sự nghèo khó của nước Nhật, nguyên liệu làm nên bánh khá giống với bánh xèo nên người ta quen gọi là bánh xèo.

Okonomiyaki được coi là một sự biến tấu khá thú vị, trong tiếng Nhật okonomi có nghĩa là sự tùy ý, thực khách có thể yêu cầu bất cứ thứ gì vào làm nhân bánh như thịt heo xắt lát mỏng, mực, tôm, cá, phomai. . . tất nhiên nguyên liệu không thể thiếu là bắp cải, thành phần chính sau bột. Bánh được ăn kèm cùng với tương và sốt mayonne của Nhật, nếu muốn bạn gọi một chai sake lạnh để thưởng thức cũng thật thú vị trong cái nóng của Hà nội.

Giống như nhiều món ăn khác của xứ sở hoa anh đào tinh tế và bổ dưỡng, bánh xèo cũng vậy. Cắn một miếng bánh xèo vào miệng bao giờ ta cũng cảm giác ngon mát chứ không béo ngậy, vì thế khách có thể ăn nguyên một cái bánh xèo to đùng mà không cảm giác ngán.
Bánh xèo nhân tôm tại Kamon


Kamon như một bức tranh nhỏ nhắn, đáng yêu mà mỗi lần khách đến đều cảm nhận rõ sự ấm cúng, thân thiện. Nhà hàng còn rất nhiều món ăn ngon khác đến từ đất nước Mặt trời mọc mà người đầu bếp ở đây luôn muốn mang đến cho thực khách một món ăn không chỉ ngon miệng mà còn vui mắt.

Trời lạnh thía này đến Kamon là hợp lý nhất đấy cả nhà ạ, nghĩ tới mừ thèm rùi

Ngoibich43

TRÀ – VỪA CÔ ĐƠN, ĐAU KHỔ, VỪA HIU QUẠNH

Không biết từ khi nào, công việc của chúng tôi ngày càng nhiều, hai từ “bận rộn” và “mệt mỏi” xuất hiện với tần số cao khiến uống trà trở thành một thú vui xa xỉ. Đến khi thành công trong sự nghiệp rồi, thưởng thức trà lại trở nên quá xa vời. Bởi vì bận rộn mà người hiện đại không nỡ bỏ phí thời gian, họ cho rằng thời gian vừa uống trà vừa hàn huyên tâm sự có thể tranh thủ giải quyết được rất nhiều việc khác. Thật không ngờ, họ càng làm nhiều việc thì càng đem lại nhiều phiền muộn, lo lắng.


Kì thực, uống trà như một thi sĩ đang có cảm hứng viết thơ, phóng khoáng, trữ tình. Lúc mệt mỏi, được ngồi cạnh một hai người bạn thân thưởng thức hương vị trà, nói chuyện trên trời dưới biển, từ cổ chí kim trở thành một phương pháp chữa bệnh tâm lí khiến con người ta thư thái.

Loại trà thượng hạng như “ Long Tĩnh” và “ Bích Loa Xuân”, hương vị nổi tiếng bốn phương. Chỉ cần nhón một nhúm trà, pha cùng nước nóng và đợi búp trà từ từ giãn nở ra, nước màu xanh, trong, mùi hương dịu nhẹ, vừa nhấp môi vị trà đã lan tỏa trong miệng, người thưởng thức tâm tư lắng xuống, yên bình.

Nếu bạn lo ngại uống nhiều sẽ làm da sạm đen thì có thể uống thử một số loại trà hoa như “ trà hoa cam”, “ trà châu lan”, trà hoa hồng”. Trà hoa là hỗn hợp do trà xanh là hồng trà trộn lẫn với nhau, bình bình, dịu dịu và hương vị cũng từ từ ngấm sâu vào trái tim mỗi người, bất giác thấy mình thoải mái, nhẹ nhõm.


Uống trà, như mở rộng cõi lòng giống như ngồi thiền, làm con người ta trầm tĩnh, yên tịnh, chẳng khác nào một sự khai ngộ đối với loài người.

Trà như một thứ tình cảm vừa cô đơn, đau khổ, vừa hiu quạnh. Có thể nói khi tâm tư cất giữ trong lòng quá lâu, vào bất cứ mùa nào trong năm thưởng thức trà cũng khiến bạn giải tỏa được rất nhiều. Mỗi một người khi rót một ly trà, nhìn lá trà nhảy múa cũng đều xúc động. Bạn xem chúng nhé, vừa đắm mình trong nước, chúng không ngồi yên mà quay cuồng đi theo những vòng tròn quanh cốc giống như con người mới tập tễnh bước chân vào đời vậy, nhất định sẽ vấp ngã. Lâu dần, quen với môi trường mới chúng sẽ chầm chậm chìm xuống đáy ly. Cầm ly trà trên tay lắc nhẹ, bạn sẽ thấy những lá trà trong ly lúc hình kim lúc hình phiến lật lên lật xuống, chìm chìm nổi nổi thay đổi mọi vị trí, chính là nó đang muốn kiếm tìm một vị trí thuộc về mình. Nâng ly trà lên, ngắm nhìn lá trà không ngừng lay động, không rời xa nhau sau đó uống một ngụm trà đắng chát, hít sâu một hơi, hương thơm phảng phất, lúc này, con người dường như tan ra.


Mỗi lá trà đều rất nhỏ bé, yếu ớt nhưng lại vô cùng tinh tế. Ngâm chúng trong nước, dung hòa cùng nước, chúng sẽ giải phóng ra hết tất cả bản thân mình. Mặc dù không có lá trà thì không có ly trà thơm nhưng trong thời khắc đó, cái mọi người thưởng thức, chú ý đến không phải lá trà mà là nước trong ly. Chẳng phải rất giống với cuộc đời mỗi người sao? Trong thế giới rộng lớn, mỗi người đều mang dáng dấp một lá trà, dù sớm hay muộn cũng phải bước chân vào cuộc sống xã hội rối ren. Trong quá trình hòa nhập, xã hội sẽ không quan tâm hay chú ý đến từng người, cũng giống con người thường không chú ý đến lá trà trong ly. Lá trà không vì con người vô tình mà bỏ cuộc, vẫn vô tư lưu lại chút hương sắc cho đời. Mỗi người chúng ta cũng không nên vì không được mọi người coi trọng, công nhận mà chán nản, bởi chúng ta đã hoàn thành công việc, giúp đỡ mọi người, cống hiến cho xã hội…


Tình bạn cũng như trà, đặc quá thì đắng, nhạt quá thì vô vị, sau khi pha trong nước 3, 4 lần thì hương vị ban đầu cũng không còn nữa. 

Tình yêu và hôn nhân cũng như trà, vị ngọt, đắng, tương tư lúc yêu giống một ly trà mới, màu sắc và hương thơm vô cùng hấp dẫn người khác. Vị đắng, chát, ngọt, thơm trong hôn nhân lại như một ly trà được pha đi pha lại, sau cùng những lá trà nát lắng xuống đáy ly, quây quần một chỗ bảo vệ nhau.

TRÀ – VỪA CÔ ĐƠN, ĐAU KHỔ, VỪA HIU QUẠNH

Không biết từ khi nào, công việc của chúng tôi ngày càng nhiều, hai từ “bận rộn” và “mệt mỏi” xuất hiện với tần số cao khiến uống trà trở thành một thú vui xa xỉ. Đến khi thành công trong sự nghiệp rồi, thưởng thức trà lại trở nên quá xa vời. Bởi vì bận rộn mà người hiện đại không nỡ bỏ phí thời gian, họ cho rằng thời gian vừa uống trà vừa hàn huyên tâm sự có thể tranh thủ giải quyết được rất nhiều việc khác. Thật không ngờ, họ càng làm nhiều việc thì càng đem lại nhiều phiền muộn, lo lắng.


Kì thực, uống trà như một thi sĩ đang có cảm hứng viết thơ, phóng khoáng, trữ tình. Lúc mệt mỏi, được ngồi cạnh một hai người bạn thân thưởng thức hương vị trà, nói chuyện trên trời dưới biển, từ cổ chí kim trở thành một phương pháp chữa bệnh tâm lí khiến con người ta thư thái.

Loại trà thượng hạng như “ Long Tĩnh” và “ Bích Loa Xuân”, hương vị nổi tiếng bốn phương. Chỉ cần nhón một nhúm trà, pha cùng nước nóng và đợi búp trà từ từ giãn nở ra, nước màu xanh, trong, mùi hương dịu nhẹ, vừa nhấp môi vị trà đã lan tỏa trong miệng, người thưởng thức tâm tư lắng xuống, yên bình.

Nếu bạn lo ngại uống nhiều sẽ làm da sạm đen thì có thể uống thử một số loại trà hoa như “ trà hoa cam”, “ trà châu lan”, trà hoa hồng”. Trà hoa là hỗn hợp do trà xanh là hồng trà trộn lẫn với nhau, bình bình, dịu dịu và hương vị cũng từ từ ngấm sâu vào trái tim mỗi người, bất giác thấy mình thoải mái, nhẹ nhõm.


Uống trà, như mở rộng cõi lòng giống như ngồi thiền, làm con người ta trầm tĩnh, yên tịnh, chẳng khác nào một sự khai ngộ đối với loài người.

Trà như một thứ tình cảm vừa cô đơn, đau khổ, vừa hiu quạnh. Có thể nói khi tâm tư cất giữ trong lòng quá lâu, vào bất cứ mùa nào trong năm thưởng thức trà cũng khiến bạn giải tỏa được rất nhiều. Mỗi một người khi rót một ly trà, nhìn lá trà nhảy múa cũng đều xúc động. Bạn xem chúng nhé, vừa đắm mình trong nước, chúng không ngồi yên mà quay cuồng đi theo những vòng tròn quanh cốc giống như con người mới tập tễnh bước chân vào đời vậy, nhất định sẽ vấp ngã. Lâu dần, quen với môi trường mới chúng sẽ chầm chậm chìm xuống đáy ly. Cầm ly trà trên tay lắc nhẹ, bạn sẽ thấy những lá trà trong ly lúc hình kim lúc hình phiến lật lên lật xuống, chìm chìm nổi nổi thay đổi mọi vị trí, chính là nó đang muốn kiếm tìm một vị trí thuộc về mình. Nâng ly trà lên, ngắm nhìn lá trà không ngừng lay động, không rời xa nhau sau đó uống một ngụm trà đắng chát, hít sâu một hơi, hương thơm phảng phất, lúc này, con người dường như tan ra.


Mỗi lá trà đều rất nhỏ bé, yếu ớt nhưng lại vô cùng tinh tế. Ngâm chúng trong nước, dung hòa cùng nước, chúng sẽ giải phóng ra hết tất cả bản thân mình. Mặc dù không có lá trà thì không có ly trà thơm nhưng trong thời khắc đó, cái mọi người thưởng thức, chú ý đến không phải lá trà mà là nước trong ly. Chẳng phải rất giống với cuộc đời mỗi người sao? Trong thế giới rộng lớn, mỗi người đều mang dáng dấp một lá trà, dù sớm hay muộn cũng phải bước chân vào cuộc sống xã hội rối ren. Trong quá trình hòa nhập, xã hội sẽ không quan tâm hay chú ý đến từng người, cũng giống con người thường không chú ý đến lá trà trong ly. Lá trà không vì con người vô tình mà bỏ cuộc, vẫn vô tư lưu lại chút hương sắc cho đời. Mỗi người chúng ta cũng không nên vì không được mọi người coi trọng, công nhận mà chán nản, bởi chúng ta đã hoàn thành công việc, giúp đỡ mọi người, cống hiến cho xã hội…


Tình bạn cũng như trà, đặc quá thì đắng, nhạt quá thì vô vị, sau khi pha trong nước 3, 4 lần thì hương vị ban đầu cũng không còn nữa. 

Tình yêu và hôn nhân cũng như trà, vị ngọt, đắng, tương tư lúc yêu giống một ly trà mới, màu sắc và hương thơm vô cùng hấp dẫn người khác. Vị đắng, chát, ngọt, thơm trong hôn nhân lại như một ly trà được pha đi pha lại, sau cùng những lá trà nát lắng xuống đáy ly, quây quần một chỗ bảo vệ nhau.

CAFE TRỨNG – BẠN THỬ CHƯA?

Chắc hẳn khi nghe tới “cafe trứng” các bạn sẽ vội vàng “bật lại”: “Cafe mà kết hợp với trứng, tanh thế ai uống nổi?” 

Vâng, lần đầu tiên khi tôi nghe anh bạn kể về món này, tôi cũng đã từng có ý nghi ngờ như bạn. Nhưng vì anh bạn kia quả quyết khẳng định đó là “đặc sản độc quyền” của quán Cafe Giảng nối tiếng Hà Nội nên tôi mới tạm tin và hí hửng theo chân anh ấy để “mục sở vị” cái món lạ lẫm này. 


Cafe Giảng – 39 Nguyễn Hữu Huân

Giữa lòng thủ đô ồn ào, cafe Giảng vẫn giữ cho mình nét cổ kính và tĩnh lặng đến lạ lùng. Chọn một góc ngồi có thể bao quát cả quán, chúng tôi gọi đặc sản số một ở đây: Cafe trứng. 


Hỏi chuyện mới biết cái tên Giảng chính là tên của chủ quán. Sinh thời, cụ Giảng là đầu bếp trong khách sạn Metropole thời Pháp thuộc, thấy người châu Âu có món caramen được làm từ trứng khá ngon và hấp dẫn đã khiến cụ suy nghĩ. Cụ cho trứng vào café để uống thử thấy khá ngon và hấp dẫn. Về nhà, cụ làm thức uống đó cho mọi người thưởng thức. Thưởng thức xong ai cũng gật đầu khen rất ngon nhưng vẫn có vị hơi tanh. Lâu dần, cụ tìm cách khử mùi tanh của trứng và đã thành công. 



Nhìn 2 tách cafe trứng vừa được mang ra, ấm nóng và toả mùi hương khó cưỡng, tôi thầm nghĩ quả là “tiếng lành đồn xa”. Nhấp một ngụm, tôi thấy lòng ấm lạ lùng giữa cái tiết trời đầu đông vì cái vị nồng nàn của cafe đen quyện trong cái thơm ngậy của trứng. Chẳng còn mùi tanh gì từ trứng cả! Điều tuyệt vời nhất nằm trong tách cafe trên tay tôi có lẽ là cái khéo của người pha chế: làm sao để lượng kem trứng và lượng cà phê có trong cốc hài hòa, vừa đủ để cảm thấy ngon, thấy nhớ…


Nhâm nhi tách cafe thơm ngậy cùng hạt dưa, hướng dương ở cafe Giảng cho bạn cảm giác thanh bình giữa chốn phồn hoa.




Cà phê trứng đá.

Nguyên liệu chủ đạo của thức uống này nằm trong ngay tên gọi của nó: trứng và cafe. Trứng phải là trứng gà ta tươi nguyên, sau đó bỏ lòng trắng, khử mùi tanh rồi cho vào máy đánh bông. Còn café được lựa chọn từ rất nhiều loại café thơm ngon của Việt Nam: café Robusta (café vối) vị thơm dịu, café Arabica (café chè) hương thơm nồng nàn… sự kết hợp này tạo được sự thơm ngon béo ngậy và hấp dẫn cho cốc café trứng. Có lẽ chính sự tỷ mỷ và kỹ lưỡng trong khâu chọn nguyên liệu này đã tạo nên sự đặc biệt cho thương hiệu cafe Giảng, mà một số nơi khác cũng bắt chước làm theo món này nhưng không thành công.



Không gian khá ấm cúng, đơn giản tạo nên sự thoải mái cho những người muốn tạm tránh những phút ồn ào, hối hả của cuộc sống. Giảng cũng là điểm đến của những cặp tình nhân, vì họ cho rằng tình yêu cũng giống cafe trứng vậy: kết hợp giữa ngọt và đắng. Bên cạnh đó, quán cũng thu hút những công nhân viên chức, người lao động bởi mức giá bình dân trong thời bão giá này. Mỗi ly cafe chỉ dao động từ 15-20 000 đồng.


Nếu bạn ở Hà Nội mà chưa đến cafe Giảng để thưởng thức hương vị đặc trưng của cafe trứng ở đây thì quả là một điều hơi đáng tiếc. Còn nếu như bạn đến thăm Hà Nội, hãy thử tìm đến địa chỉ 39 Nguyễn Hữu Huân hoặc 106 Yên Phụ để cảm nhận cái lạ và cái đặc trưng của thức uống nức tiếng Hà Thành này. Tôi tin bạn sẽ thấy nhớ hương vị ấy khi rời Hà Nội.