TỪ BURMA ĐẾN MYANMAR VÀ NGƯỢC LẠI?


Jaswant Singh
Phạm Nguyên Trường dịch

Dù ít dù nhiều, châu Á vẫn tiếp tục sống với di sản đầy ô nhiễm của chủ nghĩa đế quốc. Xin xem xét cuộc tranh luận đang diễn ra ở Myanmar – hay Burma. Vì những người thực dân thấy khó phát âm từ Myanmar, những người chủ thực dân Anh liền đổi tên nước này thành Burma (cũng như vẽ lại đường biên giới của nó).

Cái tên mới gắn liền với đất nước này cho đến khi chế độ quân phiệt cai trị đất nước trong hàng chục năm khôi phục lại tên cũ vào năm 1989. Nực cười là lực lượng đối lập vừa giành được quyền lực lại muốn trở về với tên cũ là Burma, họ coi Myanmar là biểu tượng của chế độ độc tài mà họ muốn xóa bỏ.

Nhưng không thể nào xóa sạch được quá khứ. Thậm chí ngay cả Mao Trạch Đông, với sự điên cuồng được tháo cũi sổ lồng trong cuộc Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc, cũng không xóa bỏ được Bốn Cái Cũ (phong tục cũ, văn hóa cũ, thói quen cũ và tư tưởng cũ). Dù có gọi thủ đô của Myanmar/Burma là Yangon hay Rangoon thì đấy vẫn là địa điểm mà một nhà văn người Anh là Norman Lewis từng mô tả là “mang phong cách đế chế và thẳng… được xây dựng bởi những người không chấp nhận thỏa hiệp với phương Đông”.

Thành phố Rangoon do người Anh xây dựng, dĩ nhiên là để đối phó với điều mà Lewis gọi là “niềm vinh quang không xứng đáng của Mandalay”. Như ông nói: “Những cây cột to lớn mọc lên với vẻ nghiêm trang đáng ngờ từ những đống chó chết và những người rách rưới nằm ườn dưới nền của chúng”.

Myanmar/Burma hiện đang là địa chỉ “tới” của những nhà đầu tư thế giới, tình trạng đổ nát thời thuộc địa mà Lewis mô tả chắc chắn sẽ nhanh chóng được cải tạo, sức mê hoặc của quá khứ đã nhạt phai sẽ bị xóa bỏ để nhường chỗ cho nền thương mại hiện đại. Vùng đất yên tĩnh của đức tin vượt mọi thời đại, tượng của Đức Phật nhân từ vẫn hằng ngự trên đó – vùng đất của những dòng sông, rừng thẳm và hồng ngọc màu đỏ như máu – bay giờ là sân chơi của các nhà đầu tư quốc tế.

Đối với bà Aung San Suu Kyi, người được giải Nobel Hòa bình và cũng là người bị tù đày và quản thúc suốt hai thập kỷ, đất nước này phải khao khát một cái gì đó cao hơn là làm giàu nếu nó thực sự muốn vượt qua những thập kỷ cai trị sai lầm của giới quân nhân: đấy là tư tưởng biến đổi, cách mạng. Đấy dĩ nhiên là tư tưởng dân chủ, một điều hoàn toàn mới lạ đối với Myanmar/Burma; vì khi cai trị nước này, người Anh chẳng làm được bao nhiêu, như tác phẩm Burmese Days của George Orwell đã cho thấy.

Từ khi giành được tự do, Suu Kyi, thông qua sức mạnh của tư tưởng này và tấm gương của chính mình, đã giải phóng đồng bào của mình khỏi nỗi sợ hãi. “Không phải quyền lực làm cho tha hoá, mà chính là sự sợ hãi. Sợ mất quyền lực làm tha hoá những kẻ đang nắm quyền lực và sợ bị quyền lực trừng phạt làm tha hoá những người bị trị”. Dựa trên sức mạnh của tư tưởng cao quý này, Myanmar/Burma nắm lấy cơ hội cải cách dân chủ và tự thoát ra khỏi sự cô lập về ngoại giao và kinh tế.

Chính phủ của Tổng thống Thein Sein, bằng việc giải phóng bà Suu Kyi và nắm bắt cơ hội cải cách dân chủ, đã làm thay đổi hình ảnh của đất nước. Việc nối lại quan hệ với bà Suu Kyi, tương tự như những nhà cầm quyền phân biệt chủng tộc ở Nam Phi nối lại quan hệ với Nelson Mandela, là quyết định quan trọng nhất. Nhưng chính tốc độ thay đổi đã làm nhiều nhà quan sát phải ngạc nhiên. Thí dụ, việc ngừng bắn mới đây giữa chính phủ và quân nổi dậy người Karen là ví dụ điển hình của sự tiến bộ mà mới cách đây một năm không ai có thể tưởng tượng được.

Sự phát triển gần đây chứng tỏ rằng chính sách cam kết với Myanmar, một đất nước có tầm quan trọng về kinh tế và chiến lược trong những lĩnh vực như thương mại, giao thông vận tải, năng lượng và an ninh, của Ấn Độ là đúng. Cam kết là thiết lập những mối liên hệ giữa Myanmar và Nam và Đông Á. Trên thực tế, việc khôi phục quan hệ ngoại giao với Mỹ và việc dỡ bỏ những cấm đoán đầu tư của Mỹ, chứng tỏ rằng sự biến đổi đã diễn ra rồi.

Bây giờ là Nhật Bản, nước này đang gánh chịu nhiều chi phí cho công cuộc hiện đại hóa nền kinh tế Myanmar. Nhật Bản đang triển khai những khoản trợ giúp lớn cho chính phủ và sự tham gia của lĩnh vực tư làm chúng ta nhớ lại những khoản đầu tư vào Trung Quốc trong giai đoạn Nhật ở đỉnh cao của nền kinh tế toàn cầu trong những năm 1980. Dường như Nhật không chỉ nhắm vào những quyền lợi kinh tế mà còn nhắm tới những quyền lợi chiến lược nữa. Người Nhật, cũng giống như ông Thein Sein, muốn Myanmar chuyển định hướng đối ngoại của họ khỏi Trung Quốc.

Nhiều người Nhật có những bậc tiền bối đã từng cướp phá đất nước này trong Thế chiến II có tình cảm tốt đối với Myanmar. Yohei Sasakawa thuộc tổ chức Nippon Foundation nhớ lại, đã từng ăn gạo được chở tới từ Myanmar trong những năm đói kém sau chiến tranh. “Chúng ta đã chậm trễ”, ông nói, “trong việc thực hiện bổn phận của mình” cho “lòng tốt của Myanmar”.

Ấn Độ đã bị chậm trễ trong cuộc đấu tranh giành ảnh hưởng. Thủ tướng đã đi thăm Myanmar, nhưng không có kế hoạch rõ ràng, mặc dù sự phát triển của miền tây Myanmar sẽ làm bùng nổ kinh tế ở khu vực biên giới của Ấn Độ.

Những cơ hội như thế đang hiện hữu vì chính phủ của Tổng thống Thein Sein đang cố tình tìm cách lánh xa Trung Quốc, vốn là nước bảo trợ và bảo vệ cho chế độ quân phiệt trong một thời gian dài. Nhiều người Miến Điện nghĩ rằng Trung Quốc cướp bóc nguồn lực của họ. Điều này đã dẫn tới những phản ứng bài Trung dữ dội, trong đó có cả những vấn đề về mỏ đồng ở Monywa và việc đình chỉ xây dựng đập thủy điện Myitsone vào năm ngoái. John Pang, Giám đốc điều hành của CARI, một tổ chức nghiên cứu có trụ sở tại Malaysia, nói rằng sự chuyền hóa Myanmar/Burma “là trò chơi do Trung Quốc tạo ra”.

Họ mất Myanmar/Burma – còn Đông Nam Á – thì được, dù Thein Sein hay những người kế tục được bầu theo lối dân chủ của ông ta có gọi đất nước của mình là gì thì cũng vậy mà thôi.

Jaswant Singh từng là Bộ trưởng Tài chính Ấn Độ trong các năm 1996, 2002-2004, Bộ trưởng Ngoại giao giai đoạn 1998-2004, và Bộ trưởng Quốc phòng giai đoạn 2000-2001. Tác phẩm gần đây nhất của ông Jinnah: India – Partition – Independence.

J.S.
Nguồn: http://www.project-syndicate.org/commentary/myanmar-s-transition-to-democracy-by-jaswant-singh

QUÁN CÓC BÀN CHUYỆN TÀU KHỰA

LâmTrực@

Chiều nay làm trận bóng đá trên sân PSA, bên anh ít người nhưng vẫn thắng bên Sư phụ. Sư phụ cay lắm, mặc dù cụ cũng có vài đường bóng nguy hiểm đến lãng mạn. Rất tiếc, bóng đá là sòng phẳng và bình đẳng, người ít vẫn có thể thắng đối thủ đông người. Đó là điều anh muốn nói tối nay.

Tối nay, ngồi quán cóc cô Hồng bên siêu thị Việt Long, làm chén trà đặc cùng mấy bác xe ôm. Trong khói thuốc mơ hồ, anh nhận ra, dân ta hay thật. Bình thường thì lắm chuyện vớ vẩn với nhau. Nhưng khi vận nước đã đến, hoặc giả có nguy cơ đe dọa từ bên ngoài, dân ta thật tuyệt. Chỉ là mấy bác xe ôm thôi mà quan tâm đến vận nước đến vậy. Anh thấy mình còn sa lông quá. Thật xấu hổ!

Nghe các bác chém gió về chuyện bọn tàu mà thấy khí thế hừng hực. Nghe sướng vãi. Anh post lại chơi.

Thằng này là Đặng Tiểu Bình – Tức Bình lùn

Điều khiến anh ngạc nhiên là mở đầu câu chuyện chỉ là câu hỏi liệu thằng Trung Quốc nó có đánh ta không, mà cuối cùng trở thành một diễn đàn của người dân về chủ đề bảo vệ đất nước. Tài thật. Có nhiều bác chém to chém nhỏ, nhưng đại loại thế này.

# 1. Anh thấy tình hình càng ngày càng căng thẳng, anh đồ rằng chiến tranh cục bộ là điều không tránh khỏi trong thời gian tới nếu Tàu khựa và thằng em Đài Bắc của nó cứ tiếp tục gây hấn.

# 2. Một thanh niên trẻ với bộ dạng từng trải đốp ngay,em dự là nó không dám đánh, tính thằng tàu nó thế, ba hoa phét lác chứ nhử kẹo cũng đéo dám động binh. Chỉ dám đứng xa doạ thằng Philipines yết rớt thôi, gây sự với Việt Nam thì mình cho chúng nó thành bụi. Hải quân Trung Quốc chưa đủ tầm để tiến vào lãnh hải Việt Nam, không quân càng không đủ tuổi lọt qua lưới lửa phòng không, tấn công trên bộ sẽ dẫn đến chiến tranh tổng lực và sẽ bị sa lầy. Tóm lại, chấp thằng khựa một mắt. Các bác tin em đi.

Không ai nói gì, cậu chém tiếp, Chú Vịnh sắp về rồi. Chú về tình hình có nhiều biến động lớn đấy. Về cơ bản Khựa càng hung hăng trên biển Đông thì càng nên mừng vì còn xơi mới có chiến tranh. Khựa uýnh ai cũng âm thầm lặng lẽ như con chó cắn chộm (Mình khoái câu kết này). Như vụ chiến với Ấn Độ, Việt Nam và thậm chí với Liên Xô trước đây. Tàu ngầm Kilo đang chạy rà máy, sắp về rồi. 

# 3. Nó càng hung hăng thì các nước xung quanh càng cảnh giác. Hiện giờ Trung Quốc không có nổi một đồng minh, xung quanh Trung Quốc đều là kẻ thù và đa số có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc. Tàu đang tự cô lập, trói chân tay mình, nó như con chó dại bị bao vây, gầm gừ doạ cắn hết người này đến người khác cố thoát ra, càng khiến người ta siết chặt vòng vây hơn (Lại một câu mình phê), cái vòng luẩn quẩn cứ thế tiếp diễn.
# 4. Chính ra thằng Mỹ mới là thằng thâm hiểm, nó tâng bi, nâng tầm thằng tàu lên hết cỡ, một mặt khiến các con giời CCP phổng mũi, vừa đề thoả mãn tâm lý AQ của bọn trọc phú mới giàu lên, mặt khác khiến các nước xung quanh lo sợ mà xa lánh Trung Quốc và liên minh với Mỹ. Mấy năm gần đây thằng Tàu thái độ cực khệnh, nói năng giọng đàn anh với cả Gấu Nga thì thằng này ngu hết sức. Đến khi tức nước vỡ bờ, cả thế giới người ta bu lại đập cho thành cám thì mới mở mắt ra. 

# 5. Chú nhận định tình hình còn non nớt lắm. Không phải ngẫu nhiên mà Tàu và thằng em nó đồng loạt tăng cường hoạt động ở Biển Đông trong thời gian qua. Tất cả đều dựa theo chiến lược và kế hoạch được chuẩn bị rất tỉ mỉ. Anh đồ rằng bản kế hoạch thôn tính Biển Đông của Khựa đều có những tham biến khác nhau, trong đó có mức độ phản ứng của các bên Việt Nam, Philippines, Asean, Mỹ…đều được lên rất chi tiết. 
#6. Chúng nó tăng cường hoạt động gây hấn để hướng sự chú ý của dư luận trong nước ra ngoài ý mà. Đang sắp đại hội Đảng, lại còn vụ bê bối của anh Lai nữa, kỳ này Bình béo sẽ thay Đào mặt thớt, không biết Bình béo này có giống thằng Đặng Tiểu Bình lé lùn khi xưa không, vừa lên ngôi là xua quân đánh Việt Nam lấy số.

Mà nghe tin từ mấy cụ bên ngoại giao là trong nước nó đang đấu đá kinh lắm, anh Lai là một nạn nhân của trò đấu đá này, giống Nguyễn Việt Tiến chú mình khi xưa. Kinh chưa?

7. Anh bổ sung thêm này, có 1 chứng cứ quý giá vào tư liệu chứng minh Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam. Bọn Tàu bẩn định nói gì đây? Bản đồ Trung Quốc ghi đảo Hải Nam là cực nam. Trong tấm bản đồ của Trung Quốc xuất bản năm 1904, cực nam của nước này được ghi rõ là đảo Hải Nam, không hề có Hoàng Sa, Trường Sa. Nhà sử học Dương Trung Quốc cho hay, bản đồ “có yếu tố mới về mặt pháp lý”.

# 8. Một tấm bản đồ chả mang nhiều ý nghĩa trong vấn đề tranh chấp rất phức tạp này. Nhưng nhiều chứng cớ sẽ mang lại tính cộng hưởng cao để đưa đến những lập luận rõ ràng và chắc chắn. Mặt khác, Việt Nam yếu nên tốt nhất là dựa vào các lập luận chứng cứ của mình để khẳng định chủ quyền lãnh thổ. Kết hợp giữa pháp lý, năng lực nội tại và chiến lược ngoại giao phù hợp, chúng ta sẽ có đầy đủ tự tin để ít nhất là giữ được nguyên trạng thái biển đảo như hiện nay. Nếu ai cũng đớn hèn nghĩ rằng nó mạnh hơn mình nhiều, nói lắm cũng chả làm đéo gì thì bây giờ chúng ta đang nói tiếng Mandarin, quốc tịch Tàu chứ đéo phải tiếng Việt, quốc tịch Việt Nam với văn hoá ngàn đời chống giặc ngoại xâm. Thoái chí và đớn hèn nhất định không phải là bản tính của dân tộc Việt- lịch sử đã chứng minh. Ông cha ta đã nói thế này: 

Đánh cho để dài tóc.
Đánh cho để đen răng
Đánh cho nó chích luân bất phản,
Đánh cho nó phiến giáp bất hoàn,
Đánh cho sử tri Nam Quốc anh hùng chi hữu chủ. 

# 9. Xét tình hình hiện tại thì ta nên áp dụng phương pháp Chí Phèo. Nếu Khựa cho 1 cái xuồng rách tiến vào vùng biển của ta thì ta cũng phải bù lu bù loa lên là Hải Quân Trung Quốc xâm phạm lãnh hải, rồi gửi công hàm phản đối, thưa kiện lên Liên Hợp Quốc, rồi cho các chí sĩ gì gì đó ra bờ hồ tụ tập phản đối quân xâm lược…tóm lại là để cho nó mất mặt và tỏ ra là ta luôn là người bị hại… 
# 10. Việc kak gì phải làm ăn trò mèo thế? Đm cứ vào trong thềm lục địa là bắn chết mẹ bọn Tàu đi, xem nó dám làm gì. Đã đến lúc phải thay đổi rồi các con bò ạ, màn đêm đóng cửa bảo nhau và thân Trung cộng đã qua rồi. Giờ ở Việt Nam cứ nghe đến hàng Tàu là người ta nghĩ đến độc hại, ung thư, phòng khám Tàu là giết người, thi công Tàu là rùa, bẩn thỉu, kém chất lượng, cá nhân thân tàu thì bị chửi rủa, cách chức…Trên mặt trận báo chí và ngoại giao, những cụm từ Ngang ngược, ngang hiên, lộng hành, bành trướng….đã xuất hiện một cách dồn dập và vô tư trong thời gian gần đây. Tất cả chỉ phản ánh một điều, khi dân tộc bị dồn vào chân tường thì bản tính hèn mọt chợt mất đi, thay vào đó là tinh thần tự vệ kiên cường, tình yêu dân tộc được nhân lên gấp nhiều lần. Đó là giá trị của dân tộc Việt. Có thể hèn, nhu nhược trong một thời gian dài thậm chí cực dài. 1000 năm Bắc thuộc, 100 năm thực dân là những ví dụ điển hình. NHưng dân tộc ấy có thể bùng phát hơn cả mồi lửa nhúng xăng, những Tuyên ngôn Ba Đình, Chiến dịch Điện Biên, Giải phóng SG, Chiến tranh biên giới…là những ví dụ gần và rõ ràng nhất minh chứng cho giá trị đó. 

# 11. Nhớ hồi Cách mạng tháng Tám khi xưa, cha ông ta với gậy tre, dao rựa, tầm vông, cũng vùng lên chống quân phiện Nhật. Thời Kháng Chiến chống Pháp, hàng ngàn người trung lưu, bỏ phố phường, lên chiến khu Việt Bắc, ăn củ mài, tắm nước suối, thề đánh đuổi giặc Tây. Những năm chống Mỹ, hàng vạn người thanh niên miền Bắc bỏ vợ mới cưới, mẹ già, con thơ, xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, sinh Bắc tử Nam, quyết giải phóng cho bằng được đất đai tiên tổ. Vậy mà giờ đây, lũ khuyển nô ăn bánh thánh mốc, uống nước thánh múc từ sông Tô Lịch lại có những tư tưởng hèn nhát, khốn nạn đến mức ở nước ngoài lập hội cái con kak gì đấy để đòi lật đổ chế độ, kích động dân ta gây áp lực với Tàu, với chính phủ. Đéo cẩn thận là mắc mưu bọn Tàu Khựa ngay. Cái bản chất nô lệ, súc vật đã ăn vào máu, vào tim, vào từng tế bào của bầy chó săn cổ đeo cây thập ác. Chúng không hề có lòng tự tôn dân tộc, không hề có những giá trị căn bản để được coi làm con người. Khi chiến tranh gần kề, chúng kêu gào chủ hoà, đầu hàng giặc một cách hèn hạ đúng như cha ông cờ vàng của chúng khi xưa. Một bầy súc vật không có lương tri, không có nhân tính, nhưng luôn kêu gào đòi hỏi quyền làm người (nhân quyền). Thật đáng tởm nôn. 

Thấy chưa, dân ta ngon ghê. Anh ghi chép lộn xộn, phi logic các bạn tự phê nhé. Tks.

TRUNG QUỐC PHẢI CHẤM DỨT HÀNH VI ĂN CƯỚP NẾU MUỐN ĐƯỢC TÔN TRỌNG

LâmTrực@

Những ngày gần đây, liên tiếp những động thái của Trung Quốc cho thấy nước này đang đẩy nhanh tiến độ hợp pháp hóa cái gọi là thàn phố Tam Sa, được xây dựng trên 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Có thể nói, đây là hành động ăn cướp bỉ ổi và hèn hạ của nhà cầm quyền Bắc Kinh.

Điều đó cho phép người ta nghĩ đến tình huống một gã hàng xóm tham lam vô độ, dùng vũ lực cướp đi một mảnh đất có bìa đỏ của một hàng xóm khác, sau đó dựng lên một căn lều tạm và cho người của mình vào ở lâu dài. Rất tiếc là hành động đó đã và đang được thực hiện bởi một quốc gia đang nổi với khẩu hiệu chót lưỡi đầu môi là phát triển hòa bình. Điều đáng nói là cho tới thời điểm này, Trung Quốc không chỉ xua quân đi chiếm lãnh thổ của Việt Nam, mà còn tiếp tục hành vi côn đồ, ngang nhiên chiếm đóng trái phép lãnh thổ của các quốc gia láng giềng khác như Philippine, Lào, Hàn Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ. Thâm chí là đang có âm mưu và hành động lấn chiếm cả đất của Nga nữa.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam hôm nay yêu cầu Trung Quốc không tái diễn những hoạt động xâm phạm chủ quyền tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Tuy nhiên, phía Trung Quốc vẫn ngó lơ và tiếp tục hành vi xâm lược của mình. Dư luận quốc tế cho rằng, rất khó để ngăn cản hành động hiếu chiến của Bắc Kinh khi xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam.

Một đảo trong quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Ảnh từ Net

Người Việt Nam không ai lạ gì bụng dạ của những kẻ vừa ăn cướp vừa la làng như Trung Quốc. Hành động xâm lược của Bắc Kinh đối với lãnh thổ Việt Nam cả trên bộ lẫn trên biển là có hệ thống, có mưu đồ, tính toán thận trọng cả về thời điểm lẫn địa điểm tiến hành với chiến lược khi mềm khi rắn, lúc bí mật khi công khai trơ tráo. Điều lạ là mỗi khi tiến hành một bước đi mới trong chiến lược bành trướng của mình, Bắc Kinh lại rêu rao tình hữu nghị giữa hai dân tộc là tài sản vô giá, và rằng đừng vì một việc nhỏ mà ảnh hưởng đến đại cục.v.v..Rõ là lối hành xử của kẻ cướp.

Thử liệt kê một số hành động gần đây của Trung quốc, để xem họ nói và làm như thế nào:

– Xây dựng và phát triển cái gọi là thành phố Tam Sa. Tân Hoa Xã ngày 21/6 dẫn lời người phát ngôn báo chí thuộc Bộ Dân Chính Trung Quốc cho biết Quốc vụ Viện nước này vừa phê chuẩn kế hoạch hủy bỏ Văn phòng Tây Sa-Trung Sa-Nam Sa thuộc tỉnh Hải Nam và thành lập thành phố cấp địa khu Tam Sa (đơn vị hành chính trên cấp huyện, dưới cấp tỉnh).

– Ngày 23/9, báo chí Trung Quốc đưa tin Trung Quốc sẽ sử dụng máy bay không người lái cường giám sát các vùng biển, trong đó có vùng biển tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

– Ngày 1/10, Trung Quốc đã trâng tráo tổ chức lễ kéo cờ để kỷ niệm ngày quốc khánh của họ tại đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.

– Ngày 3/10, chỉ sau 2 ngày hát chào cờ trên đảo Phú Lâm, Hạm đội Nam Hải của Trung Quốc lại tổ chức diễn tập trực chiến khẩn cấp tại khu vực vùng biển quần đảo Hoàng Sa. Mục đích cua rhoj là từng bước hợp pháp hóa chủ quyền trên vùng lãnh thổ của Việt Nam.

– Ngày 8/10, Trung Quốc thành lập phòng khí tượng của cái gọi là thành phố Tam Sa trên đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Phòng khí tượng này sẽ giám sát và dự báo thời tiết tại quần đảo Hoàng Sa và cả Trường Sa của Việt Nam, cũng như các vùng nước bao quanh. Theo một thông báo trên trang web của Cục Khí tượng Trung Quốc hôm 9/10, phòng khí tượng nói trên sẽ giám sát nhiệt độ không khí, độ ẩm, lượng mưa, giông bão, sức gió và hướng gió, bức xạ mặt trời, cũng như cung cấp dự báo thời tiết hàng ngày.

Liệt kê những hành động của Trung Quốc trên đây chưa phải là tất cả. Bắc Kinh còn tiến hành nhiều hoạt động trong bóng tối, trên mọi diễn đàn để đánh lừa cộng đồng quốc tế, xoa dịu đi những phản ứng của các nạn nhân. Tất nhiên, vải thưa không che được mắt thánh. Những hành động khuất tất thiếu minh bạch của Trung Quốc không lừa được ai và nhất định sẽ phải trả giá như ông cha họ đã đo ván thảm thương khi xâm lược nước khác.

Trên diễn đàn quốc tế, Việt Nam công khai chủ trương giải quyết các tranh chấp bất đồng với Trung Quốc về lãnh thổ bằng con đường hòa bình và hữu nghị. Hành động đẹp này của Việt Nam nhận được sự ủng hộ mạnh mẽ từ dư luận trong nước và cộng đồng quốc tế.

Thế nhưng thật tiếc, phía Trung Quốc vẫn đơn phương nói một đằng, làm một nẻo. Một mặt họ lừa bịp dư luận, một mặt đẩy mạnh các hoạt động xâm lược và tất nhiên không thiếu được những lời đe dọa dùng vũ lực từ miệng của các nhà lãnh đạo Nhà nước cũng như Quân đội Trung Quốc. Bắc Kinh vẫn tiếp tục sử dụng chiến thuật “Đàm cứ đàm, lẫn cứ lấn” và “Đàm kéo dài, lấn liên tục”. Không xa nữa, họ sẽ phải trả giá cho kiểu cách ăn cướp trắng trợn và bỉ ổi của mình từ cộng đồng quốc tế.

Vấn đề này, ngày hôm nay, người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Việt Nam Lương Thanh Nghị đã nêu rõ trong cuộc hợp báo thường kỳ: “Những hoạt động của phía Trung Quốc đã xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, vi phạm luật pháp quốc tế, vi phạm thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản giải quyết vẫn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc, ký tháng 10/2011, và đi ngược lại tinh thần Tuyên bố về Ứng xử của các bên tại Biển Đông ký năm 2002 giữa ASEAN và Trung Quốc, làm cho tình hình Biển Đông thêm phức tạp“. Và rằng  “Những việc làm của Trung Quốc là hoàn toàn vô giá trị”.

Là người Việt Nam yêu chuộng hòa bình, chúng tôi yêu cầu Trung Quốc tôn trọng chủ quyền của Việt Nam, không được tái diễn những hoạt động sai trái tương tự. Yêu cầu Trung Quốc tôn trọng pháp luật Quốc tế và có hành động trách nhiệm hơn đối với những phát ngôn và hành động của mình. 

Một lần nữa, theo gương Việt Nam, Trung Quốc cần có những đóng góp tích cực và trong sáng để duy trì hòa bình và ổn định trên Biển Đông.

Ninh Bình, ngày 12 tháng 10 năm 2012
Lâm Trực – Một người Việt Nam

ĐỘC ĐÁO Ô TÔ GỖ CỦA VIỆT NAM


Trong khuôn khổ “Hội chợ đồ gỗ và thủ công mỹ nghệ – năm 2012” diễn ra tại Trung tâm triển lãm và Hội chợ Tân Bình – Thành phố Hồ Chí Minh, ngày 3/10/2012, hợp tác xã Quang Minh, tỉnh Tiền Giang trưng bày giới thiệu bộ sản phẩm 3 bình hoa đại làm từ lục bình đăng ký kỷ lục quốc gia.

Mỗi chiếc bình có đường kính 1,2m, cao 3m, được làm từ 60 kg lục bình khô do 8 nghệ nhân thực hiện trong khoảng thời gian 10 ngày.




Công ty trách nhiệm hữu hạn Le Lumber, tỉnh Bình Dương trưng bày giới thiệu chiếc ôtô Achilles 2012 được làm bằng gỗ (đăng ký kỷ lục quốc gia) có chiều dài 4,6m, rộng 1,8m, trọng lượng 1.420kg; động cơ máy xăng 16 Valve, công xuất cực đại 110kw/3.700pm, momen xoan cực đại 375Nm/1.500pm – 2.500pm, số tự động, tốc độ trung bình .80 km/giờ.




Trị giá chiếc ô tô hơn 26.000 USD và được thực hiện trong thời gian 16 tháng (từ tháng 6/2011 đến nay).

Lâm Trực tổng hợp từ Net

BỌN KHỰA ĐÊ TIỆN GIỞ BÀI: SỰ ĐÃ RỒI TRÊN HOÀNG SA CỦA CHÚNG TA

LâmTrực@

Theo Tân Hoa xã, một tờ báo chíh thống của bọn Tàu Khựa, vào hôm qua, 01/10/2012, nhân ngày Quốc khánh của nước này, một buổi lễ thượng cờ và trỗi quốc ca đã được Bắc Kinh tổ chức trên đảo Phú Lâm, thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Đây là quần đảo đã bị Trung Quốc đánh chiếm từ năm 1974. Hành động này nằm trong một loạt động thái gần đây nhằm hợp thức hóa hành vi cưỡng chiếm trước đây, khẳng định một tình trạng đã rồi.

Gần như đồng thời với việc cho cử hành lễ quốc khánh tại nơi đặt trụ sở của đơn vị hành chính “Tam Sa”, quản lý toàn bộ vùng Biển Đông, mà họ vừa nâng lên cấp “thành phố” ngày 24/07/2012, nhà cầm quyền Bắc Kinh đã tiết lộ kế hoạch đẩy mạnh việc xây dựng hạ tầng cơ sở trên đảo Phú Lâm.

Báo chí Philippines, một quốc gia cũng đang bị gã đầu gấu Trung quốc bắt nạt đã trích dẫn một cổng điện tử chính thức của Trung Quốc hôm 30/09 cho biết, chính quyền của cái gọi là thành phố Tam Sa đang triển khai một chương trình xây dựng nhà ở và nhiều đề án cơ sở hạ tầng, trong đó có việc làm đường, hệ thống cấp và thoát nước ngay trên đảo Phú Lâm.
Như vậy, Trung Quốc vẫn tiếp tục xúc tiến công việc hợp thức hóa hành động cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Hai sự kiện nêu trên đã tiếp nối một loạt quyết định phi pháp khác, từ việc thành lập ‘’thành phố Tam Sa’’, rồi cho bầu ‘’đại biểu Hội đồng nhân dân và Chủ tịch Tam Sa’’, triển khai lực lượng quân đội đồn trú trong vùng…
Các hành động ăn cướp của phía Trung Quốc thường xuyên bị Việt Nam và các nước trong khu vực cũng như cộng đồng quốc tế phản đối. Đó là hành động vi phạm trắng trợn chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa – cũng như Trường Sa.

Động thái này của bọn khựa không phải là lần đầu, nhưng  chắc chắn cũng không phải là lần cuối. Nó thể hiện tư tưởng bành trướng nhất quán của các thế hệ cầm quyền Bắc Kinh.

Xem ra, công việc bảo vệ đảo của Việt Nam còn lắm gian nan. Nhưng chắc chắn một điều mà Trung Quốc không thể nào quên là bất cứ một hành động xâm lược nào của phía Trung quốc cũng đều sẽ phải trả một cái giá đắt. 

Trung quốc sẽ bị sa lầy trên biển Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

NGƯỜI HMÔNG KHÔNG CHỈ BIẾT ĐÁNH TRỐNG ĐỒNG

“Nghe nói, hầu như người dân H’Mông nào ở Lũng Cú cũng đều biết đánh trống đồng. Nhưng không chỉ biết đánh trống đồng, người H’Mông – những con người tự do như gió và bất khuất như đá mà tôi vô cùng kính phục – còn có biệt tài đánh giặc xâm lăng. Tôi đã gặp và nghe ở bản nhỏ ấy, trong bữa trưa mèng méng ấy câu chuyện về người dân bản này đã 3 lần đánh thắng quân xâm lược Trung Quốc vào năm 1984” – Mình đã rất sững sờ khi đọc được những dòng này trên Báo Thanh niên số ra ngày Tết Độc lập 2-9 ngay tại nhà của tác giả: Nhà thơ Thanh Thảo.

Sự sững sờ này không nằm trong nội dung bài viết (bởi những câu chữ mà Nhà thơ – Nhà báo Thanh Thảo viết ra từ bao năm nay đã quá xúc động rồi), mà ở sự… “mạnh dạn” của Báo, đã thẳng tay “vạch mặt chỉ tên” rất cụ thể: “người dân bản này đã 3 lần đánh thắng quân xâm lược Trung Quốc vào năm 1984…”.


Dường như đã đến lúc, những sự thật bị giấu kín nhiều năm được bóc ra, trả lại đúng cho lịch sử và điều này, khiến mỗi con người Việt vơi bớt nỗi lo lắng bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, ở ngay trong lòng.


Xin trận trọng giới thiệu bài viết của Nhà thơ Thanh Thảo trên Báo Thanh niên

————————————————————————————–

Trong gió, trong mưa, lá cờ đỏ sao vàng thiêng liêng vẫn bay phần phật. Giây phút ấy, cứ như cả Tổ quốc đang sừng sững trong tâm hồn mỗi chúng tôi…


Tôi rất ấn tượng một đoạn văn trong bút ký Trở lại Mèo Vạc của nhà văn Nguyên Ngọc viết năm 1991: “… Rất đột ngột, bỗng thấy mình đã đứng trên một đỉnh cao chót vót, đỉnh cao nhất. Và trước mặt, một kỳ quan chưa từng thấy: không còn ngọn núi đất nào nữa. Chỉ còn toàn đá. Một cao nguyên đá. Mênh mông, trùng điệp, lô nhô, lởm chởm, cuồn cuộn hàng triệu đợt sóng đá dồn dập như những bức trường thành đá vô tận, nhọn hoắt, sắc lẹm, nham nhở, lở lói, khô cằn, khắc nghiệt… Đá, đá, đá bạt ngàn, hút chân trời. Đá vôi đen xỉn. Và tuyệt không còn gì khác. Cao nguyên Đồng Văn – Mèo Vạc đấy.”


Tôi chỉ muốn nói thêm vào đoạn văn đã rất hay này của anh Nguyên Ngọc: còn, còn những nương ngô xanh ngắt mọc trùm lên những mặt núi đá khắc khổ.


Còn, còn cột cờ Lũng Cú sừng sững hiên ngang trên đỉnh ngọn núi Rồng cao 1.700 m so với mặt nước biển, cột cờ trấn giữ điểm cực Bắc của Tổ quốc chúng ta.


Người ta nói, nếu hình dung đường biên giới Việt-Trung như một chóp nón, thì hai điểm thấp nhất nằm ở A-pa-chải (Điện Biên), Sa Vĩ (Móng Cái), còn chóp là Lũng Cú. Và, tâm đỉnh của Lũng Cú chính là ngọn núi Rồng.


Cuối tháng 7/2012, khi tôi lên đây, cao nguyên đá Đồng Văn đã vào mùa mưa.


Từ thị trấn Đồng Văn đi Lũng Cú chỉ khoảng 30 km, nhưng do đường quanh quất cua tay áo, và buổi sáng xe toàn chạy trong mây hay sa mù, nên chúng tôi phải đi mất hơn giờ đồng hồ mới tới.


Lúc chúng tôi dừng ở chân núi Rồng, trời nắng đẹp. Nhưng chỉ khoảng 5 phút sau, khi chúng tôi bắt đầu leo 389 bậc dẫn lên đỉnh núi nơi dựng cột cờ, trời đột ngột đổ mưa lớn. Mưa nắng thất thường có lẽ là một đặc điểm của vùng chót đỉnh cực Bắc này chăng? Không ai trong đoàn dừng lại hay bỏ cuộc. Chúng tôi đội mưa leo qua 389 bậc dẫn tới đỉnh núi.


Tại sao có con số 389 bậc?


Tối hôm trước, chúng tôi đã ngủ lại một đêm với các chiến sĩ Huyện đội Đồng Văn, chuyện trò rất khuya với đại tá Lê Trân – Chỉ huy trưởng Ban chỉ huy quân sự huyện. Anh Lê Trân mới “bật mí”, chính anh là tác giả của con số 389 bậc đá này: “Thông thường, khi tính con số đẹp, người ta hay chọn “9 nút”. Riêng tôi lại nghĩ: nhất chín, nhì bù. Đã đành, số 9 là con số đẹp nhất, nhưng số 10 lại tính thêm được phần “bù” của những người lính bảo vệ biên cương chúng tôi. Khi cầm súng ở địa đầu Tổ quốc này, chúng tôi nghĩ cả đất nước luôn đứng đằng sau mình, luôn “bù” cho mình tất cả những tình cảm thiết tha yêu mến nhất. Cột cờ Lũng Cú tượng trưng cho ý chí và sự kiên định bảo vệ từng tấc đất từng mỏm đá của Tổ quốc, đó cũng là khát vọng của những người lính biên cương chúng tôi. Vì thế, tôi đề nghị với ban xây dựng Cột Cờ nên chọn con số 389 (bậc), một con số “tiến” và nếu cộng lại thì “tròn 10”. Đó là con số cuối cùng, tột đỉnh, như một lời thề”.


Khi đã đọc xong “lời thề” 389 bậc, và leo thêm 140 bậc thang xoắn ốc ngay trong lòng cột cờ, chúng tôi đã lên tới đỉnh Lũng Cú. Gió ào ạt. Mưa quất xối xả. Nhưng trong gió, trong mưa, lá cờ đỏ sao vàng thiêng liêng có diện tích 54 m2 – tượng trưng cho 54 dân tộc Việt Nam – được cắm trên cán cờ cao 13 m vẫn bay phần phật. Giây phút ấy, cả đoàn chúng tôi như ngập trong một trạng thái đặc biệt: cứ như cả Tổ quốc đang sừng sững trong gió trong mưa, đang sừng sững trong tâm hồn mình. Lá cờ thiêng vẫn tung bay phần phật, bất chấp thời tiết. Đó thực sự là một biểu tượng cho nước non mình, dù chịu bao khắc nghiệt đắng cay vẫn ngẩng cao đầu không khuất phục. Có một luồng năng lượng kỳ lạ nào chợt lưu chuyển trong tôi, khiến toàn thân đột nhiên ấm áp, mặc cho gió mưa quất tơi tả bốn bề.

Khi rời đỉnh Cột Cờ xuống chân núi, bỗng mưa tạnh. Nắng lên. Trời xanh ngắt.


Lũng Cú – tiếng H’Mông có nghĩa là “Long cư” – nơi cư ngụ của rồng. Còn theo một truyền thuyết của người địa phương, thì ở thời Tây Sơn, sau khi Hoàng đế Quang Trung đại thắng quân xâm lược phương bắc, ông đã cho đặt một chiếc trống đồng rất lớn tại Lũng Cú, và cứ mỗi canh giờ trống lại được gióng lên ba hồi ầm vang xa đến bên kia biên giới cũng nghe được. Những hồi trống đĩnh đạc khẳng định chủ quyền thiêng liêng bất khả xâm phạm của Tổ quốc chúng ta. Và tên Lũng Cú còn có nghĩa là “Long Cổ” – tức trống của vua. Một truyền thuyết thật đẹp, và rất Việt Nam.


Khởi từ thời Lý Thường Kiệt, sau rất nhiều lần xây dựng lại và trùng tu, cột cờ quốc gia Lũng Cú mà chúng tôi chiêm ngưỡng hôm nay được hoàn thành ở lần nâng cấp sau cùng vào đúng ngày 2.9.2010. Đã nhiều lần, các vị chủ tịch nước Việt Nam đã lên thăm cột cờ Lũng Cú.


Tôi rất thích bức ảnh chụp Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đứng trên chót đỉnh cột cờ, phía sau có một vệ binh nghiêm trang bồng súng chào, cùng lời nói lịch sử của vị nguyên thủ quốc gia: “Phải giữ cho được từng tấc đất mà tổ tiên đã để lại cho chúng ta!”. Không ở đâu hơn khi đứng trên đỉnh cột cờ Lũng Cú, chúng tôi thấm thía từng chữ của câu nói này. Vì trước mặt chúng tôi, rất gần, là biên giới, còn phía sau chúng tôi là trùng điệp mênh mang cao nguyên đá Đồng Văn.


Năm nay, bà con H’Mông ở Lũng Cú – Đồng Văn được mùa ngô. Những trái bắp mập mẩy, nặng trĩu tay cầm. Đã có biết bao mồ hôi đổ ra trên tầng tầng đá núi để được những trái ấy. Cũng như có biết bao xương máu đồng bào và liệt sĩ chúng ta đã đổ ra cho cột cờ quốc gia Lũng Cú đứng hiên ngang một dáng hình Tổ quốc. Nếu đất nước ta là một con tàu như nhà thơ Xuân Diệu đã hình dung, mũi tàu là mũi Cà Mau, thì cột cờ Lũng Cú chính là cột cờ ở đằng lái của con tàu. Uy nghiêm và điềm tĩnh phóng tầm mắt cảnh giác bao quát cả miền biên viễn cực bắc Tổ quốc.   


Ngày Quốc khánh 2.9 năm nay, lại hiển hiện trong tôi cột cờ Lũng Cú, nơi tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi một lần trong đời được đến viếng thăm, một lần được leo lên tới chót đỉnh.


Tôi coi chuyến đi về cột cờ Lũng Cú của mình như một cuộc hành hương, mà khởi đầu là Nghĩa trang liệt sĩ quốc gia Vị Xuyên – Hà Giang, và kết thúc là một bữa trưa trong bản nhỏ của người H’Mông, nơi lần đầu tiên tôi được ăn ngon lành 3 bát mèng méng kèm dưa nương, trước ánh mắt thân thương của bà con người H’Mông.


Nghe nói, hầu như người dân H’Mông nào ở Lũng Cú cũng đều biết đánh trống đồng. Nhưng không chỉ biết đánh trống đồng, người H’Mông – những con người tự do như gió và bất khuất như đá mà tôi vô cùng kính phục – còn có biệt tài đánh giặc xâm lăng.


Tôi đã gặp và nghe ở bản nhỏ ấy, trong bữa trưa mèng méng ấy câu chuyện về người dân bản này đã 3 lần đánh thắng quân xâm lược Trung Quốc vào năm 1984.  Nhưng có lẽ, đó là câu chuyện dành cho một bài viết khác...

NGƯỜI HMÔNG KHÔNG CHỈ BIẾT ĐÁNH TRỐNG ĐỒNG

“Nghe nói, hầu như người dân H’Mông nào ở Lũng Cú cũng đều biết đánh trống đồng. Nhưng không chỉ biết đánh trống đồng, người H’Mông – những con người tự do như gió và bất khuất như đá mà tôi vô cùng kính phục – còn có biệt tài đánh giặc xâm lăng. Tôi đã gặp và nghe ở bản nhỏ ấy, trong bữa trưa mèng méng ấy câu chuyện về người dân bản này đã 3 lần đánh thắng quân xâm lược Trung Quốc vào năm 1984” – Mình đã rất sững sờ khi đọc được những dòng này trên Báo Thanh niên số ra ngày Tết Độc lập 2-9 ngay tại nhà của tác giả: Nhà thơ Thanh Thảo.

Sự sững sờ này không nằm trong nội dung bài viết (bởi những câu chữ mà Nhà thơ – Nhà báo Thanh Thảo viết ra từ bao năm nay đã quá xúc động rồi), mà ở sự… “mạnh dạn” của Báo, đã thẳng tay “vạch mặt chỉ tên” rất cụ thể: “người dân bản này đã 3 lần đánh thắng quân xâm lược Trung Quốc vào năm 1984…”.


Dường như đã đến lúc, những sự thật bị giấu kín nhiều năm được bóc ra, trả lại đúng cho lịch sử và điều này, khiến mỗi con người Việt vơi bớt nỗi lo lắng bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, ở ngay trong lòng.


Xin trận trọng giới thiệu bài viết của Nhà thơ Thanh Thảo trên Báo Thanh niên

————————————————————————————–

Trong gió, trong mưa, lá cờ đỏ sao vàng thiêng liêng vẫn bay phần phật. Giây phút ấy, cứ như cả Tổ quốc đang sừng sững trong tâm hồn mỗi chúng tôi…


Tôi rất ấn tượng một đoạn văn trong bút ký Trở lại Mèo Vạc của nhà văn Nguyên Ngọc viết năm 1991: “… Rất đột ngột, bỗng thấy mình đã đứng trên một đỉnh cao chót vót, đỉnh cao nhất. Và trước mặt, một kỳ quan chưa từng thấy: không còn ngọn núi đất nào nữa. Chỉ còn toàn đá. Một cao nguyên đá. Mênh mông, trùng điệp, lô nhô, lởm chởm, cuồn cuộn hàng triệu đợt sóng đá dồn dập như những bức trường thành đá vô tận, nhọn hoắt, sắc lẹm, nham nhở, lở lói, khô cằn, khắc nghiệt… Đá, đá, đá bạt ngàn, hút chân trời. Đá vôi đen xỉn. Và tuyệt không còn gì khác. Cao nguyên Đồng Văn – Mèo Vạc đấy.”


Tôi chỉ muốn nói thêm vào đoạn văn đã rất hay này của anh Nguyên Ngọc: còn, còn những nương ngô xanh ngắt mọc trùm lên những mặt núi đá khắc khổ.


Còn, còn cột cờ Lũng Cú sừng sững hiên ngang trên đỉnh ngọn núi Rồng cao 1.700 m so với mặt nước biển, cột cờ trấn giữ điểm cực Bắc của Tổ quốc chúng ta.


Người ta nói, nếu hình dung đường biên giới Việt-Trung như một chóp nón, thì hai điểm thấp nhất nằm ở A-pa-chải (Điện Biên), Sa Vĩ (Móng Cái), còn chóp là Lũng Cú. Và, tâm đỉnh của Lũng Cú chính là ngọn núi Rồng.


Cuối tháng 7/2012, khi tôi lên đây, cao nguyên đá Đồng Văn đã vào mùa mưa.


Từ thị trấn Đồng Văn đi Lũng Cú chỉ khoảng 30 km, nhưng do đường quanh quất cua tay áo, và buổi sáng xe toàn chạy trong mây hay sa mù, nên chúng tôi phải đi mất hơn giờ đồng hồ mới tới.


Lúc chúng tôi dừng ở chân núi Rồng, trời nắng đẹp. Nhưng chỉ khoảng 5 phút sau, khi chúng tôi bắt đầu leo 389 bậc dẫn lên đỉnh núi nơi dựng cột cờ, trời đột ngột đổ mưa lớn. Mưa nắng thất thường có lẽ là một đặc điểm của vùng chót đỉnh cực Bắc này chăng? Không ai trong đoàn dừng lại hay bỏ cuộc. Chúng tôi đội mưa leo qua 389 bậc dẫn tới đỉnh núi.


Tại sao có con số 389 bậc?


Tối hôm trước, chúng tôi đã ngủ lại một đêm với các chiến sĩ Huyện đội Đồng Văn, chuyện trò rất khuya với đại tá Lê Trân – Chỉ huy trưởng Ban chỉ huy quân sự huyện. Anh Lê Trân mới “bật mí”, chính anh là tác giả của con số 389 bậc đá này: “Thông thường, khi tính con số đẹp, người ta hay chọn “9 nút”. Riêng tôi lại nghĩ: nhất chín, nhì bù. Đã đành, số 9 là con số đẹp nhất, nhưng số 10 lại tính thêm được phần “bù” của những người lính bảo vệ biên cương chúng tôi. Khi cầm súng ở địa đầu Tổ quốc này, chúng tôi nghĩ cả đất nước luôn đứng đằng sau mình, luôn “bù” cho mình tất cả những tình cảm thiết tha yêu mến nhất. Cột cờ Lũng Cú tượng trưng cho ý chí và sự kiên định bảo vệ từng tấc đất từng mỏm đá của Tổ quốc, đó cũng là khát vọng của những người lính biên cương chúng tôi. Vì thế, tôi đề nghị với ban xây dựng Cột Cờ nên chọn con số 389 (bậc), một con số “tiến” và nếu cộng lại thì “tròn 10”. Đó là con số cuối cùng, tột đỉnh, như một lời thề”.


Khi đã đọc xong “lời thề” 389 bậc, và leo thêm 140 bậc thang xoắn ốc ngay trong lòng cột cờ, chúng tôi đã lên tới đỉnh Lũng Cú. Gió ào ạt. Mưa quất xối xả. Nhưng trong gió, trong mưa, lá cờ đỏ sao vàng thiêng liêng có diện tích 54 m2 – tượng trưng cho 54 dân tộc Việt Nam – được cắm trên cán cờ cao 13 m vẫn bay phần phật. Giây phút ấy, cả đoàn chúng tôi như ngập trong một trạng thái đặc biệt: cứ như cả Tổ quốc đang sừng sững trong gió trong mưa, đang sừng sững trong tâm hồn mình. Lá cờ thiêng vẫn tung bay phần phật, bất chấp thời tiết. Đó thực sự là một biểu tượng cho nước non mình, dù chịu bao khắc nghiệt đắng cay vẫn ngẩng cao đầu không khuất phục. Có một luồng năng lượng kỳ lạ nào chợt lưu chuyển trong tôi, khiến toàn thân đột nhiên ấm áp, mặc cho gió mưa quất tơi tả bốn bề.

Khi rời đỉnh Cột Cờ xuống chân núi, bỗng mưa tạnh. Nắng lên. Trời xanh ngắt.


Lũng Cú – tiếng H’Mông có nghĩa là “Long cư” – nơi cư ngụ của rồng. Còn theo một truyền thuyết của người địa phương, thì ở thời Tây Sơn, sau khi Hoàng đế Quang Trung đại thắng quân xâm lược phương bắc, ông đã cho đặt một chiếc trống đồng rất lớn tại Lũng Cú, và cứ mỗi canh giờ trống lại được gióng lên ba hồi ầm vang xa đến bên kia biên giới cũng nghe được. Những hồi trống đĩnh đạc khẳng định chủ quyền thiêng liêng bất khả xâm phạm của Tổ quốc chúng ta. Và tên Lũng Cú còn có nghĩa là “Long Cổ” – tức trống của vua. Một truyền thuyết thật đẹp, và rất Việt Nam.


Khởi từ thời Lý Thường Kiệt, sau rất nhiều lần xây dựng lại và trùng tu, cột cờ quốc gia Lũng Cú mà chúng tôi chiêm ngưỡng hôm nay được hoàn thành ở lần nâng cấp sau cùng vào đúng ngày 2.9.2010. Đã nhiều lần, các vị chủ tịch nước Việt Nam đã lên thăm cột cờ Lũng Cú.


Tôi rất thích bức ảnh chụp Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết đứng trên chót đỉnh cột cờ, phía sau có một vệ binh nghiêm trang bồng súng chào, cùng lời nói lịch sử của vị nguyên thủ quốc gia: “Phải giữ cho được từng tấc đất mà tổ tiên đã để lại cho chúng ta!”. Không ở đâu hơn khi đứng trên đỉnh cột cờ Lũng Cú, chúng tôi thấm thía từng chữ của câu nói này. Vì trước mặt chúng tôi, rất gần, là biên giới, còn phía sau chúng tôi là trùng điệp mênh mang cao nguyên đá Đồng Văn.


Năm nay, bà con H’Mông ở Lũng Cú – Đồng Văn được mùa ngô. Những trái bắp mập mẩy, nặng trĩu tay cầm. Đã có biết bao mồ hôi đổ ra trên tầng tầng đá núi để được những trái ấy. Cũng như có biết bao xương máu đồng bào và liệt sĩ chúng ta đã đổ ra cho cột cờ quốc gia Lũng Cú đứng hiên ngang một dáng hình Tổ quốc. Nếu đất nước ta là một con tàu như nhà thơ Xuân Diệu đã hình dung, mũi tàu là mũi Cà Mau, thì cột cờ Lũng Cú chính là cột cờ ở đằng lái của con tàu. Uy nghiêm và điềm tĩnh phóng tầm mắt cảnh giác bao quát cả miền biên viễn cực bắc Tổ quốc.   


Ngày Quốc khánh 2.9 năm nay, lại hiển hiện trong tôi cột cờ Lũng Cú, nơi tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi một lần trong đời được đến viếng thăm, một lần được leo lên tới chót đỉnh.


Tôi coi chuyến đi về cột cờ Lũng Cú của mình như một cuộc hành hương, mà khởi đầu là Nghĩa trang liệt sĩ quốc gia Vị Xuyên – Hà Giang, và kết thúc là một bữa trưa trong bản nhỏ của người H’Mông, nơi lần đầu tiên tôi được ăn ngon lành 3 bát mèng méng kèm dưa nương, trước ánh mắt thân thương của bà con người H’Mông.


Nghe nói, hầu như người dân H’Mông nào ở Lũng Cú cũng đều biết đánh trống đồng. Nhưng không chỉ biết đánh trống đồng, người H’Mông – những con người tự do như gió và bất khuất như đá mà tôi vô cùng kính phục – còn có biệt tài đánh giặc xâm lăng.


Tôi đã gặp và nghe ở bản nhỏ ấy, trong bữa trưa mèng méng ấy câu chuyện về người dân bản này đã 3 lần đánh thắng quân xâm lược Trung Quốc vào năm 1984.  Nhưng có lẽ, đó là câu chuyện dành cho một bài viết khác...

Lâm Trực nhặt trên Net