XÔI BẢY MÀU CỦA NGƯỜI NÙNG DÍN – LÀO CAI

LâmTrưc@

Xôi bảy màu là món ăn truyền thống chỉ có trong những ngày lễ, tết của dân tộc Nùng Dín ở huyện Mường Khương (Lào Cai). Người phụ nữ Nùng Dín với đôi bàn tay khéo léo đã lưu truyền cách chế biến món xôi bảy màu từ đời này sang đời khác. 

Bảy màu của xôi (hồng, đỏ tươi, đỏ thắm, xanh cửu long, xanh vàng, xanh lá chuối, vàng) thường được tạo ra từ các loại cây lá (cây cẩm hoa, cây hoa vàng, cây nghệ…). Gạo nấu xôi là loại gạo nếp hạt to, dài. Trước khi nấu, nếp nương được ngâm trong nước khoảng 12 giờ, sau đó cho màu vào ngâm khoảng 3 giờ nữa. Tiếp đó, gạo được đãi lại rồi để riêng mỗi màu một góc trong nồi nấu xôi và nấu trong khoảng 1,5- 2 giờ. Để giữ màu xôi được tươi, khi nấu không được cho muối vào gạo. 

Xôi bảy màu của dân tộc Nùng Dín ngoài giá trị ẩm thực còn có ý nghĩa tâm linh sâu sắc. Tương truyền, ngày xưa, khi quân giặc xâm phạm bờ cõi nước ta, người Nùng Dín sống ở biên cương đã đứng lên chống lại quân giặc. Trong cuộc chiến diễn ra từ tháng 1 đến tháng 7 âm lịch năm đó, có nhiều người đã ngã xuống để giữ vững mảnh đất biên cương. 

Ngày nay, cứ đến ngày 1/7 âm lịch, người Nùng Dín làm lễ mừng chiến thắng. Trong lễ hội này, bao giờ cũng có xôi bảy màu. Mỗi màu của xôi thường ứng với một tháng và mỗi tháng lại ứng với tiến trình chống giặc. Chẳng hạn: màu xanh lá chuối là màu của mùa xuân, màu đỏ thẫm biểu tượng cho máu của những người đã anh dũng hy sinh, màu vàng biểu tượng cho sự đau thương ly tán, màu đỏ tươi biểu tượng cho chiến thắng hào hùng của người Núng Dín… 

Nếu du khách có dịp đến Lào Cai vào dịp lễ, tết thì nên ghé vào thăm các gia đình dân tộc Nùng Dín ở huyện Mường Khương. Tại đây, du khách sẽ được mời ăn món xôi bảy màu dẻo, thơm và bổ dưỡng (vì chứa đựng nhiều vị thuốc dân gian). Loại xôi này thường được ăn cùng với muối vừng đen và thịt gà nướng. Du khách đến Lào Cai vào buổi sáng các ngày thứ bảy thì có thể đến chợ Mường Khương, Bắc Hà, Si Ma Cai để thưởng thức loại xôi hai hoặc ba màu như màu đỏ, màu xanh cửu long và màu vàng.
Advertisements

CỬA VẠN TRỞ THÀNH LÀNG ĐẸP NHẤT THẾ GIỚI


Website du lịch Journeyetc.com vừa đưa làng chài Cửa Vạn của vịnh Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh vào danh sách 16 ngôi làng cổ đẹp nhất thế giới. Cùng chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những ngôi làng vẫn còn giữ được nét nguyên sơ, lãng mạn…
Tiêu chí để chọn ra những ngôi làng xuất hiện trong danh sách này là chúng phải cổ kính, có vẻ đẹp duyên dáng, và lưu giữ được nền văn hoá truyền thống đặc trưng. Journeyetc.com đã chọn Cửa Vạn bởi nơi đây hội tụ cả ba yếu tố quan trọng nhất này.

Làng chài Cửa Vạn có những con đường nhỏ rải sỏi, những ngọn núi đá vôi hùng vĩ, những làng chài dập dềnh trên sông nước. Cảnh quan nơi đây vô cùng lãng mạn và để lại ấn tượng riêng biệt trong lòng du khách với những mái thuyền được sơn đủ màu sắc tạo nên một bức tranh lung linh bềnh bồng trên sóng biển Hạ Long.
Những điều này đã giúp làng chài Cửa Vạn trở thành một trong 16 ngôi làng hiếm có còn giữ được vẻ đẹp nguyên sơ quyến rũ trên thế giới. Cuộc sống của người dân nơi đây vẫn chưa bị xáo động bởi nhịp sống hiện đại.

Tại làng chài nổi Cửa Vạn, có hơn 300 hộ dân đang sinh sống chủ yếu bằng nghề chài lưới. Các hộ dân tại đây dựng các nhà bè nằm men theo rìa các đảo đá. Đặc biệt, cuộc sống thường nhật của cư dân làng chài nổi Cửa Vạn hết sức sống động bởi những điệu hò, câu hát đặc trưng của vùng vịnh Hạ Long.
Làng chài Cửa Vạn hấp dẫn không chỉ bởi cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp, cuộc sống sinh hoạt nhộn nhịp mà còn bởi môi trường được người dân hết sức có ý thức giữ gìn. Ở Cửa Vạn, tất cả các nhà bè nổi đều rất sạch sẽ, ngăn nắp. Người dân luân phiên thay nhau chèo thuyền nhặt rác trên mặt biển mỗi ngày, tiết kiệm nước sinh hoạt giảm thiểu lượng chất thải ra môi trường biển.
Journeyetc.com nhận định Cửa Vạn xứng đáng là địa danh tham quan mà du khách nên tới thưởng ngoạn một lần trong đời.

Một số hình ảnh về làng chài Cửa Vạn:
Một số hình ảnh về những ngôi làng khác cùng xuất hiện trong danh sách này:

Một số hình ảnh về những ngôi làng khác cùng xuất hiện trong danh sách này:

Một số hình ảnh về những ngôi làng khác cùng xuất hiện trong danh sách này:

Một số hình ảnh về những ngôi làng khác cùng xuất hiện trong danh sách này:
Làng Wengen ở Thuỵ Sĩ
Làng Wengen ở Thuỵ Sĩ
Làng Savoca ở Italy
Làng Savoca ở Italy
Làng Eze ở Pháp
Làng Eze ở Pháp
Làng Cesky Krumlov ở Séc
Làng Cesky Krumlov ở Séc
Làng Goreme ở Thổ Nhĩ Kỳ
Làng Goreme ở Thổ Nhĩ Kỳ
Làng Bibury ở Anh
Làng Bibury ở Anh
Làng Pariangan ở Indonesia
Làng Pariangan ở Indonesia
Làng Caleta Tortel ở Chile
Làng Caleta Tortel ở Chile
Làng St. George ở Bermuda
Làng St. George ở Bermuda
Làng Niagara-on-the-Lake ở Canada
Làng Niagara-on-the-Lake ở Canada

ĐẸP QUÁ – TÚ LỆ MÙA LÚA CHÍN

LâmTrực@ giới thiệu bài từ Dân Trí

Là một thung lũng thuộc huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái, Tú Lệ là một trong những điểm dừng chân yêu thích của nhiều du khách yêu vẻ đẹp thiên nhiên.
Giữa tiết trời thu, khi mùa lúa chín, chúng tôi quyết định đến Tú Lệ theo cung đường 32, đoạn Than Uyên (Lai Châu) – Văn Chấn (Yên Bái), nơi có những đồi chè chạy san sát bên đường, những bản định canh, định cư với màu thửa ruộng bậc thang vàng óng dưới nắng và trời xanh trong vắt.
Tú Lệ giữa mùa thu, lúa chín vàng ươm rạt rào như sóng núi. Mùa gặt náo nức rộn ràng, mùi cơm mới theo gió bảng lảng trên chái nhà… Tú Lệ có thể ví như một cô gái miền sơn cước vô cùng xinh đẹp.
Đến Tú Lệ không thể không thưởng thức xôi nếp nổi tiếng. Nếp Tú Lệ ăn với thịt lợn bản nướng hay thịt rang cháy cạnh đã trở thành món khoái khẩu của rất nhiều du khách đã may mắn một lần dừng chân chốn này. Cốm ướt, cốm khô cũng rất được ưa chuộng bởi vị thơm, ngọt, dẻo rất đặc biệt mà chỉ riêng Tú Lệ mới có.
Ngay từ dốc ba tầng nơi bắt đầu địa giới của vùng, cao ngất trời mây bên vách đá chênh vênh, núi rừng hoang dại và đầy vẻ kiêu kỳ bí ẩn. Đẹp từ những mảnh ruộng nằm lẻ loi trên sườn núi đá, những ngôi nhà nhỏ bằng gỗ cheo leo thoáng ẩn thoáng hiện giữa đỉnh trời. Đứng trên đèo Khau Pạ, sau cơn mưa những đám mây bay là là dưới chân ruộng tạo cho thị trấn Tú Lệ một vẻ đẹp mê hoặc.
Thung lũng Tú Lệ – nguồn cảm hứng của nhiều nhiếp ảnh gia


Thiếu nữ Tú Lệ đẹp như chính cái tên và thiên nhiên nơi đây


Sóng núi…






Đường đèo Cao Phạ.

Ngọc Bằng

Bóng đen Tây Tạng – Góc nhìn của một du khách Việt

Từ Tân Sơn Nhất tôi đáp máy bay tới Nam Ninh, Trung Quốc làm thủ tục nhâp cảnh rồi bay đi Bắc Kinh. Từ Bắc Kinh bay tới Tây Tạng như một khách du lịch nội địa của Trung Quốc. Phải vòng vèo như vậy, nếu muốn ‘thẳng cánh bay’ thì khó lòng đặt chân đến miền đất thiêng này. Trung Quốc đã cấm tiệt người Việt Nam đến Tây Tạng.
Chiếc máy bay cũ kỹ rung sóc giữa những đám mây trắng, hạ dần độ cao và tôi đã thấy thấp thoáng những đỉnh núi phủ băng tuyết. Người hướng dẫn du lịch nói sân bay ở độ cao ba ngàn tám trăm mét so với mặt nước biển, không khí rất loãng, thiếu ô-xy nên mọi người cần thở nhẹ, tránh nói cười để giữ sức khi rời khỏi máy bay.
Từ máy bay bước ra bỗng mắt hoa, đầu váng ngực tức không thở đươc. Người hướng dẫn du lịch chụp cho tôi cái bình ô-xy. Hít thờ vài lần mở mắt nhìn chung quanh tôi thấy mọi người trong đoàn đều phải thở ô-xy.
Từ sân bay Gonggar về thủ phủ Lhasa hơn năm chục cây số, càng đi càng lên cao. Những dãy núi đá trùng trùng điệp điệp in trên nền trời xanh biếc, thỉnh thoảng xuất hiên một chóp núi chăng những sợi dây treo cờ Phật vàng rực như những đốm lửa.
Xe dừng trước khách sạn Triều Châu, một đám nhân viên đóng giả người Tạng cưỡi bò Yach, trâu lùn nhảy múa đón khách. Không còn sức đâu mà xem múa, mọi người phải bò từng bậc cầu thang để lên phòng nghỉ.
Tôi cảm thấy cơ thể nhão ra, phổi bị ép đến ngạt thở, thầm nghĩ sao không chết ở nhà mà tới nơi xa xôi này để chết. Người hầu phòng mang bốn xô nước ấm để cạnh giường và chụp cho tôi chiếc bình ô-xy, tôi cố nhắm mắt thiếp đi, chỉ mong ngày mai ra máy bay chuồn về càng nhanh càng tốt.
Nhưng khi tỉnh dậy tôi cũng như mọi người thấy dễ chịu hơn và đặc biệt sau khi vào chùa lễ Phật thì như đươc hồi sinh.
Thủ phủ Lhasa không còn cổ kính như ta tưởng. Những con đường rộng thằng tắp mang tên Quảng Đông, Quảng Tây, Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình…chạy dọc ngang, những khách sạn, nhà hàng mang tên Kinh Châu, Tứ Xuyên… Chính phủ Trung Quốc phân công một số tỉnh, thành phố đến đây đầu tư xây đựng các công trình và lấy tên tỉnh, thành phố mình hoặc tên lãnh tụ đảng cộng sản Trung Quốc đặt cho từng con đường, khu phố. Các khách sạn nhà hàng và những tòa nhà cao tầng đều của các đại gia từ Quảng Đông, Bắc Kinh, Thâm Quyến đến đây làm ăn. Cư dân thủ phủ Lhasa bây giờ hầu hết người Hán, số ít người Tạng còn sót lại đã Hán hóa, diện quần Jern áo phông ăn há cảo, Hambger uống coca, bia thay sữa bò Yach. Dọc đại lộ Bắc Kinh chạy ngang cung điện Potala những nhà hàng Trung Quốc sang trọng sập sình tiếng nhạc Disco.
Không chỉ riêng thủ phủ Lhasa mà các thành phố lớn của Tây Tạng như Shigatse, Gyantse, Chanđo, Nagchu, Dartsendo v.v cũng đều do người Trung Quốc làm chủ. Hàng triệu người Trung Quốc đã tràn đến Tây Tạng để thực hiện đồng hòa người Tạng bằng những cuộc hôn nhân dị tộc.
Người Tạng lùi vào sâu các hẻm núi sống trong những căn nhà đất nghèo nàn. Chính phủ Trung Quốc bỏ ra 20 ngàn nhân dân tệ xây mỗi căn nhà đầy đủ tiện nghi mời người Tạng về ở không mất tiền nhưng người Tạng không về. Rất nhiều ngôi nhà như vậy đã dựng lên ở ngoại ô Lhasa, những lá cờ Trung Quốc cắm trên nóc nhà đã bạc phếch nhưng vẫn vắng bóng người. Từ các hẻm núi hằng ngày người Tạng hành hương về Lhasa ‘tam bộ nhất bái’ quanh cung điện Potala. Một người Tạng nói với tôi: “Người Tang không coi trong vật chất, điều quan trong nhất là giữ tâm hồn trong sạch hướng về Đức Phật”.
Vâng, đúng là người Tạng sống kham khổ tới mức không còn gì kham khổ hơn. Vào nhà họ không thấy giường tủ, không thấy chỗ chứa lúa gạo, giữa bốn bức tường đất là một lò nướng bánh đơn sơ đốt bằng phân bò khô và mấy thứ nồi chảo bằng gang. Trong bầu không khí tê buốt mà người Tạng chỉ mặc một bộ quần áo vải thô, quấn trên đầu chiếc khăn thổ cẩm, chân không dày dép. Mọi thứ quý giá người Tạng đều dành cho Đức Phật. Tâm linh họ hướng về Đức Phật mà hiện thân của Người là Đạt Lai Lat Ma 14. Người Tạng tin vào sự luôn hồi Đức Đạt Lai Lạt Ma sẽ trở về, và Tây Tạng của người Tạng. Niềm tin ấy đã nhiều lần bùng cháy thành ngọn lửa tự thiêu. Chỉ từ năm 2006 đã có 50 người Tạng tự thiêu để phản đối sự chiếm đóng của Trung Quốc. Trước khi chúng tôi tới Tây Tạng không lâu, cùng một lúc hai Phật tử đã tự thiêu ở thủ phủ Lhasa, trước cung điện Potala, nơi cứ 50 mét lại có hai chốt gác của cảnh sát và quân đội song song với nhau và từng tiểu đội lính Trung Quốc lăm lăm súng trong tay tuần tra suốt ngày đêm.
Chiều thủ phủ Lhasa nhuộm đỏ ánh hoàng hôn, trên nóc cung điện Potala vàng óng chói lòa những tia phản quang rực rỡ. Tương phản với hình ảnh huy hoàng ấy là những khối lính quân phục xám, súng cắm lê tuốt trần dàn hàng dọc đo bước trên đường phố với nét mặt vô cảm. Tôi vừa giơ chiếc máy ảnh lên chưa kịp bấm thì một viên cảnh sát đã lù lù chắn trước mặt, nói giọng lạnh lùng: “Cất ngay máy ảnh đi nếu không muốn bị đập nát”.
Đêm Tây Tạng muộn hơn, không tối thẫm như nơi khác mà mờ mờ ảo ảo. Trong bầu không khí giá buốt, khô xác, đường phố Lasha vang lên tiếng xích sắt của xe đặc chủng nghiến xuống mặt đường chầm chậm diễu qua từng con phố.
Chúng tôi đến Tây Tạng – thánh địa Phật giáo – hy vọng trút bớt âu lo, tìm sự thanh thản, nhưng niềm hy vọng ấy vụt tắt. Cung điện Potala hàng tiểu đoàn quân giải phóng nhân dân Trung Quốc đóng doanh trại, chùa Đaị Chiêu linh thiêng, thiền viện Prepung và tu viện Dzongchen được coi là Phật giáo thuần khiết cũng xám đen màu áo lính …
Hơn nửa thế kỷ trước, 80 nghìn quân Trung Quốc ào ạt chiếm Tây Tạng, vùng đất giàu vàng bạc và khoáng sản diện tích gần bằng một phần sáu Trung Quốc. Đức Đạt Lai Lạt Ma 14 sau những cố gắng thương lượng với Bắc Kinh cho Tây Tạng tự trị không thành đã phải vượt qua dãy Hy-mã-lạp-sơn (Hymalaya) sang vùng đất Đa-ram-sa-la của Ấn Độ sống lưu vong. Từ đó Trung Quốc thực hiện chính sách chia để trị Tây Tạng. Một số khu vực bị sáp nhập vào Thanh Hoa, Cam Túc, còn lại biến thành một tỉnh của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa. Từ đấy người Tây Tạng sống trong địa ngục trần gian. Tượng Phật Thích Ca Mâu Ni bằng vàng ròng của công chúa Văn Thành bị đập nát. Pho tượng Phật bằng vàng ròng vô cùng quý giá của Hoàng hậu Đê-vi và ngay cả cung điện Potala cổ kính cũng suýt bị hồng vệ binh đạp nát trong cuộc cách mạng văn hóa nếu không may mắn được ông Chu Ân Lai can thiệp vào phút chót. Thay vào đó là chân dung Đặng Tiểu Bình, Hồ Cẩm Đào … treo khắp nơi và giữa trung tâm quảng Trường Shangcha rộng hơn 40.000 m2 bức tượng Mao Trạch Đông bằng đồng nặng 35 tấn cao 7 mét sừng sững với những dòng chữ vàng về công lao xây đắp cái gọi là “tình hữu nghị” của vị “ lãnh tụ vĩ đại ”này.
Nghe anh bạn hướng dẫn du lịch giới thiệu tôi bỗng thấy rùng mình. Tôi nghĩ tới Hoàng Sa, Trường Sa ngoài Biển Đông của Tổ quốc đã và đang bị Trung Quốc chiếm đóng. Tôi nghĩ đến ải Nam Quan, hang Cốc Bó, một phần thác Bản Giốc bị lấn chiếm. Tôi nghĩ đến những cánh rừng đã cho người Tàu thuê… Tôi nhớ những đồng đội ngã xuống ở biên giới Tay Nam, Campuchia, Trường Sa, ở Vị Xuyên…đều là hậu họa “hữu nghị truyền thống” do Trung Quốc gây nên.
Tổ quốc tôi đã và đang liên tục trực tiếp bị đe dọa họa xâm lăng. Bóng đen ở Tây Tạng hôm nay đang lởn vởn trên bầu trời mặt biển Tổ Quốc tôi, dù người ta có đúc 16 chữ bằng vàng ròng cũng không che đậy được bóng đen đó…
MINH DIỆN (BÙI VĂN BỒNG BLOG)

PHÙ LÃNG

Lâm Trực

Nếu ai đã từng về Phù Lãng, một làng gốm lâu đời nằm ở hữu ngạn sông Cầu, hẳn đều phải trầm trồ trước khung cảnh vừa hữu tình của làng quê Kinh Bắc, vừa rực rỡ của các sản phẩm gốm nung nơi đây.


Phù Lãng dường như vẫn còn giữ được những nét điển hình của làng gốm chứ không bị thương mại hóa giống Bát Tràng. Điểm thu hút sự chú ý của bất kỳ ai tới Phù Lãng là tầng lớp tiểu sành, quách màu nâu đỏ xếp chồng lên nhau, hàng tá chum, vại, chậu cảnh, ống nước… chất cao ngất bên đường hay góc vườn, khoảnh sân, hay ở bất cứ chỗ nào có thể. Những bức tường rào được đắp bằng tiểu sành bị lỗi, vỡ với ít đất sét đỏ đỏ vàng vàng khiến cho làng có những nét đẹp rất đặc biệt. Giữa khung cảnh đầy đồ gốm sành đó là những đống củi khô cao ngất được xếp gọn gàng chờ đưa vào đốt trong lò gốm.


Qua con đê làng là dòng sông Cầu lơ thơ nước chảy. Các lò gốm đa phần được đắp ven sông để tiện cho việc vận chuyển hàng hóa. Sự tương phản giữa màu sắc của các sản phẩm gốm nung, giữa sản phẩm chưa vào lò và đã ra lò, giữa màu vàng đỏ của đất mới, màu nâu xám của sành tạo nên một nét đẹp rất riêng cho Phù Lãng.




















Phù Lãng dù đang dần chuyển mình theo thời đại, nhưng trong nó vẫn ẩn chứa cái hồn rất truyền thống, rất quê, rất mộc mạc mà đằm thắm của xứ sở Kinh Bắc xưa kia.






NƯƠNG CHÈ Ở NHẬT BẢN

Lâm Trực nhặt từ Net

Chưa bao giờ mình bối rối như bây giờ. Bộ ảnh xanh quá, mát quá đến nỗi mình sợ những lời bình thô kệch của mình làm hỏng vẻ yên bình vốn có của từng mảng xanh miên man…
Lần đầu tiên giới thiệu bộ ảnh mà không bình gì cả, các bạn hãy cứ tận hưởng theo cách dịu dàng nhất có thể nhé. Xanh ngọt như giấc mơ đêm qua của mình: Cùng Ba đi hái búp trà xanh!
1
2
3
4
5
6
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
17
18
19
20
21
22
23
24
25
26
27
28
29
30
Mát dịu cả tâm hồn. Thật sảng khoái, đủ năng lượng để chiều làm việc hiệu quả hơn.
Photos: Internet

Bạn đọc Choáng váng clip ‘chặt chém’ du khách tại biển Sầm Sơn ngày 13/7

GDVN) – Đoạn clip dài hơn 4 phút miêu tả “pha chém tiền” du khách không thành dẫn đến việc tranh cãi giữa một đoàn khách và những người kinh doanh dịch vụ tại Hòn Trống Mái (Sầm Sơn – Thanh Hóa).
Ngay sau khi báo điện tử Giáo dục Việt Nam đăng tải các ý kiến xung quanh câu chuyện “chặt chém” dịch vụ cũng như cung cách phục vụ thiếu tôn trọng khách du lịch tại bãi biển Sầm Sơn, Thanh Hóa, tòa soạn đã nhận được rất nhiều ý kiến trái ngược nhau.

Một trong số ý kiến đó là của độc giả Nguyễn Thế Anh (Hà Nội) cho rằng, đi du lịch là để thư giãn con người nhưng ở Sầm Sơn chỉ mua thêm cái bực mình, mệt óc… Như thế thì đến đây có khác gì đi du lịch mạo hiểm… Để rộng đường dư luận, nhóm phóng viên báo điện tử Giáo dục Việt Nam đã tìm về bãi biển Sầm Sơn – Thanh Hóa để ghi lại những điều mắt thấy tai nghe ở đây, quả thật những điều mà phóng viên trông thấy mà đau đớn lòng…

Ngày 13/7, phóng viên báo điện tử Giáo dục Việt Nam đã có mặt ở khu du lịch biển Sầm Sơn – Thanh Hóa, và phóng viên đã ghi lại được đoạn clip dài hơn 4 phút miêu tả “pha chém tiền” du khách không thành dẫn đến việc tranh cãi giữa một đoàn khách và nhưng người kinh doanh dịch vụ tại Hòn Trống Mái (Sầm Sơn – Thanh Hóa).

Chủ đà điểu trên hòn Trống Mái văng tục đe dọa du khách (ảnh cắt từ clip)
Trong đoạn clip miêu tả cuộc tranh cãi về giá dịch vụ một lần ngồi chụp ảnh với con đà điểu giữa người chủ và du khách tại Hòn Trống Mái, khu du lịch biển Sầm Sơn, Thanh Hóa. Những lời lẽ thô tục, đe dọa du khách của người chủ làm khiếp vía du khách gần xa. Theo tìm hiểu của PV nguyên nhân dẫn đến tranh cãi là do đoàn khách có ý muốn ngồi lên lưng đà điểu để chụp ảnh.
Người chủ ở đây thông báo với đoàn khách giá một lần ngồi lên chụp ảnh cùng đà điểu là 20.000 đồng. Đoàn khách này chê đắt bỏ đi, sau đó chủ đà điểu giữ lại hạ giá xuống còn 10.000 đồng/ lượt. Sau khi đồng ý giá một du khách nữ thuộc đoàn đã ngồi lên để bạn bè chụp ảnh.

Sau khoảng mấy phút, người chủ của con đà điểu ra thông báo với cả đoàn khách chụp bao nhiêu kiểu tính tiền bấy nhiêu, nghĩa là mỗi kiểu 20.000 đồng. Khi đó trong hai máy ảnh của đoàn khách đã chụp gần 30 bức ảnh.


Bức xúc với cách tính tiền “trên mây”, đoàn khách này quyết không trả tiền chỉ trả tiền một lần ngồi đà điểu là 20.000 đồng. Người chủ của con đà điểu đã giảm giá chỉ tính 5 kiểu và đòi trả 100.000 đồng. Nhưng đoàn khách nhất quyết không trả đòi gặp quản lý khu thắng cảnh Trống Mái, Sầm Sơn, Thanh Hoá.

Trước thái độ cương quyết của đoàn khách, chủ đà điểu xừng cồ, chỉ thẳng tay nói lời thô tục, dọa nạt chỉ tay vào mặt du khách: “Đ.mẹ lần sau mày mà tự tiện chụp tao đập máy ảnh đi đừng trách…”.

Sau lời to tiếng, một cán bộ dân phòng thuộc phường Trường Sơn (Sầm Sơn, Thanh Hóa) đã mời đoàn khách và chủ đà điểu về trạm kiểm soát an ninh khu du lịch để làm việc.

Chị Thu tại buổi làm việc tố cáo hành vi với đội an ninh trên hòn Trống Mái (ảnh cắt từ clip)
Tại trạm kiểm soát an ninh làm việc với đoàn du khách gồm một chiến sĩ công an, một chiến sĩ bộ đội biên phòng, cùng hai cán bộ dân phòng. Sau khi nghe lời kể của đoàn khách và lời chủ đà điểu, một cán bộ tại trạm kiểm soát cố giải thích với đoàn khách cách thu như vậy là đúng quy định của UBND Thị xã Sầm Sơn. Cùng với đó là lời khuyên trước khi chụp ảnh nên hỏi kỹ về giá.

Quá bức xúc trước cách giải quyết như vậy đoàn khách đành chấp nhận trả cho 50.000 đồng, theo đúng đề nghị của chủ đà điểu.

Theo tìm hiểu của PV nữ du khách trong clip là chị Nguyễn Lệ Thu (Hà Nội), đoàn chị Thu đi du lịch tại Hòn Trống Mái ngày hôm đó có 5 người. Bức xúc trước kiểu moi tiền, kỳ quái nơi của du khách: “Làm như thế khác gì lừa đảo lấy tiền du khách, một lần đến tôi cạch mặt”.
Không chỉ đoàn du khách của chị Thu mà còn rất nhiều đoàn khách bị “chặt chém” vì lỡ chụp ảnh cùng với tượng, hoặc đà điểu, ngựa trên hòn Trống Mái. Thậm chí đứng gần chụp ảnh cũng bị thu 20.000 đồng đến 25.000 đồng.
Mời độc giả theo dõi thái độ ứng xử và cách moi tiền từ những “máy chém” tại Sầm Sơn (Thanh Hóa):


Mời độc giả đóng góp, cho ý kiến và gửi những bài viết, những hình ảnh, đoạn video về những dịch vụ và văn hóa ứng xử, nạn chặt chém trên cả nước theo địa chỉ: toasoan@giaoduc.net.vn hoặc có thể BẤM VÀO ĐÂY