Bình minh Sa Pa

Gần đây du khách quốc tế lên vùng du lịch SaPa rất thích thú ngắm bình minh tuyệt đẹp ở khu vực đỉnh dốcCốc San nằm trên quốc lộ 4D Lào Cai – Sa Pa.
Từ vị trí này du khách có thể nhìn toàn cảnh trù phú, thanh bình của xã Cốc San đang vào mùa lúa chín vàng và phong cảnh phía xa là dãy núi Cao Sơn ẩn hiện trong sương sớm đẹp như tranh thủy mặc.
Du khách sẽ có cơ hội được ngắm nhìn thỏa thích cảnh bình minh vùng cao với hình ảnh kỳ thú mặt trời đỏ rực hiện dần lên trên nền núi xanh lam tuyệt đẹp chẳng khác nào “chốn bồng lai tiên cảnh”.
Mời các bạn cùng chiêm ngưỡng những khoảnh khắc du khách quốc tế thích thú đón bình minh ở đỉnh dốcCốc San trên đường lên khu du lịch SaPa mà chúng tôi có dịp ghi lại được vào buổi sáng sớm:
Du khách quốc tế lên vùng du lịch Sa Pa rất thích thú ngắm bình minh tuyệt đẹp ở khu vực đỉnh dốc Cốc San.

The Himba in Namibia


SLEEPING QUATERS: The thatched Himba huts are made from wood and a mixture of cow dung and mud.

RED LOCKS: The Himba women cover themselves in vibrant red ochre. including their hair.


Inside the DreamlinerThe world’s best cities for foodiesBay at the tip of the continentAn Egyptian odysseyRyanair plans mile high pornJack the cat, long lost in airport, is put downLetting it all hang out48 hours in Valencia, SpainBritish Raj’s legacy in ShimlaThe world’s most unusual beaches

Kaokoland – it sounds like some magical place in a children’s story book or a kingdom where chocolate grows on trees, but this wilderness area in northwestern Namibia is neither.
The region is home to the Himba people, or more correctly the Ovahimba, a tribe of nomadic pastoralists descended from Herero herders who fled to the area following their displacement by a rival tribe.
The main access to Kaokoland is through the settlement of Opuwo, a typical frontier town that is rapidly becoming the commercial hub of the region.
Not surprisingly, in the local language of Otjiherero, Opuwo means The End, and rightly so, for beyond the town’s northwestern perimeter is a harsh wasteland of rutted tracks and arid landscapes.
In a hired car, I drive over 50 kilometres on gravel roads, dodging wandering livestock and surviving the washboard-like corrugations which endlessly rattle my bones until reaching the bliss of a newly tarred road that leads the last 20 or so kilometres into the town.
Sporting a couple of petrol stations, a few stores and a proliferation of booze shops, this dusty town is the melting pot and meeting place of the local Herero people, the Himba and the Zemba, a dark-skinned tribe from nearby Angola.
I check into one of the few accommodation places in town and then head off on foot to explore. A flurry of pick-up trucks cruise by, kicking up a swirling dust and choking the air with grit.
The town is bustling, people are everywhere. I pass several regal-looking Herero women wearing their distinctive traditional Victorian dress, shawl and elongated hat.
The multiple layers of petticoats worn under their dresses form a sweeping, swaying capacious mass that fills the pavements of the town as the women walk by. This perplexing attire is a legacy from the 1880s when missionaries introduced clothing to cover the tribal women’s nakedness.
Turning onto the main street I am confronted with a group of Himba women, their skin swathed in vibrant otjize, a cream of rancid butterfat and red ochre powder that is scented with the aromatic resin of a local tree.
Their breasts are bare, their braids of hair hang encased in red clay, and they wear only a small goat-leather apron, a loincloth, draped from the waist.
Around their necks they wear a collection of coloured beads and finely woven loops of leather thong, the weave almost hidden by a clogging accumulation of red ochre.
Below the woven loops, elaborate body adornments hang across their chests. Some of the women cry out to me “Photo, photo”. Sadly the demands of the tourists’ cameras have outweighed their welcome and now the Himba and other local tribes-people prefer to trade their captured image for cash.
Later in the day I visit a supermarket and experience a totally surreal situation. As if in a time warp, I walk the aisles with a group of naked Himba women, their red ochred skin blazing under the fluorescent lights as they collect food items off the shelves. At the checkout counter they gather behind me and return my greeting of “Tjike” with laughing smiles and flashes of stunning white teeth.
Ad Feedback
Back at my lodgings I arrange for a Himba man named Mati to be my guide for a visit to a village, some 30km beyond the town.
We set off early the next morning with several boxes of commodities for the village. Mati has selected some corn meal, cooking oil, a small bag of coffee and some other basics including salt and some fresh fruit.
At the edge of town the road immediately deteriorates. Dry riverbeds provide a challenging obstacle as we are forced to a tedious crawl, clambering up and down their eroded banks and bouncing heavily over the rough terrain.
After an hour of driving, Mati eases the vehicle off the rough road, over a couple of ditches and then through scrubland, heading towards some low hills. Ahead there are scatterings of trees and then a cluster of huts appear on the distant landscape.
The thatched Himba huts are made from a wooden frame that is then plastered with a mixture of cow dung and mud. The huts are generally quite small and only used for sleeping. Cooking and socialising occurs under other structures that have thatched canopies and open sides.
Each small settlement is usually made up of just one large extended family. The Himba are a semi-nomadic pastoral people, moving with their herds of cattle and goats throughout the year to different grazing places depending on available waterholes and pasture for their livestock. They always return to their settlements as pastures and seasons allow.
We pull up beyond the outer ring of the village beside a kraal used to secure the livestock at night. It is made of sun-bleached twisted wood, entangled to form a fence.
I wait as Mati goes to find the headman, then minutes later he beckons me. I am introduced to Karamata who shakes my hand and looks me over through bloodshot eyes. He has a small shining spear-like object tucked behind his ear.
I ask what it is and in response he extracts a bone canister from his belt, withdraws an end plug and pushes the tiny spear head into it, emerging with a small mound of grey powder which he immediately draws into his nostril. Mati tells me it is a form of snuff that Karamata quizzically says can sometimes ease the ache of his bad back.
The headman asks if I have any powerful medicine. I tell him that I too sometimes have a bad back. I mimic the ailment with a facial grimace and by putting my hand on my hip and arching my back at which he laughs in sympathy. He expresses satisfaction with the gift of a few painkillers that I give him.
With formalities over, I am free to roam the village which seems to have only women and young children present. The men and teenagers, including the girls, are out collecting firewood and water or tending livestock in the surrounding countryside. One old woman is busy stirring a pot of porridge made from maize and milk, the staple diet of the Himba. Beef is occasionally eaten but as their cattle represent wealth, goat meat is more common in their diet.
The women, all covered in the vibrant red ochre, acknowledge my presence but seem reluctant to interact until I pull out a wad of photos showing my home and family.
Barriers are immediately broken down as they delight in seeing images of my daughters and grandchildren. Young pre-pubescent girls with their distinctive hairstyle of matted double braids projecting down over their face, emerge shyly from the huts to look at the photos.
Mati tells me that both girls and boys are usually circumcised before puberty and that marriages are arranged at a daughter’s birth. Marriage usually occurs when the girl is between 14 and 17 years old.
Two of the women are sisters. One is called Jamoquena. I tell her they must be twins as they both look so alike covered in ochre. They think this is hilarious and call out to the other women to share the joke. Jamoquena has a series of twelve braided leather rings around her neck and an elaborate chest piece made from a patterned seashell, beaten copper, studs of metal and worked leather.
An hour or so later as we prepare to depart, the people of the village gather around. Four of the women walk with us to the vehicle to collect the gift of food that we have brought for them. Karamata calls out “Karepo nawa” (keep well) and then with apparent ease, the women hoist the heavy sack of pap (corn meal) and boxes of goods onto their heads and farewell us with appreciative smiles.
For this minority tribal group that makes up less than one per cent of the population of Namibia, the future will hold many challenges. Having faced war and severe drought, threats of loss of land from a proposed hydro dam, urban drift of their young men and the growing attraction of a cash economy, the Himba could easily be drawn away from their traditional lifestyle.
I can only hope that these remarkable people and their culture can survive the bevy of inevitable changes that they will continue to face.
*The author was given permission by the headman to publish the images of the village people.
He sent a packet of photos to Opuwo that were collected by Mati and taken to the village.
They were received with amazement and much enthusiasm.

Những ngôi nhà kỳ dị khắp thế giới

Chúng là những ngôi nhà có thiết kế vô cùng độc đáo và đôi khi thu hút rất đông du khách tới tham quan.
Ngôi nhà mái vòm lạ mắt gần St Michael’s, Maryland, Mỹ.
Ngôi nhà hình con ốc được thiết kế công phu tại Naucalpan, Mexico.
Ngôi nhà hình kim tự tháp ở Clear Lake, Iowa, Mỹ.
Những ngôi nhà cỏ mọc dày ở Bakkagerdi, đông bắc Iceland. Đây là kiểu nhà truyền thống tại Iceland để chống lại thời tiết khắc nghiệt.
Một ngôi nhà hình thù kỳ lạ trên bãi biển ở El Cotillo thuộc đảo Fuerteventura, Tây Ban Nha.
Ngôi nhà 3 tầng tại Hải Khẩu, đảo Hải Nam, Trung Quốc, có thể là một trong những ngôi nhà mỏng nhất thế giới. Tổng diện tích của ngôi nhà chỉ khoảng 20m2.
Ngôi nhà tại Thorpeness, Suffolk (Anh) là một tháp nước cũ được xây dựng năm 1923. Ngôi nhà trên nóc được thêm vào ngọn tháp để khiến nó “hoà đồng” các ngôi nhà khác trong khu vực.
Một biệt thự tại Cesme, Thổ Nhĩ Kỳ có một bể cá khổng lồ nhằm thay thế bức tường bao quanh, với hàng nghìn loài cá khác nhau.
Ngôi nhà tại Atlanta, Georgia, Mỹ là bản sao của ngôi nhà nổi tiếng nhất thế giới – Nhà Trắng. Nó đang được rao bán.
Ngôi nhà hình tròn được xây dựng trên sa mạc ở bang Arizona, Mỹ.
Một ngôi nhà được xây bằng các chai rượu sâm-banh rỗng tại Zaporozhye, Ukraine.
Một “nhà sàn” được xây dựng bằng các miếng tôn và bộ phận ô tô cũ tại Drakensberg, Nam Phi.
Nghệ sĩ Tito Ingenieri đứng trước một ngôi nhà do ông xây dựng với 30.000 cái chai tại Quilmes, Argentina.
Ngôi nhà chung cư thò ra thụt vào bất thường ở Sporenburg Eiland, Amsterdam, Hà Lan.
Nhà “siêu mỏng” cũng xuất hiện trên đảo Syros của Hi Lạp

Những bể bơi "sành điệu" nhất thế giới

Nếu đã một lần được ngâm mình trong những bể bơi này, chắc hẳn nó sẽ là một kỉ niệm không thể nào quên với mỗi người.
Bể bơi Alila Uluwatu ở Bali, Indonesia như bồng bềnh giữa không gian. Từ vị trí chiếc lều được thiết kế ở cuối hồ bơi, các bạn có thể thao hồ ngắm nhìn khung cảnh hùng vĩ của đường chân trời.
Nước ở bể bơi The Library, Koh Samui, Thái Lan có một màu sắc thật đáng sợ vì nền của nó được lát bằng đá màu cam, màu vàng, và màu đỏ máu.
Bể bơi Pelican Hill, California, Mỹ là bể bơi hình tròn lớn nhất thế giới với đường kính 41,5 m
Huvafen Fushi, một trong những hồ bơi lớn nhất ở Maldives, là hồ bơi đầu tiên sử dụng sợi quang học. 1.000 chiếc đèn nhỏ chiếu sáng đã đem lại vẻ đẹp lung linh huyền ảo cho bể bơi này.
Đến với bể bơi Nandana Villa thuộc quần đảo Grand Bahama, du khách không chỉ được tận hưởng cảm giác yên bình và tĩnh lặng, mà còn như được hòa mình vào Đại Tây Dương mênh mông.
Nằm trên tầng áp mái của tòa nhà 12 tầng, bể bơi The Standard, Los Angeles, Mỹ cung cấp cho bạn một cái nhìn toàn cảnh về thành phố. Vào ban đêm, bể bơi này trở thành một điểm giải trí thú vị với quán bar và sàn nhảy.
Từ hồ bơi Paresa Phuket, Thái Lan, bạn có thể nhìn ra biển Andaman Sea. Vào ban đêm, ánh sáng trên cao phản chiếu xuống hồ tạo nên một bức tranh rất đẹp.
Màu nước xanh trong, cộng với view đẹp chính là những điểm nổi bật khiến cho hồ bơi Punta Tragara thuộc đảo Capri, nước Ý thu hút rất nhiều ngôi sao nổi tiếng.
Nhìn từ trên cao xuống, bể bơi Sanctuary Swala, Tanzania trông giống như một hố nước màu xanh trong. Từ đây, bạn có thể thỏa sức ngắm nhìn những chú voi, và các loài linh dương hiếm hoi của châu Phi.
Được thiết lập ở một vị trí khá đặc biệt – giữa cánh đồng lúa, bể bơi Alila Ubud ở Bali, Indonesia như trôi nổi trong lòng thung lũng Ayung River.
Đến Tây Tạng, chắc hẳn ai cũng muốn ghé thăm bể bơi mạ vàng St. Regis ở Lhasa. Vẻ đẹp sang trọng của nó sẽ khiến bạn phải cảm thấy choáng ngợp.
Nằm trên mái nhà của khách sạn Hotel Unique, từ bể bơi Skye, Sao Paolo, Brazil, du khách có thể có một cái nhìn toàn cảnh về một thành phố đẹp lung linh dưới ánh đèn.
Khách sạn The Cambrian được thiết kế bên trong dãy núi Alps, Thụy Sỹ. Chính vì thế, khi bơi trong hồ bơi nước nóng ngoài trời này, bạn sẽ có cảm giác như mình đang bơi thẳng vào ngọn núi tuyết phủ.
Ngâm mình trong hồ bơi The Park Hyderabad, Ấn Độ, bạn sẽ có cảm giác như mình đang thả hồn vào một bộ phim 3D với không gian 3 chiều.
Hồ bơi Hearst Castle thuộc California, nước Mỹ chính là điểm nhấn cho tour du lịch vòng quanh lâu đài, nhưng nó lại là một địa điểm cấm bơi.

Hình ảnh đầu tiên về biệt thự nổi hơn 550 tỷ đồng/căn

Dubai, thành phố với hàng loạt dự án bất động sản siêu sang vừa tiếp tục gây ấn tượng bằng việc công bố chuỗi biệt nổi có giá lên tới hàng trăm triệu USD.
Dự án này có tên Ome, nằm trên đảo nhân tạo The World Islands của Dubai. Theo thiết kế, Ome là một biệt thự hai tầng, có hình dáng giống như một chiếc bánh tròn đường kính 32 m, với 5 phòng ngủ và một bể bơi nước biển và không gian sinh hoạt chung lên tới 1.400m2.
Biệt thự nổi có thể di chuyển qua lại giữa bờ biển của Dubai và đảo the World.

Dự án có thể được xây dựng trên đất liền và sau đó sẽ được thả nổi bên hòn đảo The World để chờ cây cối phát triển.
Dự án này sẽ mất khoảng 22 tháng xây dựng và mô hình đầu tiên có thể được khởi công vào năm tới.

Bình minh tuyệt đẹp trên biển Cửa Tùng

Bầu trời không một gợn mây và những tia nắng sớm đã bắt đầu nhảy nhót trên bãi biển phẳng lặng như một tấm gương.

Con đường nằm sát ven biển đã được hoàng thành từ hơn 1 năm nay đã trở thành tuyến điểm chính đưa khách từ Đông Hà – Quảng Trị ghé lại bãi biển Cửa Tùng xinh đẹp. Suốt chiều dài hơn 10km, không khí của biển và hơi nước mặn mòi đã ùa ngập các khứu giác. Khung cảnh buổi sớm đang dần hiện ra trước mặt. Phía bên trái con đường là những hàng phi lao thẳng tắp rì rào và phía bên phải là cả một vùng biển rộng lớn với những con thuyền đang cập cảng cùng ánh mặt trời đầu tiên xuất hiện cuối đường chân trời.


Cửa Tùng nằm trong thôn An Đức, xã Vĩnh Quang, huyện Vĩnh Linh thuộc tỉnh Quảng Trị. Từ Đông Hà đến bãi biển dài cỡ 30km về phía Bắc, rồi thêm 10km nữa từ Cổ Mễ rẽ vào là tới. Nhiều bạn trẻ khi bắt xe đến Đông Hà – Quảng Trị thường thuê xe máy tại các khách sạn trong tỉnh rồi chạy xe về Cửa Tùng để hưởng không khí mát mẻ của biển khơi và đi địa đạo Vĩnh Mốc cách đó không xa luôn.

Con đường quốc lộ trải dài đến tận bãi biển. Từ trên cao, đã có thể nhìn thấy bãi cát cong vòng hình cánh cung của Cửa Tùng. Bãi biển trải dài chừng 1km với bờ cát phẳng lặng với độ dốc thoai thoải và làn nước trong xanh. Hai bãi đá ngầm ăn sâu ra biển từ hai phía là Mũi Si và Mũi Lai đã tạo nên một cái vịnh nhỏ kín đáo và không có các dòng hải lưu cuốn xoáy tạo cho Cửa Tùng một vị thế an toàn trên biển. Cũng giống các bãi biển khác, phía trên Cửa Tùng là khu vực nhà dân, trong số đó đã có khá nhiều nhà nghỉ với sân trước rộng rãi và giá cả phải chăng.


Vào thời kỳ Pháp thuộc, Cửa Tùng đã từng được chọn là điểm nghỉ ngơi cuối tuần của người Pháp. Cho đến nay, biển Cửa Tùng vẫn còn ngôi nhà nghỉ mát mà nhà vua Duy Tân đời Nguyễn từng ngự mang tên nhà Thừa Lương Cửa Tùng.

Sau một buổi chiều tắm biển, bạn có thể thư giãn bằng những buổi đi dạo trong các đồi thông sạch sẽ và mát mẻ, đạp xe dọc con đường ven biển để đến với địa đạo Vĩnh Mốc – một địa danh lịch sử nổi tiếng của đất Vĩnh Linh nằm cách đó 4km, thong thả đung đưa trên võng dưới tán phi lao xanh, nghe tiếng sóng biển rì rào hay thưởng thức những món hải sản rất ngon với giá rẻ bất ngờ trên bãi biển.


Mách bạn:

– Bãi biển Cửa Tùng có đầy đủ các dịch vụ du lịch phục vụ khách như nhà nghỉ, khách sạn (giá cả từ 180.000/phòng), các quán ăn ngay ven biển.
– Hải sản tại Cửa Tùng rất ngon và rẻ, đặc biệt là tôm hùm, mực một nắng, cá thu và cá nục.
– Từ Đông Hà bạn có thể thuê xe máy để đến Cửa Tùng, giá 120.000 đồng/ngày
– Bãi biển Cửa Tùng cách Địa đạo Vĩnh Mốc 4km. Từ đây bạn có thể đặt tour du lịch tới Cồn Cỏ – một địa chỉ du lịch nổi tiếng khác tại Vĩnh Linh.