ZIỆN SỸ

LâmTrực@

Mùa đông năm nay lạc lõng, tởm lợm. Cả tuần này lạnh đến kinh người, đường xá hanh nồng bụi bặm. Quần áo hôi xì, khó mà ngủ được. Khuya có thằng em tên Rắm (Mình gọi hắn là Rắm vì tên của hắn thối như rắm) đến chơi cùng băng ghi âm bí mật buổi nói chuyện với Ziện Sỹ, hắn cho mình nghe. Câu được câu chăng, đại loại thế này.

Rắm: Này Ziện Sỹ, mày tiến sĩ Háng Nôm phải không?

Ziện Sỹ: Riêng anh em nói thật, em làm viện Háng Nôm, chân phó thủ thư thôi. Trông nhà sách í, anh hiểu không? Chứ Nôm với Háng em biết chữ chó nào đâu. Nhưng em là tiến sĩ thật, nhưng mà là về…ca trù. Đúng ra người ta phải gọi em là Tiến sĩ ca trù mới phải. Chứ gọi Háng Nôm là sai. Nhưng thấy oai và sang nên em… kệ. Ấy thế mà em lừa được khối thằng đấy. Kê cả bọn văn sỹ hải ngoại đấy. Này chuyện này anh giữ kín cho em nhé. Đó là cần câu, là cơm áo gạo tiền cả đấy ạ.

Rắm: Mày cũng láu cá gớm nhẩy?

Ziện Sỹ: Không láu cá thì cạp đất mà ăn hở anh. Cơ mà sao anh lại bảo em thế?

Rắm: Ô hô, mày cũng giống Ngọc Trinh vụ cởi truồng nhỉ. Thì mày tự nhận đấy thôi. Là tao còn chưa kể cái vụ nhà Vượn tít mạn Thuốc Lào xa xôi. Kiếm khá hả?

Ziện Sỹ: Được dăm trăm nhưng em chuyển hết cho nó rồi. Thăn lại được ít. Đếch giây với bọn bần nông được đâu anh ạ. Lúc cần thì chúng nó ỉ ôi, lặn lội. Xong phát là giở mặt, đấm bòi vào sóng ngay. Em là em cạch.

Rắm: Mày vừa được tiếng, lại được miếng, sao lại cạch?

Ziện Sỹ: Nói anh bỏ quá, không bõ chua mép. Em màu mè tí thôi, kiếm chỗ khác?

Rắm: Chỗ nào? Ấy đấy, nghe mày nói bậy tao lên mẹ cơn theo.

Ziện Sỹ: Thì chỗ này chỗ nọ. Mỗi nơi tí. Dưng mà thôi, đếch kể anh đâu. Mất mối em làm ăn.

Rắm: Tao cũng chả thèm biết. Nhưng tao lạ chó gì. Nghe nói mày có cái cờ lốc khủng lắm hả?

Ziện: Em đóng mẹ nó rồi (Giờ có cái khác roài). Chúng ép quá. Tự tay em đóng đấy, nếu để thì lắm chuyện lắm.

Rắm: Bọn nào mà ghê thế? Bịt mồm thì mày kêu và đớp bằng cái gì?

Ziện Sỹ: Bọn thanh tra sở Pho Ti. Chúng vừa kêu em lên hôm nọ làm việc. Cũng vãi đái ra anh ạ. Rủ cả thằng bạn già Đực Hiến mới thằng bạn nhỡ Huy Xón mà vưỡn run.

Rắm: Thảo nào tao thấy chúng ầm ĩ lên ở trên í. Lại bài cào ba ba ăn vạ hở? Bôi thuốc đỏ để điểm trang phải không?

Ziện Sỹ: Đâu anh. Em làm việc, kí tá biên bản đàng hoàng mà. Hai thằng kia em kéo đi cho đỡ run thôi chứ thực ra bọn Pho Ti không mời chúng. Thằng Huy Xón đuổi cái cúp đuôi về ngay. Mỗi thằng Đực Hiến ở lại. Lúc đó em vào trong làm việc. Chả biết nó làm gì ở ngoải.

Rắm: Hehe, ngoải cái mả bố mày. Giọng thì ngọng níu ngọng nô nại còn bày đặt…ở ngoải. Thằng bạn mày ở ngoài nó quậy. Mày biết không?

Ziện Sỹ: Lúc xong việc ra em mới biết. Em sợ nên chuồn luôn. Kệ mẹ nó. Nó già mà ngu, cho nó chết.

Rắm: Thằng í đàn ông mà lại giở trò cào ba ba ăn vạ cả đêm trên í. Khiếp, làm cho bọn Pho Ti mới lại Thổ Ti phát khổ. Vửa ăn vạ, đạp phá còn la làng. Như thằng Chí Phèo. Mày tiến sĩ đéo gì mà có bạn bè khiếp thế?

Ziện Sỹ: Thì anh bảo em tuy to xác nhưng lại gan muỗi nên phải dựa chúng chứ. Cho chúng gánh vạ đỡ cho em cũng hay. Mấy lại thằng đó cũng lỳ đòn như chí phèo ấy. Em nghĩ bọn nào cũng không dám sờ vào nó nên mang nó theo. Kể cũng tội. Đêm về em nằm ở nhà, mà nó cứ gào ngoài đó. Mẹ, phải công nhận là nó già mà khỏe thật, gào cả ngày mà không biết mệt.

Rắm: A, mày vừa láu cá mà còn khốn nạn phết nhẩy?

Ziện Sỹ: Anh cứ đổ oan em. Thời buổi quan thì hư, dân thì hỏng này không thế có mà chết. vợ con em ăn gì?

Rắm: Thế mày thuộc dạng đếch nào?

Ziện Sỹ: Em đầu cơ tí chính trị và buôn bán tí tình người thôi anh.

Rắm: Ngữ lợn như mày mà ăn nói khôn nhỉ. Nhưng tao nói thật, mày là loại tâm thần chính trị và ăn mày tình thương. Một dạng quái thai, chuối cả nải.

Ziện Sỹ: Nặng lời với em thế. Ấy đấy, đài quốc tế lại gọi điện phỏng vấn em đây này.

Rắm: Mày nghe đi.

Ziện Sỹ: A lô, vâng, tôi đây. À, việc của Đực Hiến bạn tôi hả? Tôi không có bình luận gì đâu nhá. Các anh cứ hỏi thẳng nó ấy. Hỏi rồi hả? Nhưng bảo đau không nói được à? Đau chân chứ có đau mồm đâu. À vâng, bình thường nó nói khỏe lắm. Già tí thôi nhưng còn rất khỏe, thưa các anh. Thôi nhé, tôi đang bận. Lúc khác nhé.

Rắm: Mọi khi mày giả nhời băm bổ lắm cơ mà?

Ziện Sỹ: Em sai rồi anh ạ. Em còn vợ, còn con. Còn canh nhà sách mới tế ca trù. Em chả dại.

Rắm: Khôn được ba bảy hăm mốt ngày không?

Ziện Sỹ: Đứa nào ngu mặc mẹ nó. Em xong việc em rồi. Em thôi.

Rắm: Mày cũng là loại qua cầu rút ván, đấm bòi vào sóng ghê nhỉ?

Ziện Sỹ: Vì em thấy lo quá anh ạ. Bởi cây cầu và con sóng kia không biết đưa em về đâu?

Rắm: Mày ngu hay giả vờ không biết. Vào nhà đá chứ về đếch đâu.

Ziện Sỹ: Đến thế cơ ạ. Anh ơi, cíu em.

Rắm: Tao không phải là thánh, nhá. Gọi bọn bần nông Văn Vượn, Văn Giang, Dương Nội nó cíu, nhá. Cả thằng Chí Phèo Đực Hiến nữa. Gọi nốt cả Tây Tầu vào cho đông. Hội Bờ Hồ nữa…Mày ghê lắm cơ mà.

Ziện Sỹ: Oai ảo thôi anh ơi. Ối anh ơi…

Rắm: Tao chết đếch đâu mà mày khóc to như đám ma đại cố thế. Nhưng thôi, nghĩ cũng thương mày, tao bày cho cách mà tự cíu mình.

Ziện Sỹ: Anh nói mau đi. Em đội ơn anh.

Rắm: Cách của tao là: chỉ tự mày mới cíu được mày thôi. Còn làm như thế nào mày tự biết.

Ziện Sỹ: Anh nói như c em í. Mất công nãy giờ thành khẩn khóc lóc ỉ ôi. Cút mẹ anh đi. Tôi đi ăn vạ chỗ khác vậy.

Rắm: Tiên sư bố thằng mất dậy.

Ziện Sỹ: A, anh bảo em mất dạy à? Em là Tiến sỹ Háng Nôm đấy.

Rắm: Mày nói đúng đấy, nhưng giờ mày mất dạy rồi em ạ.

Bài ăn mày dĩ vãng @lão thối bốt cho anh em hoài cổ. À mà bây giờ thằng Đực Hiến vừa được thăng chức Chủ tịt hội dân oan, sẽ có bài cho thằng rồ này.

QUÁ ĐAU

Bi đát, thất vọng, ê chề đó là cảm giác bị người mình đặt niền tin cho ăn quả lừa, tâm trạng chung của đám đông dân chủ những ngày cuối năm 2013.

Hơn một năm trở về trước, Lê Thăng Long xuất hiện hoành tráng sau khi ra khỏi “nhà tù nhỏ” (cách một số nhà dân chủ thường ví von “nhà tù nhỏ” – “nhà tù lớn”), ra tù LTL tuyên bố tiếp tục dấn thân, cho ra đời Phong trào Con đường Việt Nam. Đám đông dân chủ đang “khát” sự kiện, ùa theo, hô hào cổ vũ, báo mạng tiền hô hậu ủng hết lời ca tụng. Và, LTL không phải tay vừa, biết làm nổi mình trước đám đông cuồng tín, bằng cách phát động cuộc thi nho nhỏ “Quyền con người và Tôi”, LTL đã “gói” cả làng dân chủ, trao giải vài cái Iphone, cuộc thi “thành công” ngoài mong đợi, ban giám khảo huênh hoang trả lời báo đài, cười hoan hỷ, dương dương tự đắc.

Cuộc vui “ngắn chẳng tày gang”, chỉ hơn một năm sau, LTL bất ngờ tuyên bố rút khỏi cuộc chơi, kỳ vọng bao nhiêu, thất vọng bấy nhiêu. Cũng những con người đó, trang báo mạng đó, dành lời hay ý đẹp cho LTL, giờ đây quay lại chửi bới, đả kích, vì “thần tượng” một thời từng đối đầu cộng sản, sớm chấp nhận đầu hàng.

Bức tranh màu xám không phải đại diện cho phong trào dân chủ Việt Nam, một vài cá nhân đơn lẻ có thái độ điềm tĩnh hơn, không vồ vập, bởi họ biết rằng thời buổi thực hư lẫn lộn, cẩn trọng không thừa.

Và họ được quyền phán xét.

Rằng:

LTL là kẻ chiêu hồi, sản phẩm của mật vụ CS đào tạo thời gian ở tù, để ra tù chẳng khác gì con rối, múa trước cộng đồng dân chủ, khi đám đông cuồng tín mù mắt đi theo, bị chơi cú chót, đau hơn hoạn. LTL dù “thành danh” với PT CĐVN, vẫn xin gia nhập Đảng CSVN cho thấy ẩn ý của những người cộng sản: tất cả các hội nhóm, đảng phái khác ở Việt Nam đều bị khuất phục trước sức mạnh của Đảng CSVN.

LTL là kẻ thức thời, biết lựa thời cơ, nhận đúng thời cuộc, biết chọn chủ mà theo, hơn nữa anh ta còn hiến kế tổ chức “Hội nghị Diên hồng”, kể công truyền thống cách mạng của gia đình, làm điểm tựa bước vào hàng ngũ những người CS. Thời gian ngắn lăn lộn với thương trường, với phong trào dân chủ, cho ra một nhận thức tất yếu, chân lý thuộc về kẻ có quyền (kẻ mạnh), và LTL biết mình cần phải làm gì.

Đám đông dân chủ ư! Cũng chỉ vì quá ngây thơ, nghe lời “con buôn” (doanh nhân LTL) mà hợm lời, bây giờ có tức chẳng thảy làm được gì, càng nói ra càng thấy mình ngu dại. Tiếc thay đám đông này vẫn “non nớt” quay đầu chửi bới LTL, và LTL lại tiếp tục hỉ hả vì chứng kiến sự tức thời của đám “vịt con dân chủ”.

Còn nhiều nhà dân chủ khác, biết rằng quá đau, biết rằng tổn thất phong trào quá lớn, nhưng lực bất tòng tâm, chỉ lặng thinh đứng nhìn đám lau chau tiếp tục…chửi bậy.

Nguồn: Bạch hóa dân chủ/Khắc Nhu
Tháng 12/2013.

NÓI CHUYỆN VỚI MẤY NHÀ ZÂN CHỦ

Tôi cứ phân vân và lần lữa mãi rồi đành phải viết ra những suy tư trăn trở. Xã hội đang lúc rối ren lại thêm quý ngài “dân chủ” quậy lên tưng bừng gây sự hoang mang cho không ít người khiến xã hội càng thêm rối loạn. Bài học thập niên những năm 1980, theo làn gió “pêrestrôika” người ta đòi “công khai, công khai hơn nữa – dân chủ, dân chủ hơn nữa” để rồi một liên bang vĩ đại đổ cái rầm, kéo theo một dây chuyền “domino” bi thảm!

Có quốc gia được thống nhất mạnh lên cùng lúc nhiều quốc gia bị xé nhỏ ra luôn chứa nhiều bất ổn. Tất nhiên nguyên nhân dẫn tới hiện trạng đó không chỉ là “bởi âm mưu thâm độc của các thế lực thù địch bên ngoài”. Đòi hỏi con người cần phải tỉnh táo và thật sự cầu thị mới vạch ra được những căn nguyên sâu xa để định hướng đi tới một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Trong cơn biến động ấy, nhân lúc “đục nước béo cò” số lượng khổng lồ của cải xã hội đã lọt vào tay nhúm người đi đòi “dân chủ” và thoáng chốc họ trở thành những nhà đại tư bản lũng đoạn toàn xã hội. Còn những người dân lương thiện thật thà nhẹ dạ cả tin bị chìm trong cảnh nheo nhóc khốn cùng. Phải tới 20 mươi năm sau xã hội mới dần ổn định nhưng vẫn ẩn chứa những mầm mống bất an. Tuy nhiên sự việc ấy xảy ra ở nước Nga với một dân tộc vĩ đại, có truyền thống văn hóa lớn, có tiềm năng lớn về mọi mặt mới dần đi vào quỹ đạo của một xã hội tiến bộ văn minh. Trước đó người ta cứ rêu rao rằng bởi chế độ độc đảng, độc tài, “quyền con người” bị tước đoạt mới bùng nổ sự bất bình phản kháng. Nhưng khi chế độ cộng sản không còn nữa thì nước Nga vẫn bị xâu xé bởi nhiều thế lực đâu có được yên bình và luôn nằm trong tầm ngắm của hệ thống tên lửa hiện đại phương tây như nằm trên thớt đồng thời phong trào hòa bình và giải phóng dân tộc toàn thế giới mất đi một chỗ dựa vững chắc!

Dần dà, con người nhận ra rằng ước mong một xã hội cứ bình lặng chảy trôi êm đềm là điều không tưởng. Xã hội yên rồi lại biến, biến rồi lại yên, tan rồi lại hợp, hợp rồi lại tan, loài người từng thấy. Tuy nhiên trong một xã hội văn minh, con người giỏi hơn, khôn hơn là phải biết tự làm mới mình cho xã hội đẹp hơn, con người sướng hơn chớ không dại nghe ai, theo ai rủ rê dẫn dắt mình quàng xiên làm những điều điên rồ mà chẳng biết kết cục sẽ là gì.

Cụ Hồ nói: “Một người tốt chưa hẳn tốt mãi nếu không luôn biết sửa mình. Một tổ chức mạnh chưa hẳn mạnh mãi nếu không còn được lòng dân”. Bởi thế nhìn sự đổi thay của nhà cầm quyền là nhìn vào sự chuyển mình của xã hội có ngày một cởi mở hơn, tiến bộ hơn không để người dân có cơ sở đặt vào đó niềm tin tưởng. Nhìn vào những người nhân danh một điều gì đó tốt đẹp đang nhảy ra hò hét đòi thay đổi đủ thứ, đòi đủ thứ “quyền”, tung đủ thứ tin làm nhiễu loạn xã hội thì mỗi người trước hết cần tìm hiểu lai lịch xem họ là ai, đã làm được những việc gì xứng đáng cho dân và nếu nghe họ, làm theo họ sẽ đưa mình tới đâu và xã hội sẽ ra sao? Hãy nhìn vào hiện tình thế giới càng thấy rằng cái quyền thiết yếu nhân dân ta mong mỏi lúc này là được sống trong hòa bình yên ổn, được ăn no, mặc ấm, được học hành, có việc làm ổn định và được hưởng sự chăm sóc tử tế về an sinh xã hội. Mọi thứ quyền tự do dân chủ sẽ từ đó được mở rộng dần ra chứ quyết không để cho kẻ nào được quyền tự do tham nhũng lũng đoạn xã hội cũng như quyết không cho ai được quyền quấy rối làm xã hội nhiễu nhương them.

Trong số 72 nhân vật được thổi lên hàng “chiến sỹ dân chủ” nói rằng đại diện cho hàng ngàn người dù chưa biết thật ảo thế nào, đều là những người có học nhiều hay ít, từng một thời có danh có giá và được hưởng lộc xã hội chán chê dù chưa hẳn đã xứng với tầm của họ, trong khi nhân dân cả nước chịu nhiều gian khổ khó khăn. Người ta gọi họ là trí thức với đủ các chức danh bằng cấp cả thực lẫn hư. Thực ra tất cả họ không phải đều là ngụy tạo. Có người tài thật sự và thành tâm muốn mang lại điều tốt hơn cho xã hội. Nhưng có không ít người muốn đánh bóng tên mình trong khi tài đức chỉ đến thế thôi. Tuy nhiên họ tự trộn lẫn với nhau để tạo số đông gây áp lực tất nhiên thành một mớ hổ lốn khó nhận vàng thau, chỉ có thể lôi kéo được một số người nhẹ dạ cả tin thôi. Khổng Tử phân biệt sự khác nhau giữa bậc “nho quân tử” với hạng “nho tiểu nhân” là: “Nho quân tử” là người học đạo thánh hiền để sửa mình cho thành người có phẩm giá tôn quí, dẫu bần cùng cũng không làm điều trái đạo. “Nho tiểu nhân” là người mượn tiếng học đạo thánh hiền để cầu danh cầu lợi, miệng nói những điều đạo đức mà bụng nghĩ làm những việc bất nhân bất nghĩa. Nho xưa và trí thức nay đều thế. Thử điểm danh vài “chiến sỹ” hăng hái nhất và được các phương tiện truyền thông hay trưng ra để làm oai tạo thế.

Đầu sổ là ông Nguyễn Phước Tương (Tương Lai). Với cương vị từng là Viện trưởng Viện khoa học xã hội tạo cho ông có mối quan hệ rộng lắm, ảnh hưởng xã hội lớn lắm và được lòng người nhiều lắm. Khối người “văn kỳ thanh” ông từ lâu mà đến dịp đám ma cố Thủ Tướng Võ Văn Kiệt mới được “kiến kỳ hình”. Khi thấy cảnh một lão già tóc bạc phơ khóc rống lên nức nở lắm, ai oán lắm, đau đớn lắm, hơn cả những người thân thích ruột rà với người quá cố đang túc trực bên linh sàng kia dù rằng người phải rứt áo ra đi cũng đã được hưởng quá nhiều lộc trời lộc nước. Đến khi nghe người ta kháo tên ông ra thì ai cũng lắc đầu “hỡi ôi” về ngài đứng đầu một Viện hàn lâm danh giá nhất nước. Hẳn cha ông cũng không được nhận những giọt nước mắt rứt ra từ tim gan phèo phổi của thằng hiếu tử! Đấy mới là điều thật đáng thương cho con dân của đất nước này! Có người tò mò lần tìm tung tích của ông. Thì ra ông chẳng có được sự cảm phục của mấy ai từng cộng tác dù là người lớn bé trẻ già. Người ta nói cái ghế ấy quá tầm của ông cả về tài lẫn đức. Lại có người tắc lưỡi nói ra: “Bần cùng sinh đạo tặc” rồi bỏ lửng. Xem ra ngay cả lúc đất nước khó khăn nhất ông chưa từng lâm vào cảnh gian khó bần cùng hẳn là phải có ẩn tình chi đó? Thế là cả người đời và nhà nước đều ăn ở rộng lòng quá với ông. Vậy mà ông chẳng lấy đó làm điều răn để uốn nắn việc mình làm! Về học thuật, ông nói nhiều, viết nhiều nhưng chẳng mấy ai nhặt ra được điều hay mà chỉ nhớ nhiều câu chữ dở. Hãy nghe vài chính kiến của ông:

Khi nhận xét về vương triều Nguyễn, với quyền chức của mình ông nói ra không biết ngượng mồm những lời bịp lừa thiên hạ: “Triều Nguyễn đã để lại một di sản khổng lồ vĩ đại mà không triều đại nào trong lịch sử có thể so sánh được”! Kiến thức sơ đẳng của người võ vẽ về khoa học xã hội cũng biết rằng có di sản vật chất và có di sản tinh thần. Về di sản vật chất, cứ cho rằng các đời chúa Nguyễn đã có công mở mang bờ cõi nhưng đến các triều vua con cháu đã xóa sạch công lao 300 năm “hãn mã” của tổ tiên! Tệ hơn nữa quốc danh Việt Nam đã bị xóa toẹt đi trên bản đồ thế giới! Người ta chỉ còn biết đến giữa biển Ấn Độ và biển Trung Hoa có một địa danh gọi là Indochine còn gọi là xứ Đông Dương hay là Đông Pháp với năm vùng lãnh thổ: Cochinchin, An Nam, Tonkin, Laos và Campot dưới sự thống trị của người Pháp với những hình thức cai trị khác nhau. Về di sản tinh thần, ngoài tấm gương yêu nước mới le lói từ các ông vua Hàm Nghi, Thành Thái, Duy Tân liền bị thực dân phế truất và tống đi đày biệt tích, ông Tương Lai có thể đưa cái gọi là hòa ước Nhâm Tuất 1862 của triều đình Tự Đức là di sản tinh thần vĩ đại nhất và tạo ra cái “hào khí” của các ông vua Đồng Khánh, Khải Định, Bảo Đại để dân ta có thể tự hào?!

Hai là ông Tương Lai cao giọng thuyết giảng rằng: “Khi một cái giả biến thành cái thật được đem cho thế hệ trẻ thì khác nào chất axit gậm nhấm tâm hồn lớp trẻ”. Câu hỏi đó phải để dành cho ông mới đúng. Ai từng đọc thư ngỏ của ông gửi tới TBT Nguyễn Phú Trọng đều nghĩ khẩu khí đó không thể phát ra từ miệng một người có học chứ chưa cần nói là ở người đứng đầu ngành khoa học xã hội quốc gia. Hẳn ông biết thông tin về một du khách phương tây đến Thái Lan nói điều gì đó tỏ ý bất kính nhà vua liền bị bắt và lôi ra tòa án xử 5 năm tù. Đại sứ của họ không thể làm gì. Nhưng ở ngay tại nước nhà mình các ông tức thì lu loa lên là vi phạm nhân quyền, sẽ có người bu đến gây khó dễ nhiều bề, chỉ càng làm khó khăn cho đất nước. Tại sao khi nước ta được bầu vào Hội đồng nhân quyền của LHQ lại có những kẻ là người Việt Nam chạy đi vận động phá đám và được các ông vỗ tay cổ vũ nhiệt tình? Tại sao khi nguyên thủ nước nhà qua thăm Hoa Kỳ các ông lại kiến nghị họ phải làm thế này thế khác để giảm uy tín quốc gia mình? Tái thiết quan hệ với Việt Nam không phải do họ thương xót dân ta đã nghèo lại không được hưởng tự do dân chủ, mà nó nằm trong quốc sách toàn cầu của họ. Họ làm vì lợi ích quốc gia dân tộc họ. May ra để vuốt ve nuôi dưỡng mấy con bài, họ bày trò mè nheo sách nhiễu vài điều chớ những tiếng nói lạc lõng ấy chỉ như “chó sủa trăng” thôi. Các ngài dân chủ định lấy đó làm bậc thang leo đến tận trời? Dân chủ tự do là một nhu cầu không giới hạn, mỗi nước có những bước đi tới dài ngắn nhanh chậm tùy theo thực tế khách quan, cũng không loại trừ những yếu tố chủ quan trì trệ.

Các ngài dân chủ cuồng lên đòi thay đổi Hiến pháp theo ý các ngài. Ngày 28/11/2008 Hiến pháp đã được Quốc hội thông qua thì các ngài phải nghĩ lại cách hành xử lố lăng của mình. Trái lại các ngài giãy lên đành đạch lu loa khóc lóc, rủ nhau rời bỏ Đảng chẳng khác Chí Phèo ăn vạ giữa làng! Thực ra những người như thế giữ lại trong Đảng mới khó dù biết rằng họ chẳng còn tác dụng gì; chứ tống cổ họ ra khỏi Đảng thì dễ ợt mà chẳng còn phải bận tâm. Vì cái “tôi” quá to làm mờ mắt và mê mụ nên các ngài không biết rằng ngày nay các vị mang chức danh dân biểu không ai dễ sai khiến họ được đâu. Trước hết bởi đa phần họ đều có học vấn căn bản, biết nhiều thông tin và có năng lực phân tích tổng hợp, không bị lệ thuộc vào sự “bao cấp tồi tệ” và nhất là họ biết danh dự của người dân biểu nằm trong trách nhiệm.

Trước những chuyển động trên chính trường thế giới, mấy ai nghĩ rằng cứ có Hiến pháp là mọi sự thay đổi được ngay không? Coi chừng còn rắc rối. Tuy nhiên sửa đổi được Hiến pháp vào lúc này coi như là thắng lợi của toàn xã hội. Cần có một quá trình tập luyện cho các cơ quan hành pháp và ở từng người dân nữa. Xem các hiện tượng xảy ra hàng ngày thì thấy dân ta vận dụng quyền dân chủ tùy tiện lắm, ngay cả ở mấy ngài gọi là trí thức đang đi đòi dân chủ. Ông Nguyễn Khắc Viện từng nói: “Nước ta chưa có truyền thống dân chủ”. Đó là sự thật nhưng một thời ông bị hiểu lầm! Tất nhiên không ai ngây thơ nghĩ rằng đây là Hiến pháp cuối cùng. Xã hội đi lên, thiết chế xã hội phải thích ứng theo, hoàn thiện dần. “Dục tốc bất đạt” (Nhanh quá khó thành), lời dạy của người xưa ngẫm ra vẫn đúng. Nhưng điều tiên quyết là trên cơ sở phải có hòa bình ổn định. Còn như các vị cứ khuấy động lên tụ tập lôi kéo thành phe này phái nọ, dựa dẫm bên ni để trêu chọc khích bác bên tê, gây nên những sự xào xáo nội bộ, bất ổn về chính trị và an ninh xã hội, tất nhiên nhà cầm quyền buộc phải xiết lại kỷ cương trật tự, thế là các ngài cũng chẳng được yên thân và dân chúng cũng chịu vạ lây. Đa phần các ngài đều là người có học và dày dạn chính trường, hiểu rõ điều này.

Thứ đến là ông Dương Trung Quốc. Giới học sinh sinh viên Hà thành lứa U60 chẳng lạ gì ông. Ông học hành láng cháng chẳng ra đầu ra đũa. Lúc đang tuổi học ông nặng ham vui, cuối cùng sư chẳng phải, sỹ cũng không. Ông nghị Phước gắn cho ông cái nhãn “tứ đại ngu” chẳng sai đâu nhưng bởi cách nói nghe khó lọt tai nên ông ta bị giới truyền thông đánh hội đồng. Đúng là con người ta có số. Nhờ hơi hướng liệt sỹ của cha, ông được lôi ra từ cái xó văn phòng Hội nghiên cứu sử. Những ngày lê la lề hè góc phố cho ông cái tính láu cá với khẩu khí khác người: nửa trí thức nửa bụi đời, ứng biến lươn lẹo. Kiểu cách ấy đang rất hợp thời và được các nhà dân chủ coi như người phát ngôn của họ. Ông nói một đằng, làm một nẻo, lại đi hàng hai, lúc bên này khi bên nọ nên cứ bị“ném đá” dài dài. Hôm nào ông đem phiên bản trống đồng ra trưng ở đảo Trường Sa với lời kêu gọi: “Cần khơi dậy ý thức giữ gìn biển đảo của cha ông”, người ta hỏi sao ông không đem cả tượng Phan Thanh Giản và những “ranh ngôn” của lão quan già bạc nhược ươn hèn dụ dân “hãy bẻ gãy súng gươm” hàng giặc để “động viên” lớp trẻ, như ông đã từng làm ở tỉnh Bến Tre? Tự nhận là nhà nghiên cứu sử, hẳn ông nhập tâm Lời kêu gọi của Hồ Chủ tịch” trong ngày đầu toàn quốc chống Pháp 19/12/1946: “… Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta đã nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng thực dân Pháp càng lấn tới vì chúng quyết tâm cướp nước ta một lần nữa. Không! Chúng ta thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ…”. Vì “nhất định không chịu mất nước” nên phụ thân ông cùng với những chiến sỹ “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” đã ngã xuống giữa chợ Đồng Xuân trong trận chiến đấu không cân sức ngày ấy. Lịch sử giữ nước của dân tộc ta là thế, bao giờ cũng cắn răng nhẫn nhịn đến thế cùng mới đành phải cầm tầm vông, đòn gánh… đứng lên. Bọn cướp nước mọi thời phải hiểu sức nén của lòng yêu nước, chí căm thù giặc của người Việt Nam bật dậy phi thường tới mức độ nào và không chỉ có một lần.

Cổ nhân nói “Ngôn dực trường phi” (Lời nói có cánh bay xa). Đầu năm 2011, nhân vị Bộ trưởng giáo dục đầu tiên của nước VNDCCH Vũ Đình Hòe qua đời, ông bốc đồng lên ca ngợi một “thế hệ vàng” rồi không ngượng mồm cao giọng hùng hồn: “Thế hệ chúng ta mất gốc hoàn toàn”! Đúng là đang có những kẻ bằng mọi cách bôi nhọ và xuyên tạc lịch sử của tổ tiên mình, dân tộc mình trong khi nhân dân ta chiến đấu quyết liệt, kiên trì vượt qua mọi gian khổ khó khăn kể cả hy sinh bao nhiêu xương máu để giữ gìn non sông đất nước, bảo tồn bằng được cái gốc Việt của mình. Thực tế có những người ít học mà không mất gốc trong khi người có học lại mất gốc hoàn toàn. Những kẻ “ăn quả không nhớ đến người trồng cây” thì đừng mong họ có trách nhiệm với tổ quốc, đồng bào. Người ta nói “chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài” cho nên cổ nhân mới dạy “tu thân tại chính kỳ tâm”. Gốc của một con người là cái tâm, của một dân tộc là truyền thống giữ nước và dựng nước – gọi là hồn nước. Những truyền thống tốt đẹp ấy được bồi đắp suốt từ đời nọ qua đời kia, bất luận ở giới thượng lưu hay hàng dân dã. Sự thật rõ ràng là nước Việt Nam ta đã có một vị thế xứng đáng trong cộng đồng quốc tế. Tất nhiên là có tự hào nhưng còn hổ thẹn với người vì nội tình ta còn nhiều rối rắm trong đó các ngài cũng góp phần vào. Tuy nhiên không vì thế mà có thể nói “Thế hệ ta mất gốc hòan tòan”. “Ngôn vi tâm thanh” (Lời nói là tiếng lòng mình). Rõ là không ai khảo mà xưng. Cũng không có ai vu vạ đặt điều ra. Chẳng lẽ ông Dương Trung Quốc một người tự nhận là nhà “nghiên cứu sử”, với vai trò Tổng thư ký Hội Sử học Việt Nam, chủ biên một tạp chí lớn chuyên đề Sử học, vị dân biểu liền mấy khóa lại là người mất gốc hòan tòan?!

Đọc thêm »

LÊ THĂNG LONG TRONG MẮT GIỚI ZÂN CHỦ CUỘI

Khoai@

Câu chuyện Lê Thăng Long tuyên bố rút khỏi phong trào con đường Việt Nam, rồi lại làm đơn xin vào đảng cộng sản Việt Nam làm cho giới zân chủ cuội ở trong và ngoài nước tha hồ bàn tán. Khen thì không thấy đâu, nhưng tiếng ỉ eo đã rầm rĩ.

Trelangblogspotcom xin trích một số ý kiến của những người đã từng ủng hộ Lê Thăng Long trong hành trình đi đến miền hoang tưởng.

Nick nguyenthanhtrang:

Anh Long cũng mệt mỏi với kiểu đẻ con ra nhưng bị thằng khác dắt mũi không tức sao được. Đúng là Phong trào CĐVN đã bị hướng lái hoạt động theo nhóm tôn giáo cực đoan của nhóm Đinh Hữu Thoại, Bùi Hăng, Hoàng Vi (việt Tân) và nhóm bất mãm của Lê Hiếu Đằng, long không giám đeo đuổi, rút lui là đúng với hoàn cảnh.

Nick Congbangnguyen:

Chuyện Lê Thăng Long như thăng khùng điên. Chắc là ganh tỵ bị Lê Công Định ra tù lãnh đạo, nên Long như kẻ thừa nên tuyên bố cho oai đó thôi. Nói gì thằng khùng này.

Chênh đã hớn 60 tuổi, đã lên làm ông rồi mà vẫn hả hê với thành tích “quan hệ tình dục” dâm tặc, loạn luân trên bụng chị Q…chắc nó chơi luôn Dương Thị Tân, Nguyễn Hoàng Vi. Biết đâu đưa cón của Trịnh Kim Kim cũng là sản phẩm của Chênh.

Nick gianguyen:

Nghe nói Bùi Hằng dính bệnh thế kỷ, và có nhiều anh như Chênh vênh cũng dính luôn rồi. Thằng cha này là dân Quảng Nam Đà Nẵng nhưng đã ngồi xổm lên bàn thờ cha mẹ nó. Nó dâm loàn nên theo nhóm dân chủ kia (gái bị chồng bỏ, không chồng) để hít đó. Nó nhìn mặt trí thức thế nhưng dâm loạn, con nuôi nó làm thịt, chị họ nó làm tình… không biết con gái thì sao nhỉ… nghi ngờ .

Lê Thăng Long đánh rắm cho Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng, anh em Huỳnh Nhật Tấn đang há miệng, gân cổ tự hào ta ra khỏi Đảng… hít mùi đánh rắm vào ói máu, sắp toi rùi.

Nick dangvanau

Cái phong trào của anh Long nếu đi đúng mục đích rất tốt. Nhưng bị điều chỉnh bởi gia đình anh Thức và nhóm Dòng chúa cứu thế, không theo tôn chỉ ban đầu. các giải thưởng về Phong trào cũng bị ấn định trước. Anh Long trở thành cái khăn trải bàn nên ra đi là đúng quy luật. Những người như Bùi Hăng, Hoàng Vi, Phương Dung, Dương thị Tân chỉ kiếm cớ phá hoại, gây tiếng chửi bới chính quyền VN để kiếm ăn thì làm gì có tâm mà làm dân chủ. Bọn này chỉ là lũ mèo mả gà đồng. Làm ảnh hưởng đến uy tín của anh em dân chủ. Chúng hoạt động theo kiểu cực đoan tôn giáo, di sản cờ vàng.

Nick nguyenthanhgiang

Le Thăng Long thể hiện bản lĩnh này chưa biết thế nào. Nhưng có một điều là không cùng sở thích với cái nhóm Hoàng Vi, Hoàng Dũng….chuyên nhảy tưng tưng ở công viên. Làm những chuyện ruồi bu, cầm đèn chạy trước ô tô…. ếch ngồi đáy giếng cho trời bằng vung.

Nick hoianhemdanchu 

Anh Lê Thăng Long chán ngán cái nhóm ô hợp lợi dụng phong trào dân chủ như bọn “chó dại” Bùi Hăng, Đinh Hữu Thoại, Lê Ngọc Thanh, Công Văn Mỹ, Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Tường Thụy, Sỹ Hoàng, Nguyễn Hoàng Vi… cái nhóm No-U (ruồi), nhóm “Phụ nữ nhân quyền- bọn bán trôn nuôi miệng” nên anh Long rút ra cho nó trong sạch. Dính vào cái nhóm trên như tự mình bươi phân lên để ngửi.

Cái lũ người không ra người, ngợm không ra ngợm, bày hủi đó mà.

Ông LMH Tuấn:

Lý do thứ 2 là ông cho rằng, PT CĐVN đã phát triển mạnh và vì thế không có ông nó phát triển vẫn tốt. 

Cái lý do này buộc tôi tiếp tục nghi ngờ về động cơ rời bỏ của ông. Ít nhất, là trong 2 năm trở lại đây, CĐVN ít có các hoạt động nổi bật trong phong trào dân chủ tại Việt Nam. Số thành phần lãnh đạo thì người ở tù, người thì ra tù nhưng bị kiềm tỏa, số thành viên chỉ mang tính online là chính. Ngay cả trong thời gian gần đây thì tôi chỉ thấy nổi lên các hoạt động của Mạng lưới Blogger Việt Nam, của Hội phụ nữ Nhân quyền – còn CĐVN hoàn toàn không thấy. Vậy xin hỏi ông, phong trào phát triển mạnh ở điểm nào ạ?

Các phần sau, ông có đề cập đến sự phát triển của ĐCSVN và QĐNDVN từ số lượng người ít, rồi ông thừa nhận 2 người bạn của ông là Lê Cộng Định, Trần Huỳnh Duy Thức có đẳng cấp cao hơn ông. Tôi tự hỏi: Ông có biết mình đang viết gì hay không? Thưa ông! Việc ông đưa ra các dẫn chứng nêu trên có liên quan gì đến việc CĐVN phát triển mạnh hay việc ông rời CĐVN để đến với ĐCSVN. Phải chăng ý ông nói: CĐVN hiện giờ còn ít người tham gia nhưng với 2 vị lãnh đạo còn lại chắc chắn sẽ phát triển về sau này? – Nếu thế, thì tôi xin hỏi, ông chắc điều đó chứ?

Hay vì hiện giờ CĐVN hoàn toàn đã suy yếu, thành viên không có sự liên kết, hoạt động hầu hết là các bài viết – tuyên bố online, lãnh đạo thì người ở tù – người bị cầm chân nên ông phải tìm hướng trở lại ĐCSVN để hoạt động?

Thưa ông Lê Thăng Long? Ông đang ngây thơ chính trị hay là kẻ cơ hội chính trị?

——————————
Bài viết có sử dụng tư liệu của Google.Tienlang ở đây

NẾU KHÔNG CÓ ĐẢNG CSVN LÊ HIẾU ĐẰNG SẼ LÀM GÌ?

Lời dẫn: Google.tienlang vừa nhận được bài viết của một người nổi tiếng. Đó là nhà báo, nhà thơ, nhiếp ảnh gia nổi tiếng Chế Trung Hiếu. Ông sinh ra tại đất Quảng Ngãi. Lớn lên, ông sống và chiến đấu ngay trên quê hương mình… Nhiều năm gần đây, tuy tuổi không còn trẻ trung nhưng ông cùng chiếc máy ảnh luôn rong ruổi. Từ Đầm thủy sản Đoàn Văn Vươn ở xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng đến Phong Sa Lỳ, phía Bắc; đến sông Tiền, sông Hậu ở phía Nam của Tổ quốc, đâu đâu cũng in đậm dấu chân nghệ sĩ nhiếp ảnh Chế Trung Hiếu… Để rồi sau đó, cư dân mạng lại được chiêm ngưỡng những bộ ảnh tuyệt đẹp về thiên nhiên hùng vĩ, về cuộc sống, về con người trên khắp mọi miền Đất nước…Hôm nay, bác Chế Trung Hiếu gửi đến bạn đọc củ Google.tienlang bài phân tích liên quan đến ông Lê Hiếu Đằng…
Chế Trung Hiếu ở Mỹ Tho, Tiền Giang
Chế Trung Hiếu cùng cô gái Lào ở Phong Sa Lỳ

********

Đọc thêm »

ZÂN CHỦ CUỘI: CHÚNG TÔI CẦN 1 TRIỆU VIÊN VIAGRA

Viện trợ cho phong trào dân chủ

Có nhóm dân chủ đến gặp đại sứ Mỹ, kêu gào về tình trạng mất dân chủ mất nhân quyền rất lâm li bi thiết, yêu cầu nước Mỹ khẩn trương kề vai sát cánh hỗ trợ phong trào dân chủ đang bị đàn áp khốc liệt. Đại sứ Mỹ nghe xuôi tai liền nói sẽ trình bày tình hình với tổng thống Mỹ để có biện pháp thích hợp.

Vài ngày sau đại sứ Mỹ viết thư cho một dân chủ, vốn đại diện cho cả nhóm, thông báo rằng tổng thống Mỹ rất cảm thông với các ngài và sẵn sàng viện trợ một khoản cần thiết để hỗ trợ phong trào. Dân chủ liền viết thư trả lời rằng: Vậy thì các ngài hãy gửi ngay cho chúng tôi 1 triệu viên Viagra. 

(Chuyện bịa, chỉ để giải trí)

LÊ THĂNG LONG – KẺ HOANG TƯỞNG CHÍNH TRỊ

Cuteo@

Phong trào con đường Việt Nam của nhóm Lê Thăng Long tán phát trên mạng cách nay cũng đã lâu nhưng thực tế nó đã chết ngay từ khi khai sinh. Điều đọng lại là cái tên Lê Thăng Long và cái tên của phong trào trùng hợp với cuốn sách “Con đường Việt Nam” của Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Sỹ Bình và những người đồng tác giả.

Đã có nhiều ý kiến về Bản tuyên ngôn Phong trào “con đường Việt Nam” của Lê Thăng Long. Khách quan mà nói, nó quá đơn giản, như một bức tranh viễn tưởng huyễn hoặc không có hình hài, và nếu nhìn kỹ thì nó chỉ là việc nhặt nhạnh, gom góp, xào xáo lại những ý chính của các phong trào tương tự trước đó. Đọc kĩ, sẽ thấy đó là mớ hỗn độn, lổn nhổn các ý tưởng của kẻ tâm thần phân liệt. Đó chính là biểu hiện tư duy chính trị của Lê Thăng Long. 

Nhiều người cho rằng, Lê Thăng Long có vẻ khùng điên, hoang tưởng. Tất nhiên, nhận xét trên là có cơ sở.

Việc Phong trào Con Đường Việt Nam lấy tiêu chí bảo vệ “quyền con người” làm mục tiêu hàng đầu không có gì mới mẻ. Lê Thăng Long không cần nói thì nhà nước Việt Nam cũng đã nhấn mạnh và thực thi. Không nói đến các tổ chức dân chủ nhân quyền thế giới mà ngay tại VN, Đảng CSVN cũng đã chú trọng vấn đề “Quyền con người”. Nhân quyền đã được công bố từ Tuyên Ngôn Độc Lập của nước Việt Nam, tại Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị. Điều này được nói rõ trong Hiến pháp 1992. Và Hiến pháp hiện hành 2013 của Việt Nam cũng đã hiến định tất cả các quyền thiêng liêng này của người dân Việt Nam.

Thời gian qua đã có rất nhiều tổ chức, phong trào, hội nhóm núp dưới nhiều danh nghĩa khác nhau ra đời, nhưng rồi cũng tự tan rã. Mà nếu tổ chức hay hội nhóm nào đó có hoạt động lật đổ chính quyền hoặc không muốn lật đổ chính quyền mà chỉ tạo cớ để cho người khác xuyên tạc, quốc tế hóa vấn đề, gây mất ổn định xã hội thôi, chắc chắn sẽ bị đập tan ngay. Về nội dung này, ông Nguyễn Thanh Giang nhận định:

Việc ra đời tổ chức chính trị đối lập với đảng CSVN của Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Anh Kim vừa manh nha đã bị chính quyền bóp chết từ trứng nước.

Hãy nhìn lại, cái gọi là “phong trào zân chủ” trong nước thời gian qua sẽ thấy tương lai của các phong trào tương tự. Tuy họ có giương biểu ngữ “nhân quyền” nhưng lại được tiến hành bởi một đám đông với thành phần ô hợp gồm thảo khấu chính trị, lưu manh đường phố kết hợp với phương thức đấu tranh kiểu lưu manh, la ó, gào thét, vu cáo và ăn vạ chính quyền thì tất yếu không được người dân ủng hộ. Mặt khác, dù không cần đến sự tác động của chính quyền, thì hiện tượng đấu đá tranh dành quyền lợi lẫn nhau ngya trong nội bộ “tổ chức” đã dẫn đến phong trào tự chết yểu. 

Thực tế, dù có Phong trào Con đường VN thì cũng không có gì hứa hẹn bởi nó viển vông, nhảm nhí như trò trẻ con. Ông Lữ Phương nhận xét:

…tìm hiểu hiện tượng hàng loạt những tổ chức ra đời cùng tính chất với “Khối 8406” anh vừa hỏi: Chỉ với một số người cùng với mấy cái PC nặn ra một tuyên ngôn kêu gọi đa nguyên, đa đảng gửi lên mạng toàn cầu là đã có thể khai sinh cho một số tổ chức mệnh danh dân chủ…Tình hình mới khởi đầu nhưng dường như không hứa hẹn điều gì đáng phấn chấn ngoài sự ồn ào trên các website đấu đá ở hải ngoại.

Lữ Phương

Trong khi những “nhân vật chính” hiện đang ngồi tù, chỉ có duy nhất con người “anh hùng, xin nhận tội, khoan hồng, khai báo thành khẩn, lập công chuộc tội” được giảm án 2 năm khi xét xử, được ra trước thời hạn 6 tháng. Vừa ra trại 06 ngày đã tạo scandal gây ồn ào trên mạng, công bố phong trào Con đường VN. Việc công bố này có nhằm mục đích gì không? Lê Thăng Long từng phát biểu rằng có sự đồng ý, bàn bạc với Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức. Nhưng nội dung của Phong trào Con đường Việt Nam không ăn nhập gì so với cuốn sách “Con đường Việt Nam”. Mặt khác, Lê Thăng Long khẳng định:

Phong trào Con Đường Việt Nam không phải là một tổ chức; nó không có điều lệ, không có bộ máy thường trực hay qui chế hội viên.…Những ai chia sẻ với những mục tiêu của phong trào và tham gia vào hoạt động của nó sẽ đều là thành viên….Phong trào Con đường Việt Nam không tranh đấu vì bất kỳ chủ thuyết chính trị, tư tưởng hay chủ nghĩa nào. Phong trào Con đường Việt Nam không phải là một đảng chính trị hoạt động nhằm tìm kiếm nhiệm kỳ cầm quyền tại Việt Nam nhưng sẽ ủng hộ bất kỳ đảng phái nào bảo vệ và tôn trọng quyền con người ở Việt Nam, và ngược lại sẽ phản đối bất cứ tổ chức, đảng phái nào đi ngược lại nguyên tắc này.

Điếu này cho thấy Phong trào Con Đường Việt Nam không bằng một cái “chợ”. Vì cái chợ còn có những quy chế, quy định của nó, có trật tự, có sự ràng buộc và trách nhiệm. Vì thế, giới zân chủ Hà Nội, Sài Gòn vẫn nhếch mép cười đểu cho rằng, phong trào này chỉ dành riêng cho Lê Thăng Long với đầu óc hoang tưởng bệnh hoạn mà thôi.

Theo nhận định của nhiều “nhà zân chủ”, ngày mà Lê Thăng Long công bố con đường Việt Nam đã “hữu ý” khẳng định thêm tội trạng cho Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung vì đã bàn bạc cùng nhau tiếp tục hoạt động chống chính quyền. Và nay, Lê Thăng Long xin rút ra khỏi Phong trào con đường Việt Nam, với lời lẽ “khiêm nhường” so với Lê Công Định và Trần Huỳnh Duy Thức chính là động thái xoa dịu tình trạng mâu thuẫn đã có trước đây.

Mời xem bài bên Blog Bần Cố Nông:


Mấy ngày nay thế giới ảo lại một phen dậy sóng, hoài nghi khi người khởi xướng Phong trào Con đường VN tuyên bố từ bỏ đứa con tinh thần của mình để… xin gia nhập vào Đảng CSVN. 

Tuy lời văn hơi luôm thuộm, ý tứ diễn đạt không thanh toát, nhưng người đọc có thể hiểu được thái độ dứt khoát của anh là: Đứa con tinh thần của anh nói trên nay đã đủ lông, đủ cánh và có thể được người khác đủ tâm, đủ tâm hơn lèo lái, dẫn đắt… còn anh tiếp tục chọn một hướng đi mạo hiểm mới là tự nguyện làm trung gian hòa giải giữa các tổ chức “đối lập chính trị” với Đảng CSVN, thậm chí anh còn kỳ vọng sự có mặt của anh trong đội ngũ đảng viên Đảng CSVN sẽ làm thay đổi về chất đối với Đảng CSVN như Nguyễn Tiến Trung trước đây đã từng tuyên bố.

Chúng ta sẽ đặt niềm tin gì khi quan sát cách hành xử của anh?

Sau đây là quan điểm của một người quan tâm, hy vọng bạn đọc của Bần tham khảo và có thêm những cách đánh giá khác, để vụ việc được nhìn nhận một cách thấu đáo hơn.

Bần Cô Nông
Tham khảo: 


LÊ THĂNG LONG XIN VÀO ĐẢNG CSVN: CÚ SỐC VỚI GIỚI ZẬN CHỦ

Sau Nguyễn Chí Đức – Donghailongvuong Mới, thêm một thành viên của “Mạng lưới Blogger Việt Nam”, người sáng lập “Phong trào Con đường Việt Nam” tuyên bố ra khỏi tổ chức do chính ông ta sáng lập và xin vào Đảng Cộng sản Việt Nam.

Lý do ly khai tổ chức PTCĐVN được ông Lê Thăng Long đưa ra là: ông không muốn chính quyền cho ông là “lực lượng đối lập” và muốn giúp Đảng cải cách, PTCĐVN đã mạnh rồi và hiện đã có Lê Công Định hơn hẳn ông ta về đẳng cấp, muốn thành lập “liên minh dân chủ – nhân quyền – yêu nước Việt Nam” làm kênh trung gian kết nối “lề trái” và “lề phải” và muốn truyền tải thông điệp tới “các bạn dân chủ” là “đừng tự rơi vào một kiểu cực đoan kiểu mới”.

Đọc những lý do này, có thể hiểu rằng, ông Lê Thăng Long vừa muốn chứng tỏ ông ta là người yêu nước thực (muốn phát huy truyền thống của gia đình), muốn làm người hòa giải các phe nhóm, không ủng hộ sự cực đoan của giới zận chủ. Song mâu thuẫn ở chỗ, ông ta là người sáng lập ra PTCĐVN, từng muốn làm “thủ lĩnh phong trào dân chủ” khi khởi xướng PTCĐVN, nay muốn làm lãnh tụ trong Đảng CSVN song lại có thái độ tự ti, cho rằng mình chỉ đáng “rửa chân” cho Lê Công Định, Trần Huỳnh Duy Thức?

Dù chưa hiểu thực chất vì sao Lê Thăng Long lại có quyết định này, nhưng đây thực sự là cú sốc, gây phẫn nộ cho giới zân chủ. Trong khi bọn chúng đang kêu gọi phong trào bỏ đảng thì Lê Thăng Long làm điều ngược lại, như cú tát, như cây gậy chọc thẳng, đánh khựng đoàn xe hào hứng. Khi bọn chúng quay sang chiêu bài nhân quyền mà ông Long đã khởi xướng món nhân quyền hơn 1 năm nay trong sự dè bỉu về sự hoang tưởng của đồng bọn thì nay ông ta tuyên bố từ bỏ nó và gọi đồng bọn là những kẻ cực đoan.

Dựa trên cách thức phản ứng và lý do nêu trong bài viết, xâu chuỗi hoạt động của ông này từ trước đến nay, có thể nhận định một số lý do khiến ông ta tuyên bố dứt tình với PTCĐVN, có thể là:

– Nhận thấy bị mất khả năng kiểm soát PTCĐVN vì số trong nhóm đã bu quanh Lê Công Định, điều này thể hiện rõ qua lý do thứ hai. Phải chăng Định ra tù, được đồng bọn trong nhóm tôn sùng, muốn Định làm thủ lĩnh, gạt Long ra rìa nên anh ta tuyên bố ra đi, làm thủ lĩnh nhóm mới cho thỏa cơn ghiền “thủ lĩnh”?

– Nhận thấy PTCĐVN hay bất cứ hội nhóm zân chủ nào trong nước hiện nay đều sẽ thất bại, không có cơ may, khe cửa hẹp nào thành công nên cần dứt bỏ để tìm hướng đi khác.

– Thất vọng về giới zận chủ sau một thời gian tham gia, nhận thấy đây chỉ là đám cực đoan, cơ hội sẽ chẳng mang lại điều gì tốt đẹp cho đất nước, chẳng làm nên trò trống gì nên muốn đi tìm con đường mới, hướng đi khác (tâm lý này có vẻ khác giống với sự “nhận thức lại” giới zận chủ của ông Nguyễn Chí Đức sau thời gian dành hết tâm huyết, nhiệt huyết nhưng vỡ mộng)?

– Không muốn phản bội truyền thống gia đình yêu nước, không muốn đất nước rơi vào chiến tranh, chỉ muốn chuyển đổi hòa bình, muốn là người công bằng không nghiêng về phe phái nào (đây khả năng là trạng thái phái sinh sau khi nhận thấy điểm yếu, hạn chế, thất bại tất yếu của đám zận chủ, bi kịch cá nhân nếu cứ lún sâu vào hướng hoạt động này…).

Dù là lý do nào, nhưng việc “thủ lĩnh” Lê Thăng Long rút khỏi PTCĐVN xem như báo hiệu “cái chết lâm sàng” cho nhóm này, giống như Nguyễn Chí Đức tẩy chay nhóm “Mạng lưới Blogger Việt Nam”. Sự tồn tại dật dờ của những nhóm này đang báo hiệu sự “chuyển đổi” thất bại khuynh hướng hoạt động tiếp theo của cái gọi là “phong trào dân chủ Việt nam”

Nguyễn Ngọc Bích

————-

Còn đây, ông Nguyễn Quang Lập, chủ blog Quê Choa, sau khi đọc bài “Ông Lê Thăng Long tuyên bố muốn gia nhập đảng CSVN” của Hòa Ái đăng trên RFA đã phải có nhận xét thế này:

Từ khi ông Lê Thăng Long ra tù, phất cao ngọn cờ Con đường Việt Nam, tung ra danh sách hơn 200 nhân sĩ trí thức đi theo Con đường Việt Nam khiến nhiều người có tên phải ngạc nhiên và nổi giận, tui đã nhận ra tính hoang tưởng của “ông cách mạng” này. Tui đã có bài viết về chuyện này. Đến khi nghe ông nói ông muốn làm thủ tướng, muốn làm tổng bí thư để cứu đất nước thì thiên hạ giật mình ngơ ngác té ra ông Lê Thăng Long là “ông AQ” chứ không phải ” ông cách mạng”. Còn tui bỗng thở phào nhẹ nhõm, từ lâu mình đã có quyết định tránh xa cái ông Lê Thăng Long này, té ra đó là một quyết định cực kì chính xác, he he!

Vậy, Lê Thăng Long có phải là một gã Hoang tưởng chính trị không nhỉ?