Khải Đơn: 500Đ KẸO CỦA MẸ

Năm tôi học lớp 2, nhà tôi chuyển lên thành phố ở. Ngôi nhà vừa xây xong, tiền của cả nhà đã cạn. Tôi vẫn còn nhớ năm đó, mùa mưa đến, cả nhà tôi không có cửa kính nào, cứ mưa xuống là nước mưa ướt hết cả nhà, trừ cái bếp vì…nó không có cửa sổ.

Suốt năm đó, nhà tôi không có cửa sổ, mưa nhiều, và mẹ không có việc làm. Chị em chúng tôi lại bắt đầu đi học. Lúc ở quê, ngày nào đi học tôi cũng xin mẹ 500đ để mua kẹo và mẹ luôn hào phóng cho. Có lẽ đó là cách mẹ động viên hai chị em đi học.

Nhưng năm đó, tôi cứ ngồi nhìn cái cửa sổ không có kính và nghe ba mẹ nói thầm với nhau về việc mẹ sẽ kiếm tiền bằng cách nào, tôi lại không dám mở miệng xin mẹ tiền. Hình như lúc ấy tôi cũng lờ mờ đoán được nhà mình không có tiền.

Một bữa nọ, tôi đi chơi trong xóm về, thấy cái hàng tạp hóa bán một loại kẹo mút hình con gấu. Tôi đã đứng nhìn cái hộp cắm kẹo mút đó rất lâu. Có vài buổi trưa, khi đi học về với bạn, tôi lại cố ý ngoái nhìn xem cái hộp kẹo đã vơi đi bao nhiêu cây, thỉnh thoảng thấy xót ruột vì có ai đó đã mua mất một con gấu trong cái lọ đó.

Dần dần, khi cái hộp kẹo của hàng tạp hóa kia gần hết, lòng tôi càng xốn xang hơn và tôi càng bị thôi thúc bởi cái ý nghĩ xin tiền mẹ mua kẹo nhiều hơn. Bao nhiêu sự cản trở, sự lo lắng và cả những lời thầm thì của ba mẹ cũng bay biến đâu mất. Sự “can đảm xin tiền” hình như phình to lên trong cái bao tử của tôi.

Một buổi trưa nọ, tôi cầm 1000đ của mẹ để đi mua hành về cho mẹ nấu canh. Hành chỉ hết 500đ, tôi còn được thối lại 500đ thừa để mang về. Tôi đưa tiền cho mẹ mà tiếc rẻ mãi, nhưng lúc ấy tôi cũng không dám thốt ra được lời xin nào cả.

Đến trưa, cơn thèm kẹo nổi lên, tôi thu hết can đảm nói: “Mẹ cho con 500đ mua kẹo mút đi!” – Mẹ im lặng ôm tôi vào lòng, chậm rãi nói thầm: “Mẹ hết tiền rồi, con đi học đi!” – Tôi quay đầu ra khỏi nhà mà tự dưng thấy áy áy, ân hận vì tự dưng… thèm quá mà bật ra cái nhịn bao lâu rồi.

Trưa đó đi ngang qua hàng kẹo mút, tôi nhìn cái kẹo con gấu mà chả còn thấynó đẹp hay ngon tí nào nữa. Trời nắng to, tôi lủi thủi đi hoài không thấy tới trường, đầu óc cứ nhớ hoài đến câu mẹ nói: “Mẹ hết tiền!” – sau lưng cứ thấy mẹ nhìn theo hoài mà hổng nói câu nào.

Mấy ngày sau đó, bỗng nhiên mẹ gọi tôi lại, lấy tờ 500đ nhàu nhĩ hôm bữa tôi mua hành trả, đưa cho tôi và dặn: “Con đi mua đi, nhưng đừng mua kẹo mút, mua 5 cục kẹo, con 3 cục, cho em 2 cục nữa!”

Đã mấy tháng trời không ăn kẹo, dù có là kẹo gì thì 500đ đó đúng là thiên đường. Tôi chạy như bay ra bà tạp hóa, không dám ngoái nhìn kẹo mút hình con gấu mà nhanh nhảu nói bà vốc cho 5 viên kẹo để cầm đầy hai tay. Thằng em háu ăn của tôi được 2 viên, tôi 2 viên, và mẹ cũng được tôi cho 1 viên kẹo nữa. Hôm đó ba mẹ con ngồi ăn kẹo rất vui.

Nhiều năm sau này lớn lên, tôi vẫn không quên được ngày tháng đó, mẹ không có việc làm nhưng lại chi tiêu rất giỏi. Dù ba phải nuôi cả nhà, nhưng mẹ chi tiền rất cẩn thận, bữa cơm ba cha con tôi luôn có món mặn, món rau, ăn no bụng dù còn eo hẹp. Tôi cũng nhớ mẹ đã đi mua cả lọ kẹo về để trong nhà, mỗi bữa ăn xong phát cho hai chị em vài viên, ăn cả tháng trời không hết và tôi cũng chẳng còn phải ngoái nhìn cái kẹo mút con gấu mỗi khi đi học về nữa.

Trong những năm tháng khó khăn, ngôi nhà không có cửa kiếng của chúng tôi dù mưa tạt khắp nhà, nhưng ba mẹ con vẫn có thể đùa giỡn cả ngày, vui vui thì mẹ lại vào bếp, nhón một viên kẹo để vào tay mỗi đứa.

Đó là những ngày của kẹo 100đ một viên và những bữa ăn thu vén khéo nhất trên đời của mẹ.

Đôi khi người ta có thể rất nghèo mà vẫn vui suốt cả ngày như vậy…

Nhưng không vì vậy mà thích nghèo hoài đâu nha.

TGGĐ

Mệt quá: LÀM TÍ PHAN KIM LIÊN NÀO…

Chẳng ai 'cưỡng' lại được vẻ ngoài của tôi

Phan Kim Liên Việt Nam ăn mặc sexy nô đùa bên thỏ trắng.


Phạm Kim Trúc sinh năm 1990 hiện đang là người mẫu ảnh và là sinh viên chuyên ngành dược sỹ tại Đại học Y dược thành phố Hồ Chí Minh. Sau bộ ảnh hóa thân vào nhân vật Phan Kim Liên gây sốc dư luận, người đẹp 9X tiếp tục khoe hình thể nóng bỏng trong bộ ảnh mặc bikini khoe dáng cạnh thỏ trắng.

Đang là sinh viên, song cô thường xuyên có những bộ hình gợi cảm, Phan Kim Liên Việt Nam chia sẻ: "Mình hợp với hình ảnh sexy hơn là một cô gái ngoan hiền. Việt Nam thường thích vẻ đẹp đoan trang, hiền dịu, ngây ngô nhưng mình nghĩ, gợi cảm cũng là lợi thế của một cô gái trẻ. Việc gì phải bỏ qua lợi thế đó. Mỗi lần chụp hình gợi cảm, mình thấy rất thích".

Người đẹp còn chia sẻ việc rự tin với lợi thế hình thể của mình: "Tôi có làn da trắng, số đo 3 vòng bốc lửa, mà đa số đàn ông Việt đều thích điều ấy. Tôi không có ý định kiếm đại gia bằng cách cởi đồ mà đơn giản là với vẻ gợi cảm trời cho không việc gì mình phải hoài phí nó".

Hình ảnh mới nhất của Phan Kim Liên Việt Nam:



























Đọc thêm »

MỘT CHÚT VỀ THẦY CÔ

LâmTrực@

Một ngày giống như mọi ngày, nhưng hôm nay tự nhiên thấy nhớ về các thầy các cô đã từng dạy dỗ mình. Bất chấp những tiếng chì tiếng bấc, những tình cảm mình dành cho các thầy các cô vẫn lung linh, nguyên vẹn như xưa. Các thầy, các cô luôn đẹp trong mắt mình. Sự thật là không có thầy cô, mình đâu được như hôm nay.

Đọc báo sáng, bât chợt thấy chạnh lòng cho các thầy các cô. 

Mình tự hỏi: Sao người ta thiếu công bằng đến thế?

Với các nhà giáo làm bao nhiêu việc tốt, đóng góp cho xã hội đến bao nhiêu vẫn không đủ, và người ta lý giải thầy giáo thì phải thế. Nhưng với họ, chỉ cần làm một việc sai, một việc xấu, một việc không thành, dư luận lập tức lên án, và bản thân các thầy các cô trở thành đối tượng mổ xẻ bêu riếu. Bản thân họ bị mang tiếng, và đáng buồn hơn chỉ vì họ cả ngành giáo dục trở thành đối tượng xỉ vả của dư luận, của báo chí.

Đọc thêm »

ỐI GIỜI! SAO LÉP THẾ NHỈ?

Cuối tuần ngắm ngực lép vui phết!

Ngắm ngực lép để thấy rằng ta đang no đủ. Và ngắm các thí sinh Vietnam's Next Top Model khoe… ngực lép trên sông để thấy sân chơi này cũng thường….khó mà sánh được với gái làng tắm sông sau khi đi gặt. 

Ở tập 7 của chương trình Vietnam's Next Top Model tới đây, các thí sinh phải học cách tạo dáng trong nghề mẫu. Thể hiện thành công những tư thế độc đáo, gây ấn tượng trên những địa hình và không gian đặc biệt sẽ giúp cho người mẫu có thể thăng hoa trong nghệ thuật và có những đột phá mới trong nghề nghiệp của mình.

Ngắm những hình ảnh này mới thấy họ công phu như thế nào và thiên nhiên dù vô tình cũng vẫn giúp chúng ta có cái nhìn chuẩn xác về hình thể, khuôn mặt của các người mẫu.

Chỉ có điều, mình không hiểu sao họ lại lép đến thế?

Thảm thật!




 






Các thí sinh nữ lộ hình thể thực trước khán giả

 


Ngược lại với chiều cao vượt trội, hầu hết khuôn ngực của các thí sinh nữ đều khá khiêm tốn


Chà Mi tạo dáng nhạt nhẽo

 


Trong khi Hà Thu đang cố phô diễn dường cong


Nguyễn Hằng khoe thân gầy


 



Các chàng trai cố tỏ ra mạnh mẽ


Người sở hữu bụng 6 múi, người lại chẳng có múi nào như thí sinh này

 

Đọc thêm »

ÔNG VŨ ĐỨC ĐAM RẤT CĂN BẢN

Chuyện chưa biết về Phó Thủ tướng trẻ nhất

Ông Vũ Đức Đam đã trở thành Phó Thủ tướng trẻ nhất trong Chính phủ. Trước đó, các vị trí công tác mà ông đảm nhiệm đều ở độ tuổi được coi là trẻ. Chân dung của tân Phó Thủ tướng có phần ít nói về mình là đề tài được quan tâm.

Căn bản từ học

Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam sinh ra trong một gia đình nông dân ở vùng quê nghèo của Hải Dương. Giống như nhiều gia đình khác thời đó, lẽ ra ông không có điều kiện học cao mà cùng gia đình làm ruộng. Nhưng có thể gọi là may mắn bởi cha mẹ ông tuy là nông dân nhưng lại coi việc học hành của các con là quan trọng nhất nên đã tần tảo nuôi các con ăn học.

Một người bạn của ông kể, khi Phó Thủ tướng đang học bên Bỉ thì cha mất. Trước khi mất, vì lo ảnh hưởng đến chuyện học hành của con nên cha ông đã cấm gia đình báo tin. Phó Thủ tướng chỉ biết cha mình mất khi về nước. Cũng theo người bạn này, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam luôn rất tự hào về cha mẹ đã dạy ông lẽ sống, truyền cho ông tinh thần hiếu học, quyết tâm vượt lên nghèo khó.

Từ trải nghiệm của bản thân, ông thấu hiểu tầm quan trọng của sự học và luôn cổ vũ, tạo cơ hội cho mọi người xung quanh học tập, nâng cao trình độ. Ông thường đặt yêu cầu rất cao đồng thời tạo điều kiện để cán bộ trẻ học hỏi, trưởng thành và bản thân cũng luôn nghiêm khắc không ngừng học hỏi. Cán bộ UBND tỉnh Quảng Ninh vẫn thường nhắc lời ông khi còn làm Chủ tịch: Muốn phát triển mạnh để đuổi kịp và vượt người ta thì chủ tịch xã phải có tầm chủ tịch huyện, chủ tịch huyện phải có tầm chủ tịch tỉnh.

Ông cũng khiêm tốn tự nhận với khả năng của mình thì làm chủ tịch một huyện sẽ có thể làm huyện đó nổi bật được còn làm chủ tịch tỉnh thì chỉ biết cố hết sức. Sự học trong quan niệm của ông không chỉ qua trường lớp, mà còn qua thực tế, qua những người xung quanh.

Là Vụ trưởng ở VPCP rồi ông vẫn thỉnh thoảng đi làm… nhân viên chạy bàn. Một doanh nhân khá thành đạt đã khoe được ông phục vụ trong một quán ăn. Cũng có thể ông đi phục vụ để rèn ngoại ngữ nhưng điều chắc chắn là ở đâu cũng thấy ông quan tâm nhất tới những người phục vụ.

Luân chuyển kép

Nhìn vào lý lịch của Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam, một điều ngẫu nhiên thú vị là ông đều bước đi, bước lại hai lần qua ngành Bưu điện (Tổng cục Bưu điện và Bộ Bưu chính – Viễn thông), địa phương (Bắc Ninh và Quảng Ninh) và Văn phòng Chính phủ.

Xem chừng việc kinh qua nhiều công việc đã giúp ông có được kinh nghiệm khá dày từ địa phương đến cơ quan trung ương đầu não, từ kỹ thuật đến hoạch định chính sách, từ đối nội đến đối ngoại, từ Đảng đến chính quyền….

Hình ảnh quen thuộc của ông Vũ Đức Đam ở các phiên họp báo thường kỳ của Chính phủ khi ông giữ chức Bộ trưởng, Chủ nhiệm VPCP. Ảnh: Phạm Hải

Phải chăng đây là điều kiện để ông có thể bổ sung, hoàn thiện năng lực, nhờ vậy mà trưởng thành nhanh hơn, phát huy tốt hơn sở học và có thể là thăng tiến nhanh như ai đó nghĩ. Bắt đầu từ việc được Nhà nước cử đi học ở Bỉ – một nước tư bản phương Tây từ 1982, điều đặc biệt này có lẽ là may mắn đối với ông và cũng là lý do cho câu hỏi “Ông Đam là con ai?”.

Thực ra, những năm 1978-1982 có khoảng 40 người được Nhà nước cử đi học ở Bỉ và ông là 1 trong số đó. Nhiều người trong số đó cũng có thân thế bình thường.

Sau 6 năm bên đất Bỉ, năm 1988, ông về nước và nhận công tác ở ngành bưu điện khi đó bước vào giai đoạn chuyển từ công nghệ của các nước Đông Âu sang công nghệ số của các nước phương Tây. Học từ phương Tây về, thông thạo ngoại ngữ lại biết chuyên môn nên Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam được trọng dụng, phát huy và liên tục thăng tiến, chuyển qua nhiều vị trí.

Ông rời ngành Bưu điện năm 1994 khi làm Phó Vụ trưởng và quay lại ngành vào năm 2005 với cương vị Thứ trưởng. Việc ông được điều về VPCP hồi đó cũng là nhờ có quá trình học tập và làm việc với phương Tây. Ông được chọn để chuẩn bị cho việc gia nhập ASEAN và trở thành Vụ trưởng trẻ nhất ở VPCP cho tới tận ngày nay.

Đời thường

Người quen đôi khi vẫn bắt gặp Phó Thủ tướng đi xe máy vào những ngày nghỉ. Khi Quảng Ninh tổ chức lễ hội đường phố carnaval, ông không ngại cùng lãnh đạo tỉnh học múa, học hát để tham gia diễu hành, hòa mình vào công chúng, vào hoạt động của người dân.

Yêu thể thao, ông thích nhất bóng đá. Có thể ông thích vì đó là môn thể thao đối kháng tập thể, đòi hỏi sự gắn kết sức mạnh của tất cả. Dù bận việc, ông vẫn cố gắng sắp xếp để ra sân hằng tuần và khi mặc quần đùi áo số thì chẳng ai nhận ra Chủ tịch, Bí thư hay Bộ trưởng.
Trong thời gian làm Bộ trưởng, Chủ nhiệm VPCP, ông được báo giới đánh giá cao bởi sự gần gũi, thẳng thắn trước mọi câu hỏi. Khác hẳn vẻ “khuôn thước” thường thấy của người phát ngôn Chính phủ, khi đã kết thúc phần hỏi đáp chính thức, ông trò chuyện rất thoải mái, thân thiện với phóng viên như với bạn bè, đồng nghiệp.

Ông quan niệm trong mỗi con người, bên dưới những toan lo cuộc sống, tận nơi sâu thẳm đều có một khát khao rất đỗi sáng trong được cống hiến cho cộng đồng, cho quê hương, cho tổ quốc… Ông cũng từng chia sẻ rằng mỗi người đều có giá trị của mình.

Giá trị đó không đơn thuần đo đếm hay tỉ lệ với sự nổi tiếng, tài sản hay địa vị. Ông nhắn nhủ giới trẻ hãy có hoài bão và quyết tâm với hoài bão của mình, hãy vượt khỏi những “giấc mơ con” để sống một cuộc sống thật ý nghĩa, đóng góp nhiều nhất cho những giá trị lớn lao.

Anh Thư/Vietnamnet

ÁO YẾM THẾ NÀY ĐÃ PHÊ CHƯA?

Nữ sinh Sài thành hớp hồn với áo yếm

Sở hữu vẻ đẹp khả ái, ngọt ngào, Hồ Thùy Linh (Linh Napie) mới đây thực hiện một bộ ảnh “Yếm và sen” đã gây ấn tượng với sự mộc mạc mà quyến rũ, gợi cảm.

Bộ ảnh đã thể hiện nét đẹp dung dị của người con gái Việt mong manh trong tấm áo yếm cổ điển ngày xưa.

Linh đã thể hiện nét đẹp đặc trưng của yếm qua sự khéo léo khoe tấm lưng trần quyến rũ của người con gái Việt nhưng vẫn e ấp và kín đáo, tỏa ra nét duyên thầm khó cưỡng.

Sự nâng niu của Linh đối với những búp sen hồng tinh khôi, lá sen mỏng manh như tượng trưng cho sự gắn kết giữa “yếm và sen” luôn hài hòa, hợp nhất. Giữa khung cảnh chân quê, dân dã, có ao sen, giếng nước, cỏ cây… cùng với cơn mưa vô tình ngang qua dường như đã gột rửa đi những bụi trần.

Linh chia sẻ: “Yếm luôn gắn liền với người con gái Việt từ xưa, với những nét mềm mại và mỏng manh. Bằng cách thể hiện nhẹ nhàng, sâu lắng, mình muốn bộ ảnh mang lại cảm giác tươi mát, tinh khiết và thuần Việt cho người xem”.
















Hoàng Dung