THẾ LÀ EM SẮP…


# 1. 
Lâu không gặp em. Lâu không thấy em í ới gọi ngồi cafe như dạo nào. Nhất là từ hồi chuyển chỗ làm mới. 

Thỉnh thoảng nhắn tin hỏi han xem em thế nào. Sắp lấy chồng chưa? Rảnh thì ra cafe ngồi tý. Nhưng lần nào em cũng bận. Không bận đón đoàn này thì bận đón đoàn kia. Không quốc hội này họp thì quốc hội kia bận đấu đá nhau. Xem ra công việc cũng choán hết cả thời gian rảnh rỗi của em.

Chả bù công việc trước rảnh rang đến nỗi lang thang bất cứ lúc nào cũng được. Nhưng thôi em bận có khi lại cũng hay. Bởi nếu không cứ rảnh là thế nào cũng than thở về chuyện chồng con. Em bảo: 

– Dạo này em chẳng dám về quê anh ạ. Vì mỗi lần về Bố mẹ em lại giục lấy chồng.

– Vẫn còn trẻ mà. Bạn anh đầy đứa đầu 7 chưa lấy. Em đầu 8 lại không phải đời đầu. Lo gì.

– Em thì chả lo. Là Bố mẹ em lo ấy.

– Ừ thì các cụ già rồi lại chỉ có một mống con gái. Dĩ nhiên là muốn con cái yên bề gia thất trước khi mình viên tịch. Lấy sớm cũng có cái lợi. Sướng sớm và sau già rảnh rang vì con cái lớn hết rồi. Chứ như cái cụ SCĐ giờ mới có con bế bồng. Xem ra cũng oải phết em ạ.


Là nói thế. Chứ tôi cũng biết thừa em cũng muốn lấy chồng cho xong. Bạn bè ở quê lấy chồng có con hết cả. Giờ trẻ là phải đầu 9. Chứ 8 là cũng dừ rồi.

Nhưng lấy ai ? 

Tất nhiên em cũng có vài đám. Toàn bạn bè giới thiệu cho. Nhưng em chưa ưng ai cả.

– Anh Vũng Tàu dạo nào thôi rồi nhỉ? hai anh ở Hải phòng cũng thôi nốt à? Sao bảo sắp cưới đến nơi. Sao bảo về nhà các anh ý chơi cả rồi…?

– Vâng nhưng không hợp anh ạ.

Một anh tưởng cưới đến đít. Thế mà đùng cái sau vụ đi Bia Thỏ với mấy ông bạn em bỏ thẳng cẳng. Chỉ vì anh ta mặt nặng mày nhẹ. Em bảo công việc em hay phải đi. Sau lấy nhau em vẫn phải đi đón khách nọ kia mà cũng thế thì sao được. Thôi bỏ trước cho xong.

Ấy là em nói thế. Chứ tôi biết trong lòng em vẫn còn một hình bóng cũ…

Có lần đi uống bia gặp Người cũ em về mất ngủ mấy hôm. Em còn bảo:

– Nếu anh ấy nói quay lại em sẵn sàng bỏ hết cả để quay lại với anh ấy.

– Sao ngốc thế em? Chả thằng nào quay đi rồi còn quay lại đâu. Sao mình cứ phải khổ sở vì những điều đã cũ? Mới không hơn à?

– Vâng em biết thế. Nhưng không sao quên được…

Dạo ấy em vẫn cứ thế. Ngây ngô tin vào một thứ đã cũ có thể quay trở lại…

– Tình yêu một khi đã mất có quay lại cũng chẳng bao giờ còn đam mê nữa đâu em ạ…Thôi quên đi em nhé!

# 2.
Thỉnh thoảng ghé qua FB thấy mấy cái status của em để lại. Phần lớn là ảm đảm. Những câu nói vu vơ. Ngập tràn nỗi buồn. Âm u xám xịt.

Nhớ có lần em bảo em đã Lột xác rồi. Nhưng ngoài cái tóc xoăn tít rồi lại thẳng ra cắt ngắn tũn và thay đổi công việc thì nói chung em vẫn thế.

Con đường tình cảm đôi khi đi vào ngõ cụt. Bế tắc.

Đàn bà đôi khi quá khổ vì cứ phải lăn tăn chuyện chồng con. May mắn thì vớ được ông chồng tử tế sống còn vui vẻ. Vớ vẩn lại gặp phải quả không ra gì. Sống lại chả bằng chết.

Mà thôi xong sớm nghỉ sớm. Như có anh bạn nào đó an ủi.  Ừ đằng nào cũng lấy chồng. Không may thì nghỉ sớm. Cứ nghĩ thế cho nó đơn giản. Cuộc đời hợp tan là chuyện thường mà.

Mấy hôm trước tình cờ ngang qua FB thấy một cái status mới toanh: “Mình sắp sang một bước ngoặt thứ 2 của cuộc đời” và Ck người xí xớn em thương, Ck em xí xớn em tương vỡ mồm!“. Vậy là em sắp lấy chồng chăng? 

Chắc thế. Giọng văn có vẻ vui. Đã thấy điệu cười trong đấy. Ừ lấy chồng thôi em nhỉ?

# 3.
Trưa nhắn tin hỏi em bao giờ cưới?

Em bảo sắp rồi ạnh ạ.

Chiều em gọi điện bảo ra cafe. Ừ thì ra…

Hai đứa uống Trà Cung Đình. Hà nội hôm nay lạnh nhưng không mưa. Cái lạnh khô ráo rất đẹp. Vậy là không còn nghi ngờ gì nữa…Em sắp lấy chồng.

– Thế nhà chồng ở đâu? Hà nội à? Ừ thế may rồi không phải đi đâu xa. Chịu khó làm dâu tý nhưng được ở Hà nội… Chứ về quê hay biệt xứ tận đâu thì chết…
Thế là em sắp lấy chồng
Thế là hết những mùa đông lạnh lùng…

# 4.
Một mùa đông đang đến. Em sẽ không còn cô đơn lạnh lẽo nữa…Chỉ còn ít ngày nữa là đến Giáng sinh. Và một năm mới lại đến.

Chúc cho em một hạnh phúc tràn đầy trong một cuộc tình trọn vẹn…Những gì có trong tay ta đó chính là hạnh phúc em nhé.

Đừng bao giờ ngoảnh lại. Bởi mọi quá khứ đã qua rồi…

Một ngày mùa đông 13 nhưng không phải thứ 6 tháng tận cùng .

(Nguồn: Nhặt trên nét, có đẽo gọt to từ nhân sưng và một phần, chi tiết cho hợp với người anh muốn tặng)
Advertisements

THẾ LÀ EM SẮP…


# 1. 
Lâu không gặp em. Lâu không thấy em í ới gọi ngồi cafe như dạo nào. Nhất là từ hồi chuyển chỗ làm mới. 

Thỉnh thoảng nhắn tin hỏi han xem em thế nào. Sắp lấy chồng chưa? Rảnh thì ra cafe ngồi tý. Nhưng lần nào em cũng bận. Không bận đón đoàn này thì bận đón đoàn kia. Không quốc hội này họp thì quốc hội kia bận đấu đá nhau. Xem ra công việc cũng choán hết cả thời gian rảnh rỗi của em.

Chả bù công việc trước rảnh rang đến nỗi lang thang bất cứ lúc nào cũng được. Nhưng thôi em bận có khi lại cũng hay. Bởi nếu không cứ rảnh là thế nào cũng than thở về chuyện chồng con. Em bảo: 

– Dạo này em chẳng dám về quê anh ạ. Vì mỗi lần về Bố mẹ em lại giục lấy chồng.

– Vẫn còn trẻ mà. Bạn anh đầy đứa đầu 7 chưa lấy. Em đầu 8 lại không phải đời đầu. Lo gì.

– Em thì chả lo. Là Bố mẹ em lo ấy.

– Ừ thì các cụ già rồi lại chỉ có một mống con gái. Dĩ nhiên là muốn con cái yên bề gia thất trước khi mình viên tịch. Lấy sớm cũng có cái lợi. Sướng sớm và sau già rảnh rang vì con cái lớn hết rồi. Chứ như cái cụ SCĐ giờ mới có con bế bồng. Xem ra cũng oải phết em ạ.


Là nói thế. Chứ tôi cũng biết thừa em cũng muốn lấy chồng cho xong. Bạn bè ở quê lấy chồng có con hết cả. Giờ trẻ là phải đầu 9. Chứ 8 là cũng dừ rồi.

Nhưng lấy ai ? 

Tất nhiên em cũng có vài đám. Toàn bạn bè giới thiệu cho. Nhưng em chưa ưng ai cả.

– Anh Vũng Tàu dạo nào thôi rồi nhỉ? hai anh ở Hải phòng cũng thôi nốt à? Sao bảo sắp cưới đến nơi. Sao bảo về nhà các anh ý chơi cả rồi…?

– Vâng nhưng không hợp anh ạ.

Một anh tưởng cưới đến đít. Thế mà đùng cái sau vụ đi Bia Thỏ với mấy ông bạn em bỏ thẳng cẳng. Chỉ vì anh ta mặt nặng mày nhẹ. Em bảo công việc em hay phải đi. Sau lấy nhau em vẫn phải đi đón khách nọ kia mà cũng thế thì sao được. Thôi bỏ trước cho xong.

Ấy là em nói thế. Chứ tôi biết trong lòng em vẫn còn một hình bóng cũ…

Có lần đi uống bia gặp Người cũ em về mất ngủ mấy hôm. Em còn bảo:

– Nếu anh ấy nói quay lại em sẵn sàng bỏ hết cả để quay lại với anh ấy.

– Sao ngốc thế em? Chả thằng nào quay đi rồi còn quay lại đâu. Sao mình cứ phải khổ sở vì những điều đã cũ? Mới không hơn à?

– Vâng em biết thế. Nhưng không sao quên được…

Dạo ấy em vẫn cứ thế. Ngây ngô tin vào một thứ đã cũ có thể quay trở lại…

– Tình yêu một khi đã mất có quay lại cũng chẳng bao giờ còn đam mê nữa đâu em ạ…Thôi quên đi em nhé!

# 2.
Thỉnh thoảng ghé qua FB thấy mấy cái status của em để lại. Phần lớn là ảm đảm. Những câu nói vu vơ. Ngập tràn nỗi buồn. Âm u xám xịt.

Nhớ có lần em bảo em đã Lột xác rồi. Nhưng ngoài cái tóc xoăn tít rồi lại thẳng ra cắt ngắn tũn và thay đổi công việc thì nói chung em vẫn thế.

Con đường tình cảm đôi khi đi vào ngõ cụt. Bế tắc.

Đàn bà đôi khi quá khổ vì cứ phải lăn tăn chuyện chồng con. May mắn thì vớ được ông chồng tử tế sống còn vui vẻ. Vớ vẩn lại gặp phải quả không ra gì. Sống lại chả bằng chết.

Mà thôi xong sớm nghỉ sớm. Như có anh bạn nào đó an ủi.  Ừ đằng nào cũng lấy chồng. Không may thì nghỉ sớm. Cứ nghĩ thế cho nó đơn giản. Cuộc đời hợp tan là chuyện thường mà.

Mấy hôm trước tình cờ ngang qua FB thấy một cái status mới toanh: “Mình sắp sang một bước ngoặt thứ 2 của cuộc đời” và Ck người xí xớn em thương, Ck em xí xớn em tương vỡ mồm!“. Vậy là em sắp lấy chồng chăng? 

Chắc thế. Giọng văn có vẻ vui. Đã thấy điệu cười trong đấy. Ừ lấy chồng thôi em nhỉ?

# 3.
Trưa nhắn tin hỏi em bao giờ cưới?

Em bảo sắp rồi ạnh ạ.

Chiều em gọi điện bảo ra cafe. Ừ thì ra…

Hai đứa uống Trà Cung Đình. Hà nội hôm nay lạnh nhưng không mưa. Cái lạnh khô ráo rất đẹp. Vậy là không còn nghi ngờ gì nữa…Em sắp lấy chồng.

– Thế nhà chồng ở đâu? Hà nội à? Ừ thế may rồi không phải đi đâu xa. Chịu khó làm dâu tý nhưng được ở Hà nội… Chứ về quê hay biệt xứ tận đâu thì chết…
Thế là em sắp lấy chồng
Thế là hết những mùa đông lạnh lùng…

# 4.
Một mùa đông đang đến. Em sẽ không còn cô đơn lạnh lẽo nữa…Chỉ còn ít ngày nữa là đến Giáng sinh. Và một năm mới lại đến.

Chúc cho em một hạnh phúc tràn đầy trong một cuộc tình trọn vẹn…Những gì có trong tay ta đó chính là hạnh phúc em nhé.

Đừng bao giờ ngoảnh lại. Bởi mọi quá khứ đã qua rồi…

Một ngày mùa đông 13 nhưng không phải thứ 6 tháng tận cùng .

(Nguồn: Nhặt trên nét, có đẽo gọt to từ nhân sưng và một phần, chi tiết cho hợp với người anh muốn tặng)

TÌNH YÊU KHÔNG PHẢI LÀ BẤT ĐẲNG THỨC

Hình minh họa
Hình như các bạn gái không gặp may trong tình yêu thường có chung một “căn bệnh” là: Yêu bản thân mình quá! 

Họ có quá nhiều ưu điểm nên thường có tâm lý tự kiêu, coi mình là trung tâm của vũ trụ, tự đặt ra những tiêu chuẩn quá cao mà các chàng trai thường khó lòng với tới được. Các cô gái xinh đẹp thông minh thường cảm thấy bọn con trai tầm thường, kém cỏi hơn mình, chẳng mấy ai “hơn hẳn mình một cái đầu”. Vì thế họ cao ngạo như những cô công chúa kén phò mã, nhìn những kẻ tới cầu hôn bằng nửa con mắt. 

Những cô gái này nghĩ rằng mình có đủ tiêu chuẩn để ai cũng phải yêu mình mà mình chẳng cần phải yêu ai hết. Song họ không nghĩ tới một điều: Cho dù đàn ông có yêu mình đến đâu mà mình không biết cách quan tâm đáp lại tương xứng thì rồi họ cũng sẽ chán nản mà bỏ cuộc. 

Ðàn ông đi tìm cho mình một người bạn đời biết yêu thương chia sẻ, chứ không đi tìm một “nữ bá chủ” hay một “người đàn bà thép” để thống trị mình. 

Tình yêu là mối quan hệ hai chiều, là một phương trình có hai vế bằng nhau. Vì vậy các cô gái cần phải học cách yêu và học cách “cân bằng phương trình” tình yêu đó. Nếu biến tình yêu thành một bất đẳng thức thì dù bạn có thông minh, xinh đẹp và tài giỏi đến đâu, bạn cũng sẽ là người thua cuộc.

TÌNH YÊU KHÔNG PHẢI LÀ BẤT ĐẲNG THỨC

Hình minh họa
Hình như các bạn gái không gặp may trong tình yêu thường có chung một “căn bệnh” là: Yêu bản thân mình quá! 

Họ có quá nhiều ưu điểm nên thường có tâm lý tự kiêu, coi mình là trung tâm của vũ trụ, tự đặt ra những tiêu chuẩn quá cao mà các chàng trai thường khó lòng với tới được. Các cô gái xinh đẹp thông minh thường cảm thấy bọn con trai tầm thường, kém cỏi hơn mình, chẳng mấy ai “hơn hẳn mình một cái đầu”. Vì thế họ cao ngạo như những cô công chúa kén phò mã, nhìn những kẻ tới cầu hôn bằng nửa con mắt. 

Những cô gái này nghĩ rằng mình có đủ tiêu chuẩn để ai cũng phải yêu mình mà mình chẳng cần phải yêu ai hết. Song họ không nghĩ tới một điều: Cho dù đàn ông có yêu mình đến đâu mà mình không biết cách quan tâm đáp lại tương xứng thì rồi họ cũng sẽ chán nản mà bỏ cuộc. 

Ðàn ông đi tìm cho mình một người bạn đời biết yêu thương chia sẻ, chứ không đi tìm một “nữ bá chủ” hay một “người đàn bà thép” để thống trị mình. 

Tình yêu là mối quan hệ hai chiều, là một phương trình có hai vế bằng nhau. Vì vậy các cô gái cần phải học cách yêu và học cách “cân bằng phương trình” tình yêu đó. Nếu biến tình yêu thành một bất đẳng thức thì dù bạn có thông minh, xinh đẹp và tài giỏi đến đâu, bạn cũng sẽ là người thua cuộc.

NÀY ANH, EM GHÉT..

Này anh….

Em ghét những ngày mưa tầm tã. Ghét nhìn những vòng xe quay vội vã trong màn mưa. Em đi đường, nước mưa quất vào mặt rát bỏng, vào mắt cay xè. Cố gắng lắm mới có thể nhìn đường qua cặp kính. Và em ghét mưa, vì mưa làm em nhớ…. Nhớ nụ hôn đầu đời trong mưa và bờ vai ướt đẫm của một người.

Này anh….

Em ghét nắng. Em ẩm ương nhỉ? Nắng cũng ghét mà mưa cũng chẳng tha. Em ghét cái rát bỏng của nắng hè. Giữa trưa đi làm về, mặt trời chói chang. Cái nóng từ mặt đường nhựa phả vào mặt đôi lúc làm em lạc tay lái. Em ghét cái thời tiết nóng nực khiến em không muốn ăn. Mùa hè thường khiến em xuống cân không phanh. Em ghét nắng vì làm em nhớ đến cái nhìn xót xa mỗi lần bát cơm em ăn còn hơn nửa.


Này anh….

Em ghét hương hoa sữa. Em đã từng là cô gái chỉ thích hương hoa sữa mùa thu. Em đã từng bỏ qua những đóa hoa hồng , những cành hoa ly,… người ta tặng để lựa chọn cho mình những chùm hoa sữa trắng. Em ghét… vì chính những chùm hoa ấy, giúp anh xộc thẳng vào cánh cửa trái tim em không ngập ngừng, do dự.

Này anh….

Em ghét những tin nhắn lúc nửa đêm khiến giấc ngủ của em cứ chập chờn. Em ghét phải nghi ngờ, phải dằn vặt. Một thời, không có những tin nhắn của anh vào lúc 11 giờ đêm em không tài nào ngủ được. Phải khi tin nhắn đến, mới mỉm cười vào giấc ngủ ngon. Nhưng bây giờ, em ghét phải giật mình tỉnh giấc vì tin nhắn đến. Những tin nhắn nhớ nhung, tin nhắn ân hận, tin nhắn yêu thương…. Tất cả hóa ra chỉ là giả dối như một trò đùa vô duyên của một người nào đó.

Này anh….

Em ghét những bữa cơm tối gia đình. Ghét bên mâm cơm chỉ có em, có con, và bố mẹ chồng già khó tính. Ghét sự đủ đầy của những gia đình bên cạnh. Bữa cơm khiến em nhận ra những khiếm khuyết của hôn nhân.

Này anh….

Em ghét những ngày đông. Ghét không gian u ám, lá cành trơ trụi và tiết trời lạnh buốt. Ghét nhìn những đôi tình nhân tay trong tay dạo bước. Ghét những đêm đông, chăn đệm có dày vẫn không thấy ấm. Ghét đông, vì làm em nhớ một vòng tay.


Này anh….

Em ghét những nghi ngờ, những ghen tuông. Là đàn bà có gia đình, em luôn có ý thức giữ gìn bản thân mình cho thật tốt. Nhưng không biết có phải có tật giật mình nên anh luôn muốn kiểm tra, luôn dằn vặt?

Này anh….

Em ghét phải đợi chờ, phải hi vọng vào những điều viển vông. Bởi với em, đợi chờ chưa bao giờ là hạnh phúc. Ngày còn bé, em có nghe bà kể chuyện Ngưu Lang – Chức Nữ. Thất tịch mưa rơi chứng minh cho lời hẹn thề chung thủy. Nhưng… một ngày gặp gỡ đổi lại một năm đợi chờ đằng đẵng. Không biết có khi nào, người tiên giới, kẻ hồng trần không tin tưởng vào nhau?

Này anh….

Em ghét những lời tán tỉnh, những câu nói bông đùa. Ghét những người đàn ông thấy em cô đơn rồi buông lời trêu ghẹo. Ghét những cái nắm tay, những liếc mắt đưa tình chộp giật. Ghét những cuộc điện thoại, những tin nhắn, những bó hoa… của những người đàn ông có vợ. Chỉ khiến em nhớ đến phận đàn bà của mình cũng như vợ họ mà thôi.

….


Nhưng em ghét nhất vẫn là anh. Em ghét người đàn ông mang cho em yêu thương rồi lại sẻ chia cho người khác. Em ghét những lời thề hẹn lại quên ngay sau khi thoát ra khỏi bờ môi. Em ghét phải quay quắt với những lo toan cơm áo gạo tiền. Ghét phải đợi chờ, ghét phải thứ tha và hi vọng. Ghét bàn tay đã nắm tay em giờ ủ ấm cho bàn tay khác. Ghét vòng tay đã ôm người đàn bà khác nay lại chạm vào em….

Và anh này, dù em là đàn bà nhưng không nói ghét là thương. Không nói có là không như những cô nàng đỏng đảnh. Thế giới của em không đơn giản chỉ hai sắc màu đen và trắng. Nhưng em lại phân biệt rạch ròi trong tình cảm. Đàn bà ba mươi, nhờ anh mà tỉnh táo lắm giữa đường đời. Nên… em ghét anh thật rồi, anh biết, đúng không?
PhanHoangNgan

TÔI ƠI, TÔI KHỜ THẬT

Lắng nghe chiều về, tuổi đôi mươi đâu còn khi tôi bước qua rồi tháng ngày tuổi thơ còn ấm. Vấn vương bao điều chênh vênh thoáng mộng nhiều u sầu. Dù thế, thềm rêu kí ức kia vẫn in đậm đâu đây từng tiếng nấc nghẹn ngào, hanh hao thở dài buốt nhói trong tim. Tôi như kẻ mộng mơ cằn cõi cô độc trên phím đường mộng mị, một bài hát không tên ngân nga những hạnh phúc nghe ư quá đau buồn, thoang thoảng mà vang vọng trong tim.

Âu cũng là duyên số, kiếp phong trần phàm tục… tôi lơ thơ như người say quên lối mà lầm lũi bước đi tìm đường, ngõ cụt trong tận cõi lòng như vỡ vụn từng thăng trầm mòn mỏi cô liêu. Tiếng chim lạc bầy bay về tìm chổ ẩn, tôi nhếch môi cười trên chiếc lá cô đơn vương một dỗi hờn với gió, rã rời từng chiếc rơi rụng xuống mặt phố hiền u ngoan.


Lênh đênh quá!

Những cảm xúc mơ hồ cố vây quanh, tôi bóp nhẹ ngực trái khi bao hoang hải ùa về. Sợ lắm lúc nào đấy dừng lại rất ngỡ ngàng và mọi chuyện lại trở về nơi như chưa bắt đầu, biết đâu khi ấy tôi sẽ bàng hoàng và hoảng loạn mà hóa điên khờ.

Ở nơi xốn xang si mê, tôi lụy mình vào bao cuộc vui mù quán tưởng chừng là mộc mạc vui tươi. Để rồi, chùn lại bước đi tôi biết những gì trải qua là cả khối sai lầm vô thức. Tìm về chốn an yên một phút thôi, lắng đọng trên vai là bao hao gầy bắt đầu trĩu nặng nhiều vấn vương.

Đôi tay đã kiệt quệ… dẫu cuộc đời vẫn còn nhiều chênh vênh, lẫn chốnh chếnh chờ đợi tôi phía trước. Thế mà tôi như kẻ yếu ớt chẳng tìm được đường ra, giữa bao mù lòa vang vọng đáy mênh mang héo úa. Dường như đâu đây, tôi gục xuống một lúc… để trấn an một thứ gì đó gọi là mê man mệt mỏi. 

Nếu chiều có lúc sẽ tàn thì dĩ nhiên đêm cũng về và sẽ đến, sẽ mất thêm một ngày với biết bao vô vị tôi tự nảy mầm ban cho. Không còn lối hẹn ước thề cùng ai đó gọi là yêu thương, cũng chẳng còn lời chào từ biệt với người tôi xem là tri kỉ thân thiết. Vì tôi biết, bấy giờ… lúc nghiêng đêm chỉ mình tôi với chiếc bóng buồn hun hút, phất phới dưới ánh trăng tàn, lúc ẩn lúc hiện hoặc hóa vô thường.


Thật buồn cười, cho tạo hóa bắt đầu lao đao giữa cuộc sống của riêng tôi. Có lẽ… do những định lý vay trả chăng? nên tôi chưa bao giờ oán than hay trách móc dù chỉ nửa lời hờ hợt. Chỉ đôi khi tôi tự nhốt mình vào những lặng thinh, muốn nói nhưng chẳng thể nói thành lời, muốn nấc cũng chưa nấc thành tiếng. 

Bất chợt…

Tôi lại cố níu, có kéo và… đang với lấy gì đó giữa cơn gió tiềm thức trước mặt, với bao bụi bẩn nhẹ nhàng thoáng bay làm cay khóe mi ướt nhạt nhòa – tôi đang cố gắng giữ thứ gì đây trong đó? Cồn cào nơi ấy là thù hình bị bóp méo như co giật, có lẽ đã thả hồn theo những trầm u vật vã. Mà chính tôi, cũng không thể hoặc chưa kịp nhận ra hay nhìn thấy được! Cái cảm giác mênh mang nhiều chớp nhoáng vô hình quá.

Mờ phai mí mắt, tôi dụi nhòa đau thương trên má còn ấm. 

Lùi về vị trí cũ, rồi xác định hướng mông lung trước đó trong tưởng tượng, tôi nhẹ nhàng thấu hiểu bao điều phiền muộn chồng chất. Nếu như… những cảm tưởng tôi đang nghĩ trong đầu sẽ xảy ra, vậy thì thôi cho tôi xin dừng lại và ngừng bước tiếp.


Và… lúc này đây!

Tôi đang chạy trốn những đau thương bi ai sắp đến, tôi nếp mình vào khoảng lặng vô tình? Tôi đang yếu đuối trong cái chính tôi, chỉ vì không dám đối mặt thôi với những điều tôi tin chắc và sẽ diễn ra.

Ừ…

Tôi nhận ra rằng mình đang ngồi một mình trên ghế đá đơn côi, nhìn phía xa ấy mà tự suy diễn thế thôi. Vậy mà… cũng đủ để rùng mình trong cơn nhói buốt tự bản thân tôi đây đặt ra. Dù lúc bấy giờ tôi đã quá đủ những hạnh phúc người khác mang đến. 

Phải chăng!

Tôi đang sợ rằng – một ngày nào đó tôi sẽ mất đi, những gì mình đang có?

Vậy thì… cho tôi xin thà đừng có.

P/s: Vỗ đầu nhẹ tôi tự bảo mình ngốc thật.

– Hì… tôi ơi, tôi “khờ thật” chỉ biết suy diễn những điều tiêu cực.

– Để rồi…

– Tự hạ gục chính bản thân!

Bài trên Yume

CÂU CHUYỆN CỦA CÁNH ĐỒNG

Nghe bà ngoại than ở quê người ta quy hoạch cánh đồng thành các khu công nghiệp, mở đường, cánh đồng nát bươm toàn khói, giá đất lên cao ngất. Chẳng ai thiết gieo trồng gì cứ nhăm nhăm chuyện bán đất, lao xầm xập vào các nhà máy đang cần nhân công.

Cánh đồng giờ buồn lắm. Vẫn bốn làng ôm ấp thảm xanh nhưng mặt nhà ai cũng lạnh nhạt quay ra phố. Ngày còn nhỏ, tôi ở với bà, lối đi học là con đường xuyên qua cánh đồng, gió bay rối tóc, mùi cỏ rạ, lúa ngô ướp vào lồng ngực, thơm lắm, nồng nàn lắm chỉ biết cảm nhận mà không sao tả được. Lúa khoai xanh gối nhau đan xen màu vàng mơ của đậu đỗ sắp đến ngày thu hoạch tạo nên bức hoạ đồng quê thanh thản, gần gũi. Hai bên đê hàng xoan rũ những chùm quả nho nhỏ cho lũ trẻ chọi nhau hoặc chơi ô quan.

Sau này người ta mở rộng trải nhựa con đường, hàng xoan bị hạ đi hết, hương cánh đồng vơi bớt. Đường phẳng lì, xe lăn nhanh không vướng cỏ nhưng lại vướng trong lòng tôi sự trơ trụi như thể ai đó vừa đánh cắp một điều gì quý giá lắm.Cánh đồng đâu chỉ là không gian lao động sinh hoạt của người nông dân mà là không gian của tuổi thơ, nơi cất giữ kí ức đẹp đẽ nhất của đời người.


Người ta đang ngủ quên trên phố đầy khói bụi, bán mua chen lấn và những đồng tiền mướt mồ hôi. Phố nhỏ, phố lớn, nửa phố nửa quê đang ăn mòn cánh đồng biến cánh đồng bao la nắng gió thành cổ tích. Lớn lên tôi về Miền Tây. Mấy mươi năm trước ở miền Tây này giữa lòng các thị xã còn bạt ngàn lau sậy, đước, mắm, dừa nước, ô rô hoang dại cùng đám choại bò miên man lấn cả nhà, cả phố. Đi xa hơn về các tuyến huyện những dãi rừng nhìn mỏi mắt, cánh đồng mênh mông cò bay mấy lần phải tìm chốn nghỉ. Những người đi mở đất bằng mồ hôi, máu và nước mắt của mình cũng không bao giờ trong ý nghĩ rừng sẽ mất, cánh đồng sẽ nhỏ dần, mảnh đất khát và lúa oằn lại úa vàng… Người nông dân say nắng trên mảnh ruộng của mình, chấp chới nhìn thấy cánh cò trắng phía xa rã cánh sa xuống ruộng, đầm lặng thinh không bóng tăm cá…

Cánh đồng miền Tây mơ ước của hàng ngàn di dân từ phía bắc với mơ ước lập nghiệp trên đồng đất “ cò bay thẳng cánh” với đồng lúa trĩu nhánh vàng óng ánh no tròn đầy hạt, niềm vui ngày “ Cúng cơm mới” râm ran lúa thay áo thành hạt gạo trắng ngần, thành chén cơm thơm ngát giờ đang run rẩy những ô, đầm vô tội vạ để nuôi tôm. Nước mặn tràn vào, lúa cô đơn hạt nhẹ bấc chỏng ngọng lên trời. Cánh đồng im lặng, những đôi tay mệt nhoài ôm cả bó lúa lớn chỉ có đôi ba ngọn nặng hạt…. 

Cánh đồng thở dài, lên thành phố thấy lúa thành cây kiểng. Chậu mạ, khay lúa đặt nơi bệ cửa, bàn làm việc hay trên lối đi của khách sạn, nhà hàng. Không hiểu sao thấy tội cho phận lúa muôn đời chung thuỷ vớinông dân được người thành phốlàm thứ mua vui. Tôi chạnh lòng thương cánh đồng Cửu Long Giang ngút ngàn, thương cả cánh đồng be bé của bà tôi bốn làng ôm ấp lấy, thương lời nhắc của mẹ “ Gạo là ngọc, ăn cẩn thận đừng để vãi, dẫm vào tội lắm”…

Ngày ấy chúng tôi cứ tưởng có tội là tội với ông thần Nông nhưng mẹ bảo “ Tội là tội với mồ hôi nước mắt của mình…”. Cánh đồng cưu mang cả đất nước những năm đói kém, đi ra chiến trường để bộ đội ta chắc bụng đáng giặc giỏi, nuôi những đứa trẻ tuổi măng non thành giáo sư, tiến sĩ… Dù giàu trí tưởng tượng đến mấy chắc những người nông dân rặt như bà, như mẹ tôi cũng chẳng thể biết có một ngày lúa thành cây kiểng mà người dùng lúa để trang trí đâu biết được rằng lúa phải mọc trên ruộng, trên đồng mới là lúa, lúa phải đi hết một vòng đời để cho hạt mới gọi là lúa chứ chẳng tội nghiệp, cô đơn như những cụm lúa đang được trưng làm đẹp cả đời không biết trổ đòng đòng.

Xót. Khi sân golf, nhà máy, khu chế xuất lấn cánh đồng. Nhưng vẫn hy vọng khi nghe thời sự đất nước mình còn xuất khẩu gạo… Nhưng ĐBSCL đang bị chia cắt thành những ô nhỏ hẹp. Đành rằng thiên nhiên cực kì sòng phẳng khi đổi cả vụ trồng cấy với cả triệu tấn lương thực để có mùa nước nổi nhưng ở ĐB Bắc Bộ và ĐB Trung Bộ đắp đê biển, đê sông, phù sa không bồi đắp, chưa mưa mặt ruộng trũng hơn cả mặt sông đã ngập thì ĐBCL liệu còn được mấy mùa nước nổi ôn hoà nếu cứ “thái nhỏ đồng bằng”?. Người ta đã nói, đã viết quá nhiều về sự hoán đổi của cây lúa – con tôm ở ĐBCL này. Cánh đồng đang nhỏ hẹp, chuyển màu, gia điệu xanh đang được thay bằng vuông, đầm bạc… Nông dân vẫn thiết tha với đồng ruộng của mình nhưng loay hoay theo nhiều chiều “dịch chuyển kinh tế”.

Đất giật mình trong cơn khát, những ô vuông kì dị hiện ra choáng hết cả cánh đồng, cột khói bạc, bụi đường xô bồ cong cớn phả lên thảm xanh, lúa oằn mình đổ gục, những ngôi nhà nửa quê nửa phố ngạo nghễ mọc lên… Cánh đồng ứa nước mắt bất lực. Đấy là trong giấc mơ đêm qua tôi gặp…

Nguyễn Thị Việt Hà