Nóng: ĐÃ TÌM RA SỰ THẬT VỤ CON CẮT CHÂN MẸ Ở BV XANH PÔN

PetroTimes – Phóng viên PetroTimes trao đổi với Đại tá Dương Văn Giáp, Trưởng Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội – Công an TP Hà Nội.

Đại tá Nguyễn Xuân Đình, Thủ trưởng cơ quan CSĐT Công an quận Ba Đình, Hà Nội.
Ông Giáp cho biết: Đúng là có vụ việc như vậy nhưng người con gái của nạn nhân không tham gia vào hành động dã man như nhiều thông tin đã đưa.

Nguyên nhân vụ việc được xác định: Bà T.T.T.D (SN 1967), đang điều trị tại Bệnh viện Xanh Pôn, sáng sớm ngày 02/01/2014 tại phòng hồi sức, bà lên cơn động kinh. Có mặt tại bệnh viện lúc này để chăm sóc bà D là con gái tên Trần Thanh Vân, sinh năm 90 vừa tốt nghiệp Đại học Ngoại thương và em trai bà là Trần Tuấn Khương.

Khi bà lên cơn co giật, người con gái đã ôm lấy mẹ và cho tay vào miệng mẹ để tránh cho bà không bị cắn vào lưỡi.

Người con gái yêu cầu cậu mình giữ chân mẹ và đặt vào khe giường cho đỡ vật lộn. Sau một lúc ngủ thiếp đi, cô nhìn xuống thì thấy người cậu vừa nhét chân mẹ, vừa lấy dao gọt hoa quả gọt chân bà D.

Hằng đã hét lên và kêu cứu những người xung quanh.

Được biết, Công an Hà Nội đã phát hiện ra trong người Trần Tuấn Khương có chất ma túy. Khương vốn là đối tượng chơi bời.

Đại tá Dương Văn Giáp cho PetroTimes biết: Công an Hà Nội đã bắt khẩn cấp đối tượng Trần Tuấn Khương.

Chiều cùng ngày, trao đổi với phóng viên PetroTimes, Đại tá Nguyễn Xuân Đình, Thủ trưởng cơ quan CSĐT Công an quận Ba Đình, Hà Nội cho biết thêm: Khương khai rằng, trước đây, đã từng nghe chị gái nói về việc bị ma quỷ ám, hành hạ, như có con gì bò ở trong người. Nên khi chị gái kêu đau đớn, Khương đã nói với Vân “Đưa cho cậu con dao gọt hoa quả”.

Khi Vân mệt quá, ngủ thiếp đi thì Khương đã ngồi cắt chân chị D với suy nghĩ: Để cho ma quỷ và các con vật trong người chị D bò ra ngoài cùng với máu.

Đại tá Nguyễn Xuân Đình đánh giá: Đây là hành động mê tín dị đoan thái quá. Tuy nhiên, chân tay của chị D không bị cắt rời như một số trang tin đã đưa. Chị D chỉ bị một vết thương lớn ở chân và đang trong quá trình điều trị tích cực.

Ông cũng cho biết: Không hiểu vì sao lại có những hình ảnh chân bị cắt cụt đăng tải trên một vài trang tin.

Nhóm phóng viên PetroTimes

GỌI TÔI LÀ "ÔNG TRÙM BÁO LÁ CẢI" THÌ KINH QUÁ

SohaNews: Nguyễn Quang Thiều.

Lá cải, bản thân nó không phải cái xấu, nó chỉ mang đến thông tin bình dân nhất với muôn vẻ đời sống tới bạn đọc. Nhưng chúng ta đã nhìn nhận nó một cách lẫn lộn.

Thành danh cả trong lĩnh vực văn chương lẫn báo chí, là bố của hai con đều là du học sinh Mỹ, nhưng Nguyễn Quang Thiều chỉ đợi nghỉ hưu là xếp đồ đạc về quê.

Anh tự nhận: Tôi sống ở đây nhưng linh hồn ở lại quê nhà. Và cũng chính anh khi nghe mẹ bảo “con đã thành công” là biết cuộc đời mình coi như không còn gì lo lắng nữa. Anh không chờ đợi những “huân chương” của cuộc đời.

Tôi gặp Nguyễn Quang Thiều vào cuối thu. Cuộc trò chuyện với anh bao giờ cũng kéo dài, vì những điều anh chia sẻ, khi nào cũng khiến người đối diện có thể trào nước mắt. Không phải anh kể chuyện ai đó đau khổ, cũng không phải ngạc nhiên về những phận đời anh cần mẫn gặp trong suốt bao năm. Mà đơn giản, người ta luôn nhận thấy ở những điều anh chia sẻ sự chân thành từ máu thịt. Cuộc trò chuyện của chúng tôi kéo dài từ sự tiếc nuối đến chuyện… bà Tưng, nhưng cuối cùng vẫn về với làng Chùa và những mùa đổ dế.

Có một kẻ rời bỏ thành phố là tựa cuốn tiểu luận mới nhất của Nguyễn Quang Thiều. Tôi chưa gặp một người nào ít tình cảm với đô thị như anh. Nhưng lại bất ngờ vì biết hai con anh đều đang ở Mỹ.

Tôi luôn hỏi anh trong mỗi dịp gặp gỡ rằng: Sao anh tiếc nuối nhiều điều thế? Và cuộc gặp này, anh giúp tôi lý giải một phần nào.

Thành phố chỉ là nơi tôi kéo thể xác mình đi qua

Đọc về anh nhiều, cả thơ và văn xuôi, tôi nhận thấy, trong anh có nhiều nỗi tiếc nuối, những nuối tiếc ấy luôn gắn với kỷ niệm đẹp đẽ về Làng Chùa (Hà Tây cũ), nơi anh được sinh ra.

Đúng là trong tôi có nhiều tiếc nuối, nhiều nỗi buồn. Tôi buồn vì vẻ đẹp của đời sống thiên nhiên, đời sống tinh thần và văn hóa con người đang bị chủ nghĩa vật chất xâm thực. Tôi lấy làng quê để nói về nỗi niềm ấy, vì đô thị chúng ta ít điều để nói. Đô thị ở ta với tôi nó vô cảm lắm.

Ở đô thị, chúng ta có những ngôi nhà cao tầng, thậm chí các căn biệt thự. Con người bên trong đó mang nhiều đặc tính từ các vùng quê cộng vào. Trong đó có rất nhiều điều tuyệt vời của những người thôn quê nhưng cũng có nhiều hạn chế cản trở sự phát triển đi đến một đô thị văn minh. Cái tôi kêu lên, cái tôi viết là vẻ đẹp của đời sống đang mất dần đi.

Sống và làm việc ở Hà Nội từ năm 18 tuổi, anh chọn nơi này vì lý do gì?

Vì sự mưu sinh. Thêm nữa, khi mình đã ở đó có nghĩa mình đã thò tay vào nó một cách trực tiếp hoặc gián tiếp để cải tạo thành phố.

Ở Hà Nội, anh đang sống trong một căn nhà thế nào?

Tôi sống trong một căn tập thể rất nhỏ, coi nó như chốn có thể trở về ở tránh mưa, tránh nắng. Còn linh hồn và tinh thần tôi trú ngụ ở làng quê. Thành phố chỉ là nơi tôi kéo thể xác mình đi qua mà thôi.

Tôi vẫn giữ lại căn nhà ở Làng Chùa quê tôi, căn nhà ông nội đã xây cách đây 100 năm và không thay đổi gì cả. Mặc dù tôi có nhiều áp lực phải xây dựng một ngôi nhà mới khang trang hơn. Nhưng tôi vẫn để lại tất cả: một căn nhà với những hàng cau, những cây mận đến mùa trổ hoa, những hàng dâm bụt. Đến bây giờ, những người từng bắt tôi xây nhà tầng khang trang, họ trở về và thấy nó lúc này thật đẹp. Vẻ đẹp văn hóa sẽ không bao giờ chết đi và không có thời gian tính. Vẻ đẹp trong nguồn cội không có thời gian tính, chỉ có cái gì chạy theo mốt, theo trào lưu mới bị thời gian nghiền nát.

Bao lâu anh lại về quê?

Cứ hai tuần tôi lại về quê. Ở đó tôi vẫn còn những điều tuyệt vời: làng xóm, họ hàng, anh em.

Đề cao về văn hóa cội nguồn nhưng hai con của anh đều đang học ở Mỹ. Anh có giấc mơ nào gửi gắm ở con mình không?

Các bạn đang nhìn nước Mỹ ở New York, ở Chicago mà không nhìn nước Mỹ trong tổng thể của nó. Nước Mỹ, đô thị ở đó đích thực là một đô thị, nông thôn là nông thôn như nhiều nước châu Âu khác. Tôi đã đi các nước phát triển, đến Mỹ và tôi thực sự xúc động khi thấy họ bảo vệ cái cây, con chim như bảo vệ con người. Nông thôn với họ không phải là sự lạc hậu mà là những gì trước đó hàng trăm năm hoặc ngàn năm được tạo dựng ra bởi sự tranh đấu, ước mơ, học hỏi, tích lũy và nó ngưng đọng lại thành trí tuệ, văn hóa.

Các con tôi học ở Mỹ, chúng khiến tôi hạnh phúc. Vì chúng đã biết chăm sóc một cái cây, biết bắt đầu lo lắng cho một người già, có trách nhiệm với một nguồn nước ô nhiễm.

Đọc thêm »

BỨC ẢNH PHẢN CẢM CÓ THẬT ĐƯỢC CHỤP Ở VIỆT NAM?

Bài của Hiệu Minh: Bức ảnh phản cảm có thật được chụp tại Việt Nam?

Bức ảnh phản cảm. Ảnh: TPO

Thông điệp ngắn là: Check and Balance – Hãy Kiểm chứng và Cân bằng.

Hiệu Minh blog ít khi bàn đến chuyện lộ hàng, phản cảm. Nhưng có bạn email nhờ bình về bức ảnh 1 cô gái khoảng hơn 20 tuổi, mặc váy ngắn, miệng cười rất tươi nhưng đứng tạo dáng phản cảm trên bức tượng một vị tiền nhân 1 tay cầm sách, 1 tay cầm ly trà.

Báo TPO, VNE, Dân Trí và nhiều blog, facebook… thi nhau đăng lại với comment lên án cô gái và hành động phản cảm trên.

Tôi chỉ lưu ý bạn đọc hãy nhìn kỹ bức ảnh, cái chùa có dáng vẻ Trung Quốc, Triều Tiên gì đó. Ngói ống ít khi dùng trong chùa Việt Nam, bức tượng dường như làm bằng đồng, khá công phu, tôi thấy chùa VN ít có tượng đồng để ngoài trời.

Thêm vào đó, phía bên phải ảnh có hòn đá cảnh, nhô ra một chữ nho (trung – 中 viết theo mẫu thảo? – nhờ bác nào biết tiếng Hán xem hộ ) hơi mầu xanh. Chữ mầu xanh thì người Hoa hay dùng, người Việt thiên về mầu đỏ hay vàng. Khung cảnh tịch mịch, giống với chùa Trung Quốc hay nước nào đó hơn là VN.

Thêm nữa, cô gái với áo đỏ, túi đỏ, tóc đuôi gà vắt vẻo, không giống với giới teen VN hiện nay lắm. Cái túi trông khá sang trọng, đôi ủng cũng thế, các bạn nữ thử đoán xem là hàng hiệu gì.

Tôi đi xa VN lâu nên có thể không biết hết kiểu ăn mặc các bạn trẻ VN hiện nay, và chùa VN cũng không biết nhiều.

Nhưng thông điệp của tôi là, bạn hãy cẩn thận với những bức ảnh hay thông tin trôi nổi kiểu này trên internet. Hãy kiểm chứng trước khi ném đá. Check and Balance, please.

Một ảnh hay một thông tin xác thực cần hội tụ đủ 5 chữ W (Five Ws), mà các nhà báo chuyên nghiệp cần nắm vững.

Who is it about? Ai, nói về ai

What happened? Cái gì đã xảy ra

When did it take place? Xảy ra khi nào

Where did it take place? Ở đâu

Why did it happen? Tại sao

Ngoài ra còn có chữ How (làm thế nào) cũng thuộc vào câu hỏi mà nhà báo cần trả lời khi viết tin. Giới blogger cần học kỹ những nguyên tắc vàng trên.

Các bạn tìm ra được cái chùa này ở VN và cô gái này là người Việt thì hãy nên phản hồi. Tất nhiên, nếu là cô gái nước ngoài cũng xứng đáng nhận một rổ đá.

Chúc các bạn đón năm mới vui.

HM 1-1-2014

Bức ảnh này được cho là có nguồn gốc từ trang mạng TQ. Nhưng đã bị cắt mất chữ TRUNG.

Bạn đọc Nguyễn Hữu Quí cho biết trong phần comment. Đây là bài học cho giới cầm bút.

BÍ MẬT 2 CON GÁI NGOÀI GIÁ THÚ CỦA DƯƠNG TỰ TRỌNG

ĐSPL – Ngày 7-8/1 tới đây diễn ra phiên xét xử cựu PGĐ Công an Hải Phòng. Tội trạng của Dương Tự Trọng thì đã quá rõ, tuy nhiên, chuyện bị cáo có 2 con người con ngoài giá thú lại là bí mật ít ai biết.

Làm giả CMND để khai sinh cho con ngoài giá thú

Ngày 26/6, Cơ quan An ninh Điều tra, Bộ Công an mở rộng điều tra vụ giúp bị can Dương Chí Dũng trốn ra nước ngoài, cơ quan tố tụng đã tống đạt quyết định khởi tố bị can đối với Dương Tự Trọng, nguyên Phó Giám đốc công an TP Hải Phòng, nguyên Phó Cục trưởng Cục Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội thuộc Bộ Công an – về tội Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.

Cơ quan chức năng cáo buộc, ông Dương Tự Trọng đã lợi dụng chức vụ để yêu cầu cấp dưới cấp 2 CMND ghi thông tin giả, có gắn ảnh ông Trọng vào để đăng ký khai sinh tên cha cho 2 người con của một phụ nữ trú tại quận Cầu Giấy, Hà Nội.

Cụ thể, từ năm 2002, ông Trọng có quen biết với chị Hoàng Kim N. khi chị này đang là sinh viên Trường ĐH Hàng hải Hải Phòng. Hai bên đã có một quá trình đi lại với nhau và nảy sinh tình cảm. Sau khi chị Hoàng Kim N. về Hà Nội làm ăn, trú tại quận Cầu Giấy thì chị N. có thai, rồi sinh 2 con gái.

Để phục vụ mục đích làm giấy khai sinh cho con mình, vào tháng 4-2012 ông Trọng đã chỉ đạo cấp dưới làm cho mình 2 CMND mà không báo cáo lãnh đạo Công an TP Hải Phòng. Sau khi hoàn thiện hai CMND này, ông Trọng đã đưa cho chị N. để làm khai sinh cho hai con gái.

Hành vi này của ông Dương Tự Trọng đã phạm vào tội “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” nên cơ quan điều tra đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can để điều tra làm rõ.

Cơ quan điều tra cho biết, cơ quan điều tra cũng tình nghi ông Dương Tự Trọng đã cố tình lơ là trong việc không tiến hành truy bắt Đồng Xuân Phong mặc dù biết Đồng Xuân Phong, nguyên cán bộ Cục Hải quan Hải Phòng bị Công an TP HCM truy nã về hành vi buôn lậu.

Được biết, ông Trọng cùng bị can Đồng Xuân Phong có quen biết từ khi ông Trọng còn là trưởng Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, Công an TP Hải Phòng. 

Khi đó ông Trọng là phó giám đốc Công an TP Hải Phòng, biết việc Đồng Xuân Phong bị truy nã nhưng vẫn không có động thái truy bắt đối với bị can này.

Tại thời điểm ông Dương Chí Dũng bỏ trốn, đại tá Dương Tự Trọng giữ chức Phó giám đốc, Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an TP Hải Phòng. 

Trước đó, ông Dương Tự Trọng đã bị cơ quan An ninh điều tra – Bộ Công an khởi tố bị can cùng với 7 đối tượng khác về hành vi tổ chức cho Dương Chí Dũng – nguyên Chủ tịch HĐQT Tổng công ty hàng hải Việt Nam (Vinalines), nguyên Cục trưởng Cục hàng hải Việt Nam – trốn ra nước ngoài.

Và chân dung người tình của Dương Tự Trọng

Như tin tức đã đưa, trong quá trình đưa anh trai mình đi bỏ trốn, Dương Tự Trọng đã đưa Dương Chí Dũng đến nhà người bạn gái tên Nhung (trú tại Cầu Giấy – Hà Nội) trước khi ông này trốn sang Campuchia.

Căn nhà của người con gái tên Nhung này năm ở ngõ 48 thuộc tổ 43, phường Quan Hoa (Cầu Giấy – Hà Nội). Bác Bùi Thị Thảo (tổ trưởng tổ dân phố 43) cho biết: Nhung về đây ở được vài năm về trước. 

Trong cuốn sổ kê khai lý lịch nhân thân của Nhung cho thấy họ tên đấy đủ của người phụ nữ này là Hoàng Thị Kim Nhung, 30 tuổi, sinh ra tại thị trấn Quảng Hà (Hải Hà – Quảng Ninh), hiện đang làm chuyên viên tại một cơ quan nhà nước thuộc Thành phố Hà Nội.

Trong đăng kí tạm trú của Nhung, chị ta ghi rõ, chồng tên là Dương Đ.C (SN 1/1/1972) hiện đang làm trong lĩnh vực xây dựng ở tận Bố Trạch – Quảng Bình.

Theo những người dân ở tổ 43, phường Quan Hoa: Nhung có hai người con. Con gái đầu lòng sinh năm 2008, là một cô bé kháu khỉnh và dễ thương, và cậu con trai thứ hai mới sinh năm 2012. 

Ngoài ra, cậu em trai của Nhung cũng ở trong ngôi nhà này cùng chị, thi thoảng bố chị Nhung lên thăm con gái và có ở lại vài ngày. Cuộc sống của Nhung tương đối khép kín, hiếm khi giao thiệp với hàng xóm, láng giềng. Hai đứa con cũng được chị giúp việc giữ cẩn thận trong nhà, ít khi cho bé ra cổng, ngõ chơi cùng tụi trẻ con cùng trang lứa.

Nhung là một người phụ nữ có nhan sắc, mặc dù đã hai con nhưng vẫn giữ được nét trẻ trung, xinh đẹp. Dáng người khá cao ráo, gương mặt sắc sảo, toát lên vẻ thông minh, nhanh nhẹn. Được biết, Nhung luôn đóng góp đầy đủ các loại quỹ tổ, phường yêu cầu nhưng không bao giờ tham gia các hoạt động sinh hoạt tập thể cùng các hộ gia đình trong tổ dân phố.

Bác Thảo nói: “Kể cả dịp Tết thiếu nhi, Trung thu, hay Tết Nguyên đán, tổ dân phố tổ chức sinh hoạt nhưng chị Nhung không tham gia, khi chúng tôi đến tận nhà trao gửi quà tặng cho con chị Nhung thì chỉ gặp được cô giúp việc. 

Có lần bấm chuông, tôi đứng ngoài đợi đến cả 30 phút vẫn không thấy ai ra mở cửa, trong khi chắc chắn có người ở nhà. Mãi sau cô giúp việc ra thông báo: “Cô cháu đang tắm, bác đưa gì cháu cầm giúp”.

Cũng có 2 lần tôi vào thăm nhà chị Nhung rồi, tầng 1 là phòng khách khang trang, sạch sẽ lắm. Chị Nhung ngồi nói chuyện với tôi qua loa, chóng vánh, luôn miệng kêu bận bởi con dại, chồng lại đi vắng thường xuyên. Tôi nghe cũng chỉ biết vậy, chứ đã biết mặt mũi chồng cô Nhung tròn méo thế nào đâu”.

Theo chân người tổ trưởng tổ 43 tới ngôi nhà 4 tầng, màu vàng ở ngõ 48 mà người phụ nữ tên Nhung đang ở. Tuy nhiên, người giúp việc trong nhà chạy ra thông báo: “Không có ai ở nhà đâu bác ạ. Cô cháu đi làm rồi”.

Theo khai báo của Dương Tự Trọng tại cơ quan điều tra, khi biết anh mình có lệnh truy nã, Trọng đã hướng dẫn anh trốn đến nhà “bạn gái”, chính là chị Nhung.

Sau đó, Dương Tự Trọng đã bàn bạc với Vũ Tiến Sơn, Hoàng Văn Thắng, Nguyễn Trọng Ánh, Phạm Minh Tuấn lên kế hoạch đưa Dương Chí Dũng đi trốn.

Theo sự phân công, Hoàng Văn Thắng và Phạm Minh Tuấn đã đưa Dương Chí Dũng từ Hà Nội xuống nhà bố ruột của chị Hoàng Kim Nhung, là ông Hoàng V.C (phố Mỹ Sơn – Quảng Hà – Hải Hà – Quảng Ninh) nhằm vượt biên sang Trung Quốc.

Minh Hiền (tổng hợp)/Báo Đời sống & Pháp luật

AI DÁM NÓI PHỤ NỮ KHÔNG THỂ HIẾP DÂM?

Cuteo@
Đây là câu chuyện có thật, xảy ra ở Quảng Bình. 

Gái sống với chồng đã 2 mặt con, cuộc sống khá yên ả. Vợ chồng gái ở gần nhà cô hàng xóm xinh như mộng. 

Một ngày đi làm về, gái tình cờ bắt quả tang chồng mình đang quan hệ với chính cô hàng xóm kia. Ba máu, sáu cơn nổi lên, gái cầm dao đuổi chém lũ mất dạy. Anh chồng nhanh trí ôm chặt lấy vợ, và cô tình nhân xinh đẹp chỉ chờ có thế, ôm đống quần áo chạy mất dép.
Sóng gió dần qua đi, họ vẫn phải sống và phải yêu thương như mọi người. Nhưng có ai biết được đàn bà thù dai đến thế?
Một ngày đẹp trời, gái gọi chồng vào nói chuyện. Trong câu chuyện “nghiêm túc”, gái yêu cầu chồng chứng minh rằng không yêu thương gì cô hàng xóm kia, và rằng chỉ vì cô kia mà chàng phải làm thế. Và để chứng minh rằng mình không yêu thương gì cô kia, anh chồng phải sang nhà hàng xóm, gạ gẫm cô kia sang chính ngôi nhà của vợ chồng gái để quan hệ, trong lúc đó, gái sẽ nằm trên gác và quay phim, ghi hình lại. 
Biết chuyện như thế là không hay, giải thích thế nào gái cũng không nghe. Cuối cùng chàng đành nhắm mắt làm liều theo yêu cầu của gái.
Theo kịch bản, gái tung tin đi Hà Nội thăm người nhà 1 tuần, và tất nhiên cô hàng xóm không mảy may nghi ngờ. Bị người tình rủ rê, cô hàng xóm ngây thơ sang nhà gái mà không biết rằng mình đang trở thành nạn nhân của một cụ bê bối tình dục. Trong lúc đang quan hệ, cô hàng xóm nhìn lên gác và thấy gái đang dùng máy quay ghi hình. Hoảng hốt, cô đẩy vội người tình sang bên và vơ quần áo định tháo chạy. Ngay lập tức, anh chồng nắm tay kéo lại và gái nhảy từ gác xuống với bộ mặt đằng đằng sát khí cùng con dao trong tay. Quá hoảng sợ, cô hàng xóm xinh như mộng chỉ còn nước quỳ xuống xin tha mạng.
Lạnh lùng, gái quát chồng và tình nhân tiếp tục quan hệ để thị quay phim, làm được như thế thị sẽ tha mạng cho cô hàng xóm. Phần vì không muốn xảy ra án mạng, phần vì không muốn chuyện ầm ĩ, anh chồng đành phải chiều theo ý gái. Cuối cùng thì bộ phim sex cũng hoàn tất.
Tủi nhục và uất ức, cô hàng xóm đã đến cơ quan công an trình báo. Ngay lập tức vợ chồng gái bị bắt giữ. Khi ra tòa, gái bị xử tội hiếp dâm.
Vậy, ai dám nói phụ nữ không phạm tội hiếp dâm?

NỖI OAN CỦA CHỒNG

Vợ ơi, thật sự một điều, thật sự vô cùng, đó là chồng bị oan rồi! Nỗi oan to đùng. Oan kinh khủng. Là oan Thị Kính vợ à, không phải oan Thị Màu như vợ chụp mũ cho chồng đâu!

Khi bắt đầu đọc lá thư này, chồng xin vợ một điều, đó là đừng có xé phứt đi khi chưa đọc hết nổi một dòng. Giống như khi mình nói chuyện với nhau ấy, chồng chưa nói được trọn vẹn một câu thì vợ đã bằng mọi cách chặn họng chồng, bù lu bù loa lên, bắn liên thanh không ngừng, cấm cho chồng chen vào từ nào. Rồi cuối cùng là vợ bỏ đi không ngoảnh lại, để mặc chồng với câu nói còn chưa thoát ra hết khỏi miệng.

Vợ ơi, thật sự một điều, thật sự vô cùng, đó là chồng bị oan rồi! Oan to đùng. Oan kinh khủng. Là oan Thị Kính vợ à, không phải oan Thị Màu như vợ chụp mũ cho chồng đâu!

Tự dưng hàng xóm nhà mình chuyển tới một cô nàng xa chồng do chồng cô ấy đi học tiến sĩ ở nước ngoài. Đó có phải là lỗi của chồng không hả vợ? Cô ấy có chân thì cô ấy chuyển đến, chồng nào có phải là tác nhân gây ra cái sự vụ ấy đâu. Thế mà ngay khi biết hoàn cảnh một mình vò võ của cô ấy, vợ về hậm hực, lườm nguýt chồng. Vợ bực mình, cằn nhằn, hạnh họe chồng đủ điều cứ như thể chồng mua nhà cho cô ấy ở đó vậy.

Vợ ơi, thật sự một điều, thật sự vô cùng, đó là chồng bị oan rồi! Nỗi oan to đùng. Oan kinh khủng (Ảnh minh họa)

Những ngày sau, ngày nào vợ cũng đánh phủ đầu và dằn mặt chồng: “Anh cứ liệu đấy, ngó nghiêng tí tởn là không yên với em đâu!”. Khổ quá, vợ không nhắc thì chồng cũng nào dám. Trước khi liếc mắt nhìn cô ấy một cái xem hàng xóm nhà mình mặt mũi ngang dọc thế nào để gặp ngoài đường còn chào thì chồng sẽ xin phép vợ đàng hoàng, vợ cứ yên tâm! Chồng là chồng quá hiểu tính tình của vợ rồi mà!

Ấy thế mà chồng chẳng hiểu sao, loằng ngoằng thế nào mà vẫn bị vợ kết cho cái tội tày đình: lăng nhăng! Những khi vợ la toáng lên vào mặt chồng là: “Anh là đồ dâm dê, thấy gái là tít mắt vào!”, chồng ấm ức lắm vợ ạ! Chồng thề là chồng nghe lời vợ dặn, đến cười với cô ấy còn không dám cười to huống chi là làm những việc tày đình như vợ nói.

Cái hôm chủ nhật, vợ đi mua sắm với bạn, khoán cho chồng ở nhà nấu cơm ấy. Khi chồng đang hăng hái băm băm chặt chặt thì cô ấy sang hỏi xin củ tỏi xào rau muống. Ừ thì hàng xóm ai nỡ keo kiệt một củ tỏi, nên chồng cũng chẳng suy nghĩ gì, cho cô ấy luôn. Còn cái chuyện vợ thắc mắc sao cô ấy lại ăn mặc ngắn trên hở dưới như thế thì chồng không biết đâu. Vợ đi hỏi cô ấy nhé!

Lại còn vì sao cô ấy cười tươi với chồng, nói ngưỡng mộ chồng là đàn ông mà đảm đang thì chồng cũng không biết nốt. Chồng có đi guốc trong bụng cô ấy đâu mà biết được cô ấy nghĩ gì. Lại còn chuyện chồng đã nghía ngắm vòng 1 hay cặp giò của cô ta chán chưa ấy hả? Cái vụ này thì thề có trời, chồng lúc ấy lo nơm nớp, chỉ sợ vợ về nhìn thấy cô ấy trong nhà mình lại bốc hỏa nên liên tục ngó ra cửa xem vợ về chưa. Còn tâm trí đâu mà ngắm cái gì nữa hả vợ!

Rồi lại đến cái hôm vợ đi trực đêm. Trước khi đi, nhìn thấy cô ấy đang tưới hoa ở cửa, vợ hằm hè, quát nạt bắt chồng khóa cửa ngay, cấm ló mặt ra khỏi cửa, kể cả cửa sổ. Chồng như dê con nghe lời dê mẹ, chốt chặt các loại cửa và cổng, tự nhủ phải đợi đúng vợ về gọi mới mở, đề phòng bị sói tấn công.

Nhưng ai mà ngờ được đúng tối đó, cô ấy bỗng lên cơn đau bụng, có khả năng rất cao là đau ruột thừa. Cô ấy chạy sang đập cửa nhà mình uỳnh uỳnh, kêu than ầm trời. Chồng ở trong nhà, nghe thấy tiếng cô ấy mà run như cầy sấy, chẳng được bình tĩnh như các chú dê non trong chuyện đâu. Chồng sợ lắm, mở cửa ra lại bỗng nhiên vợ về như hôm trước thì chồng có 10 cái miệng cũng không giải thích nổi. Một vụ hôm trước là chồng tởn tới già rồi.

Nhưng nghĩ đi thì cũng phải nghĩ lại, cô ấy ở một mình, đêm hôm khuya khoắt lại bệnh tật bất ngờ, bần cùng mới phải sang cậy nhờ nhà ta. Mình lại làm ngơ thì có phải là nhẫn tâm quá phải không vợ! Nhất là chồng lại là ông xã của một cô bác sĩ yêu nghề. Vợ lúc nào chẳng bảo chồng, làm người thấy chết mà không cứu thì là bất nhân, làm bác sĩ lại càng phải quên mình vì người bệnh.

Thế là sau một hồi im re giả đò đã ngủ say, chồng lịch kịch mở cửa ra gặp cô ấy. Vừa sang nhà cô ấy, định đợi cô ấy lấy vài thứ đồ rồi gọi taxi vào viện thì bỗng dưng cô ấy… hết đau. Chồng thở phào, nhẹ cả người. Nhưng cô lấy lại sợ sẽ còn đau tiếp nên giữ chồng ngồi lại, uống chén nước, tiện thể theo dõi nếu không còn đau nữa mới yên tâm được.

Chồng chẳng muốn tí nào đâu, nhưng nghĩ bụng, lát nữa về mà cô ấy lại đau thì vẫn phải chạy sang nên thôi thì cố ngồi đợi thêm tầm 15 phút cho đỡ phải chạy đi chạy lại. Mà nói thật với vợ, chồng như ngồi trên đống lửa, mông như mọc gai mặc dù ngồi uống trà nóng thơm đấy, nghe cô ấy cười nói đấy, nhìn cô ấy mặc mát mẻ đấy (cái chi tiết này là sau này vợ đay đi đay lại nên chồng mới nhớ chứ lúc ấy chồng không có ý niệm gì luôn). Chỉ mong nhanh nhanh qua từng phút để lấy cớ chuồn về.

Chồng khổ não lắm vợ ạ! Chỉ mong vợ cho một cơ hội để giãi bày mà khó như lên giời ấy (Ảnh minh họa)

Nhưng cái số của chồng đúng là số ruồi bâu vợ ạ. Cô ấy đau bụng hôm nào chả đau, lại trúng hôm vợ đi trực. Rồi vợ nhờ cô bạn trực hộ hôm nào không nhờ, lại đúng hôm cô hàng xóm bị đau bụng. Thế là điều kinh khủng khiếp nhất mà chồng sợ hãi tột đột đã xảy đến: Vợ về, bắt gặp đúng lúc chồng đang bên nhà cô ấy. Hai người ngồi nói chuyện thân mật, nhìn nhau tình chàng ý thiếp, cô ấy ngượng ngùng khi bị chồng soi những chỗ thiếu vải (nguyên văn lời vợ).

Dông tố nổi lên trong nhà mình. Cuộc đời chồng xuống dốc không phanh. Vợ sau khi ném vào mặt chồng một tràng dài dằng dặc những lời mắng mỏ, phỉ báng không thương tiếc thì bịt tai kín như bưng, không thèm nghe chồng nói lấy một lời. Một tuần rồi, vợ nhìn chồng như nhìn… đống phân bốc mùi. Chồng tìm mọi cách cũng không khiến vợ lay động mảy may.

Chồng khổ não lắm vợ ạ! Chỉ mong vợ cho một cơ hội để giãi bày mà khó như lên giời ấy. Đến quan tòa phán tội còn cho phép bị cáo cơ hội bào chữa cơ mà! Vợ ơi, một lần thôi, hãy cho chồng được nói hết. Và thề với trời với đất, với thần phật các phương: chồng bị oan vợ à!

Chuyện chôm trên mạng

Google.Tienlang: NĂM MỚI – BLOG MỚI

Nhân dịp Năm mới 2014, Google.tienlang xin chúc bè bạn gần xa thêm những niềm vui mới!

Blog Google.tienlang ở địa chỉ googletienlang.blogspot.com của bọn mình đã bị hacker chiếm đoạt vào lúc 13h ngày 31/12/2013! Một blog công sức của cả nhóm gần 2 năm xây dựng! Gần 2000 bài viết, gần 2 triệu lượt khách ghé thăm, gần 21 ngàn kết nối trên G+… Chúng tôi hiểu rằng có được thành công ở blog cũ là có sự ủng hộ của rất nhiều người, đặc biệt là của bạn đọc xa gần. Nhóm Biên tập Google.tienlang xin gửi lời xin lỗi đến mọi người vì chúng tôi đã không bảo vệ được ngôi nhà cũ!

Đành chấp nhận vậy và cho nó đi theo năm cũ.

Chúng tôi kính mong các blog bạn bè hãy thay đổi đường link treo trên blog của mình vì ở blog cũ, hacker đang rình rập, cài mã độc chiếm đoạt mật mã. Rất mong mọi người chuyển đến bạn đọc gần xa thông tin cảnh báo trên.

Vào phút chuyển mình năm cũ sang năm mới 2014, Nhóm Biên tập Google.tienlang đã “khánh thành” Nhà mới tại địa chỉ http://googletienlang2014.blogspot.com

Chúng tôi, các cựu nữ sinh viên Đại học Luật Hà Nội sẽ tiếp tục con đường của mình “bằng pháp luật mang sự thật đến bạn đọc”. Kính mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ chúng tôi như đã từng ủng hộ ở blog cũ!

Chúng tôi cũng kính mong các cộng tác viên cùng bạn đọc gần xa gửi lại các bài viết đã đăng ở blog cũ để chúng tôi khôi phục phần nào kho tư liệu đồ sộ mà chúng ta từng có.

T/M Nhóm Biên tập Google.tienlang
Nhóm trưởng

Lê Hương Lan