HOANG TƯỞNG CHÍNH TRỊ

LâmTrực@

Nhân đọc bài Chủ nhật buồn của BS Điên nào đó trên Bô sít, mình thấy ông này buồn cũng phải thôi. Mình đoán ông mắc chứng hoang tưởng ảo giác chính trị. Biểu hiện rõ nhất là luôn luôn thấy mình quan trọng và luôn có công an mật theo dõi. 
Thực ra, nhiều người cho rằng không có ai bám theo ông hết. Số là ông kí vào đơn 42 công dân đề nghị tổ chức biểu tình chống Trung Quốc xâm lược để được nổi tiếng, và biết mình chưa được chú ý, nên ông mới bịa ra câu chuyện có công an mật theo dõi để nhanh chóng trở thành hót boy. 
Riêng mình, mình nghĩ khác. 
Đó đích thị là bệnh hoang tưởng chính trị.

Tự tưởng tượng ra mình quan trọng với đất nước, với tiến trình dân chủ và tiến bộ xã hội là bệnh không mấy phổ biến. Nhưng đã phát bệnh thì rất khó chữa, bởi bệnh nhân hay tìm đến những bệnh nhân đồng cảnh và điều này làm cộng hưởng thêm sự trầm trọng của bệnh. Đặc biệt là khi đã lên cơn kịch phát, thì khó cứu chữa vô cùng.
Để giúp các bạn phòng và chống được bệnh này, mình xin giới thiệu một số điểm chính về bệnh.
Hoang tưởng chính trị, hay hoang tưởng, bị ảo giác là một dạng triệu chứng của bệnh tâm thần phân liệt thể hoang tưởng (paranoid). Bệnh nhân hoang tưởng chính trị thường tưởng tượng ra những điều không có thật như một nguy cơ đe dọa đến tính mạng. 

Đại cương lâm sàng


Hoang tưởng chính trị thường xảy ra nhiều nhất ở độ tuổi 25 đến 65, bất cứ ai cũng có thể mắc phải, tỉ lệ nam/nữ mắc bệnh như nhau. Một nghiên cứu cho biết, các loại hoang tưởng chính trị thường gặp ở bệnh nhân là hoang tưởng bị truy hại (chiếm khoảng 68,63%), hoang tưởng bị chi phối (chiếm 50%), hoang tưởng bị kiểm soát (chiếm 30,395%), ảo giác chủ yếu là ảo thanh (chiếm đến 86,6%). Như vậy dạng hoang tưởng chính trị thường gặp là hoang tưởng bị truy hại, hoang tưởng bị chi phối. Nhiều trường hợp bệnh nhân tự thấy mình quan trọng nhất thiên hạ và luôn thấy mọi người xung quanh không ra gì. Ở Việt Nam, có những bệnh nhân cực nổi tiếng như Cù, Đực, Bịch, Hăng, Diến, Ba.v.v..Nhưng rất tiếc đến nay, vẫn chưa có thuốc đặc trị như phương Tây.


Nguyên nhân của bệnh hoang tưởng chính trị do những biến đổi, khiếm khuyết, rối loạn chuyển hóa của tế bào não, rối loạn chức năng hoạt động của não và chưa một xét nghiệm nào có thể phát hiện được. Đây là bệnh nội sinh nhưng có người vẫn còn lầm lẫn cho rằng đây là bệnh mắc phải do strees, do yếu tố môi trường, do chấn thương.

Triệu chứng

Khi mắc bệnh hoang tưởng chính trị, bệnh nhân thường có một số biểu hiện sau:

– Rối loạn giấc ngủ dẫn đến căng thẳng, gào thét, tụt quần áo nơi công cộng, tô sơn vẽ màu lên mặt. Tuy nhiên có khi bệnh nhân không có loại rối loạn này mà thay vào đó là ngồi hàng giờ trên Internet chỉ để viết bài chửi chế độ rồi tự sướng.
– Có những rối loạn về hành vi và cảm xúc như cảm giác hai chiều vừa yêu vừa ghét hay cảm xúc trái ngược là người thân thì rất ghét, căm thù nhưng người dưng lại tin yêu.  Biểu hiện rõ nét nhất là vọng ngoại và chống lại những gì mình đang có. Nhiều trường hợp quay lại kiện cả bố (Cù), từ cả cha lẫn mẹ (Hăng). Có bệnh nhân đi đâu cũng sợ bị truy hại nên phải rủ thêm cả bà già và luật sư (Diến)… 
– Bệnh nhân còn có các triệu chứng điển hình như đi lang thang, nhặt rác tích trữ các vật dụng bỏ đi, cười một mình, tự trò chuyện một mình, hoặc treo băng rôn khẩu hiệu trước cửa nhà rồi chém gió ào ào..Triệu chứng này thường có ở bệnh nhân nữ có vấn đề về gia đình như: chồng bỏ, bản thân lăng loàn và đồng bóng.
– Dấu hiệu đáng quan tâm nhất là bệnh nhân luôn có cảm giác bị theo dõi, bị hại, bị bắt, bị giết. Thực tế rất nhiều bệnh nhân tuy mắc bệnh hoang tưởng ảo giác nhưng nói năng lưu loát, trí nhớ tốt, thậm chí nhớ tốt hơn người bình thường. Nhiều bệnh nhân đã từng là luật sư, là tiến sĩ, là cán bộ có cống hiến trong quá khứ.
Chẩn đoán và điều trị
Hoang tưởng chính trị có từng đợt, lúc có lúc không, thường hay xảy ra vào lúc đất nước có sự kiện trọng đại, những ngày nghỉ lễ và đặc biệt có tính liên kết qua internet. Nếu bác sĩ không có kinh nghiệm dễ chẩn đoán nhầm. Việc chẩn đoán chủ yếu dựa vào việc quan sát và nói chuyện với bệnh nhân, chứ không có xét nghiệm hay chẩn đoán cận lâm sàng nào có thể tìm ra bệnh.
Việc điều trị khỏi bệnh hoàn toàn chỉ đạt 5-7% số ca mắc bệnh. Một tỷ lệ lên đến 93-95% bệnh nhân còn lại gần như mắc bệnh suốt đời. Yếu tố để bệnh nhân ổn định bệnh tốt nhất là chính người bệnh nhận thức được bệnh của mình với sự giúp đỡ của cộng đồng. 
Rất lưu ý, là những bệnh nhân này luôn luôn có xu hướng phản bác lại bất cứ thứ gì mà truyền thông nhà nước phổ biến. Đặc biệt là những vụ việc phức tạp có liên quan đến an ninh trật tự, đất đai, khiếu kiện và ngay lập tức họ có mặt để góp tiếng nói bất kể đúng sai. Do đó, ngoài điều trị bằng thuốc, yếu tố gia đình và cộng đồng rất quan trọng trong việc chăm sóc, nhắc nhở bệnh nhân tự giác uống thuốc theo chỉ định của bác sĩ và tái khám đúng hẹn.
Việc phục hồi chức năng cho bệnh nhân hoang tưởng chính trị là rất khó, nhưng có thể thông qua lao động nhẹ, thể dục thể thao, văn hóa văn nghệ. Sự điều độ trong sinh hoạt giúp ổn định 50% tình trạng bệnh. Nhưng nhiều bệnh nhân sau khi ra viện trở về cộng đồng, bệnh lại tái phát cực kì nguy hiểm.
Với những trình bày nêu trên, các bạn nên nhìn nhận ông BS kia với cách nhìn nhân văn hơn. Vì chắc chắn ông ta bị bệnh hoang tưởng chính trị. Với ông, cần được điều trị sớm.

KỊCH BẢN: GIẢ CHỐNG TRUNG QUỐC, THỰC CHỐNG CHÍNH QUYỀN

LâmTrực@

Chả có gì lạ hết, tất cả đều nằm trong kịch bản. Chống Trung Quốc xâm lược chỉ là cái cớ, có cớ rồi thì chống chính quyền. 

Có sự kiện, có tiền đút đít, đến anh bán phở cũng biết đám rân trủ sẽ tụ tập và sản phẩm là kịch bản như này:

Bước 1: Xin phép.

Biết trước xin phép biểu tình sẽ không được, nhưng cứ xin, xin để có cái cớ chê trách chính quyền vô cảm, có cái cớ chê bai pháp luật, có cái cớ để tụ tập quay phim lên in tờ nét. Này nhé, tôi xin rồi đấy nha, tại anh không giải quyết nên tôi mới đi đấy nha. Tại anh hết chứ không phải tại tôi.

Biết trước sẽ bị ngăn chặn. Ô kê, mong cho điều đó sớm xảy ra. Càng thô bạo càng tốt. Nếu cần, cho đàn bà, trẻ em đi trước, mình đi sau chụp ảnh gửi ảnh Sàm, anh Diện cùng đám đề tử của anh Tương cà mắm muối là ô kê, lên mạng.

Bước  2: Tụ tập thị uy

Đã xin phép hẳn hoi, đơn từ đàng hoàng mà không trả lời, ta cứ tụ tập, cờ sao, băng rôn, biểu ngữ với nội dung chính đáng, chỉ chống Trung Quốc xâm lược, không chống chính quyền xem làm gì được?

Cản trở là chống lại dân, ha ha, kế này độc.

Bùi Hằng, Phương Bích đâu? À quên, hai cô đã giải quyết tiền nong xong chưa? Nhanh còn ra bờ hồ.

Anh này, anh kia, cô nọ nhớ chưa? công khai lên mạng, hẹn hò tử tế, nhập đoàn đi đầu, mồm càng to càng tốt, gào vào mặt nhân viên công quyền cho đến khi anh ta phát khùng lên, bọn anh chụp quay. Ô kê? 

Tiếp theo, chưa bị bắt thì phải dấn thân, cần thiết thì tự xé áo tụt quần, xé cờ và biểu ngữ, yên tâm đi, bọn anh sẽ quay. Nhớ lao vào thằng nào mặc quân phục ấy, ngã ra, giãy đành đạch, bọn anh cũng sẽ ghi. Nhớ chưa?

Còn các chú này, muốn lên báo, muốn trở thành hót boy không? rất dễ, chỉ cần 5 phút cả thế giới sẽ biết chú là ai. Cầm cờ, cầm loa và gào, nhớ là phải gào vào loa, phất cờ bạt mạng. Yên tâm, chú sẽ bị bắt cùng anh này, chị kia, khi bị hỏi nhớ ghi âm. Được chưa? Nếu được rồi thì cứ thế mà làm. 

À quên, cụ, cụ là hót gơn 82, cụ sẽ bay vè vè quanh Lộc Hà và gào như mọi khi, đảm bảo không có cao xạ nào bắn cụ đâu. Thế nhé.

Chắc chắn chỉ 10 phút sau đoàn giải tán. Các chú sẽ được thả cùng các chị nhà báo não nàng, và mấy dáo xư khả kính. Như thế là hoàn hảo. Có ý kiến gì không?

Bước 3: Xào bài

Các vị tiến xĩ, dáo xư hãy thể hiện tài năng đi, nhớ thêm vài điều luật nhé, từ hiến pháp đến Nghị định, từ quốc tế đến Việt Nam, không được quên Mỹ đâu đấy. À mà thêm tí chiết nữa cho nó hàn lâm. 

Làm xong gửi mấy anh loa phường chi sàm diện thụy. Nhớ chưa? Ô kê xong.

Bước 4: Kiện

Tất nhiên là kiện. Bước này quan trọng bởi mục đích đã thay đổi. Hãy quên Trung Quốc mà tập trung vào chính quyền.

5 vị tinh tú đâu, các vị là tinh tú của đất nước, các vị bị mất quyền làm người từ hôm biểu tình, mà quyền con người quan trọng lắm, vì thế các vị sẽ kiện.

Nhưng nghe kiện không hay, các vị nghĩ đi, kiện dưới hình thức nào cho nó oách một tí, cuốc tế một tí. À, bố cáo, tuyên bố? hay thông báo? Đúng rồi, thông báo cho toàn thiên hạ biết là các bác bị mất quyền làm người. Nhớ trích dẫn hiến chương liên hợp cuốc, điều 68, 69, 71, 73 về quyền con người.

Các vị thấy chưa, từ Trung Quốc đến chính quyền là như thế đấy. Đề nghị hoan hô. Giả chóng Trung Quốc, thực chống chính quyền.

—————-

Chính quyền biết không?

Biết hết, sâu này bọ kia chính quyền không lạ. Nhưng chờ đấy, chữa bệnh, diệt khuẩn phải đúng cách, có phác đồ hẳn hoi. Hơn ai hết, chính quyền biết khi nào có thể để vết thương tự lành, khi nào cần cồn i ốt, và khi nào cần cắt bỏ khối u.

Chỉ thương 5 vị tinh tú chường mặt ra mà bố cáo. 

Thảm thương cho kiểu rân chủ bại não (lời anh Phet).

————————-

Bonnus:

Rân Trủ xe lăn 4T – Minh bạch đến tân xương

KỊCH BẢN: GIẢ CHỐNG TRUNG QUỐC, THỰC CHỐNG CHÍNH QUYỀN

LâmTrực@

Chả có gì lạ hết, tất cả đều nằm trong kịch bản. Chống Trung Quốc xâm lược chỉ là cái cớ, có cớ rồi thì chống chính quyền. 

Có sự kiện, có tiền đút đít, đến anh bán phở cũng biết đám rân trủ sẽ tụ tập và sản phẩm là kịch bản như này:

Bước 1: Xin phép.

Biết trước xin phép biểu tình sẽ không được, nhưng cứ xin, xin để có cái cớ chê trách chính quyền vô cảm, có cái cớ chê bai pháp luật, có cái cớ để tụ tập quay phim lên in tờ nét. Này nhé, tôi xin rồi đấy nha, tại anh không giải quyết nên tôi mới đi đấy nha. Tại anh hết chứ không phải tại tôi.

Biết trước sẽ bị ngăn chặn. Ô kê, mong cho điều đó sớm xảy ra. Càng thô bạo càng tốt. Nếu cần, cho đàn bà, trẻ em đi trước, mình đi sau chụp ảnh gửi ảnh Sàm, anh Diện cùng đám đề tử của anh Tương cà mắm muối là ô kê, lên mạng.

Bước  2: Tụ tập thị uy

Đã xin phép hẳn hoi, đơn từ đàng hoàng mà không trả lời, ta cứ tụ tập, cờ sao, băng rôn, biểu ngữ với nội dung chính đáng, chỉ chống Trung Quốc xâm lược, không chống chính quyền xem làm gì được?

Cản trở là chống lại dân, ha ha, kế này độc.

Bùi Hằng, Phương Bích đâu? À quên, hai cô đã giải quyết tiền nong xong chưa? Nhanh còn ra bờ hồ.

Anh này, anh kia, cô nọ nhớ chưa? công khai lên mạng, hẹn hò tử tế, nhập đoàn đi đầu, mồm càng to càng tốt, gào vào mặt nhân viên công quyền cho đến khi anh ta phát khùng lên, bọn anh chụp quay. Ô kê? 

Tiếp theo, chưa bị bắt thì phải dấn thân, cần thiết thì tự xé áo tụt quần, xé cờ và biểu ngữ, yên tâm đi, bọn anh sẽ quay. Nhớ lao vào thằng nào mặc quân phục ấy, ngã ra, giãy đành đạch, bọn anh cũng sẽ ghi. Nhớ chưa?

Còn các chú này, muốn lên báo, muốn trở thành hót boy không? rất dễ, chỉ cần 5 phút cả thế giới sẽ biết chú là ai. Cầm cờ, cầm loa và gào, nhớ là phải gào vào loa, phất cờ bạt mạng. Yên tâm, chú sẽ bị bắt cùng anh này, chị kia, khi bị hỏi nhớ ghi âm. Được chưa? Nếu được rồi thì cứ thế mà làm. 

À quên, cụ, cụ là hót gơn 82, cụ sẽ bay vè vè quanh Lộc Hà và gào như mọi khi, đảm bảo không có cao xạ nào bắn cụ đâu. Thế nhé.

Chắc chắn chỉ 10 phút sau đoàn giải tán. Các chú sẽ được thả cùng các chị nhà báo não nàng, và mấy dáo xư khả kính. Như thế là hoàn hảo. Có ý kiến gì không?

Bước 3: Xào bài

Các vị tiến xĩ, dáo xư hãy thể hiện tài năng đi, nhớ thêm vài điều luật nhé, từ hiến pháp đến Nghị định, từ quốc tế đến Việt Nam, không được quên Mỹ đâu đấy. À mà thêm tí chiết nữa cho nó hàn lâm. 

Làm xong gửi mấy anh loa phường chi sàm diện thụy. Nhớ chưa? Ô kê xong.

Bước 4: Kiện

Tất nhiên là kiện. Bước này quan trọng bởi mục đích đã thay đổi. Hãy quên Trung Quốc mà tập trung vào chính quyền.

5 vị tinh tú đâu, các vị là tinh tú của đất nước, các vị bị mất quyền làm người từ hôm biểu tình, mà quyền con người quan trọng lắm, vì thế các vị sẽ kiện.

Nhưng nghe kiện không hay, các vị nghĩ đi, kiện dưới hình thức nào cho nó oách một tí, cuốc tế một tí. À, bố cáo, tuyên bố? hay thông báo? Đúng rồi, thông báo cho toàn thiên hạ biết là các bác bị mất quyền làm người. Nhớ trích dẫn hiến chương liên hợp cuốc, điều 68, 69, 71, 73 về quyền con người.

Các vị thấy chưa, từ Trung Quốc đến chính quyền là như thế đấy. Đề nghị hoan hô. Giả chóng Trung Quốc, thực chống chính quyền.

—————-

Chính quyền biết không?

Biết hết, sâu này bọ kia chính quyền không lạ. Nhưng chờ đấy, chữa bệnh, diệt khuẩn phải đúng cách, có phác đồ hẳn hoi. Hơn ai hết, chính quyền biết khi nào có thể để vết thương tự lành, khi nào cần cồn i ốt, và khi nào cần cắt bỏ khối u.

Chỉ thương 5 vị tinh tú chường mặt ra mà bố cáo. 

Thảm thương cho kiểu rân chủ bại não (lời anh Phet).

————————-

Bonnus:

Rân Trủ xe lăn 4T – Minh bạch đến tân xương

LẠI CẮN NHAU VÌ TIỀN

Bài của Võ Khánh Linh
Đừng có tưởng chỉ những “nhà đấu tranh dân chủ” thất truyền như NTG, NKT, TKTT, TK…chỉ vì mấy đồng đô lẻ mà đấu khẩu, mạt sát thậm chí ra tay triệt hạ nhau với đủ các thủ đoạn sinh động không kém dân chợ giời đâu nhé.
Những thân hữu của mấy “nhân sỹ trí thức” giờ cũng “tham chiến” món này quyết liệt không kém, nhất là từ ngày “thành danh”, đẻ ra các thể loại quỹ quyên góp. Sau vụ ùm sùm vì sử dụng tiền đi từ thiện giữa Phạm Toàn, Huệ Chi làm “tan cửa nát nhà” Bauxite Việt Nam”, vụ nhà Vinh, nhà Diện bị thân nhân “người được quyên góp” truy tầm, nã tiền, tố cáo đang bị nhà cái “giữ hộ” đòi mãi không trả, bị báo chí lề phải phơi thây thì nay trong chính nội bộ những “nhà cái” ấy chiến đấu quyết tử vì tiền.
Chẳng là “nữ tướng biểu tình” Đặng Phương Bích khởi xướng vận động quyên góp tiền thăm nuôi “nữ tướng biểu tình” Bùi Thị Minh Hằng khi bị giáo dục bắt buộc ở CSGD Thanh Hà. Số tiền góp được cũng kha khá, gần 200 triệu. Sau khi chi “bét nhè” thăm nuôi Hằng 6 lần mới hết có 55 triệu. Hằng ra trại, cuộc quyên góp phanh kít lại. Người giữ tiền – bà Phương Bích chỉ “phát” cho Hằng 20tr/gần 150tr còn lại thì Hằng phản ứng, không “thèm” nhận. Hằng cho rằng, chị quyên góp nhân danh tôi, nay phải “trả” tôi cả vốn lẫn lời, Bích kiên quyết lắc đầu: tiền này quyên góp đâu chỉ cho chị và cho cả những “nạn nhân” như chị (Mời xem link http://chimkiwi.blogspot.com/2012/11/thong-bao-tinh-hinh-chi-tieu-so-tien.html

http://danoanbuihang.blogspot.com/2012/11/kinh-thua-toan-quy-ba-con-co-chu-bac.html# ), nếu có thắc mắc thì xem lại tờ vận động quyên góp, đọc kỹ lại nội dung đi, tiêu đề là quyên góp thăm nuôi Bùi Hằng, những ở “thân bài” có chua thêm là để giúp đỡ những người tương tự. Hằng đùng đùng tuyên bố, Bích phải cải chính, không được dùng tên tuổi của Hằng (hotgirl mà) để kêu gọi quyên góp, đồng thời vận động cả làng trên xóm dưới tấn công Bích “áp đảo” trên chính trang nhà của Bích, khiến Bích phải đóng cửa comment (tuyệt chiêu). Đồng thời, Hằng đóng bộ “ngây thơ” chẳng hề biết gì về vụ gây quỹ cho mình và chẳng biết phải cảm ơn người ủng hộ mình ở tư thế nào (biến Bích thành kẻ lừa đảo siêu hạng), post nguyên văn bảng kê khai Bích “thanh minh” riêng với Hằng lên trang nhà Hằng cho quân xanh quân đỏ tha hồ mổ xẻ các khoản chi “giời ơi” không ngoài mục đích “vạch mặt” Bích, chơi tận diệt nhau luôn bất chấp sự chối tai gai mắt, hổ thẹn của bao người lỡ quyên góp tiền vào cái quỹ đó cho hai “nữ tướng” khẩu chiến.
Nhưng vụ này nghe chừng Bích đuổi lý, fan của Hằng đông,mạnh, hùng hậu hơn. Bích quay sang “chơi bài ngửa”: “Phương Bích19:04 Ngày 24 tháng 11 năm 2012

Bắt đầu từ lúc này, tôi sẽ không đăng các tranh cãi về chuyện này nữa. Hóa ra ở đây có người mạo danh để đăng nhận xét. Xin quý vị nào đã gửi tiền trong danh sách của tôi mà muốn đòi lại, cho tôi biết địa chỉ để tôi gửi lại nhé. Nhưng chỉ trong khuôn khổ số tiền còn lại thôi. XIn các vị nhanh chân cho”

Nhưng đến lúc tuyên bố câu này, Bích đã giải tán gần hết số tiền cho các “nạn nhân” khác, giờ chỉ còn vỏn vẹn vài chục triệu để “đôi co”.
Vụ này khiến nhóm NO-U chia phe cánh rõ ràng, thể hiện màn đấu khẩu trên các diễn đàn, blog của nhau, còn “thân hữu” bên ngoài thì tha hồ bình phẩm, đánh hôi. Các nickname giả được khai thác tố nhau, như bài Vàng thử lửa, người thử tiền “Đáng xấu hổ là chính PB đã nói đi nói lại nhiều nơi nói xấu BH không có tí nhận thức chính trị nào, không phải là nhà dân chủ, không xứng là nữ tướng, PB chửi NXD, BS ngu vì tôn vinh BH là người phụ nữ của năm, bịa đặt cả những chuyện khủng khiếp không thể tưởng tượng nổi, nào là BH bị mẹ đẻ từ mặt, BH thuê người hiếp con gái, BH đào mả bố đẻ, BH đẻ con gái với em rể…”
Thành viên thật hay giả danh người mới tuyên bố rời bỏ Đảng Nguyễn Chí Đức mắng té tát Hằng.



Tịt Mịa, con BH cũng có ra gì đâu mà ca nó chứ! chẳng qua nó thuộc diện cùi không sợ lở, cứ đưa đầu chịu báng, cố đấm ăn xôi nên mới được nhiều người quan tâm hoặc giả vờ quan tâm để lợi dụng nhục xác chị ta, chứ như PB nói đúng, thị chẳng có tí chính trị, chính em, dân chủ dân chiếc gì hết. Chị ta chỉ có liều mạng cùi thôi.

Từ ngày chị ta được về nhà, ngoài việc treo băng rôn tại nhà thì chị ta chẳng đóng góp được gì… và hình như cũng chẳng ai ngó ngàng tới nữa.

Nhưng nếu lại có biểu tình, thì hẳn chị ta sẽ nổi tiếng nữa cho xem…

Những điều như: BH bị mẹ đẻ từ mặt, BH thuê người hiếp con gái, BH đào mả bố đẻ, BH đẻ con gái với em rể…là chính xác đấy, không phải bịa đâu. Không những thế mà còn nhiều chuyện khác như tranh giành thừa kế nhà với mẹ đẻ…bời bản tính của chị ta là du côn mà, cứ nhìn cái cách nói chuyện của chị ta là thấy thuộc “phường” gì rồi.

Tôn vinh BH là Người Phụ nữ của năm là một sự sỷ nhục người PNVN, là cái tát tai rất ra với PB, TKT… nếu bình tình thì sẽ thấy đó là một trò chơi chính trị của các blogger khá nổi: NXD, QC, BS, BXVN…”
Chắc chẳng có vị “trí” nào muốn lòi mặt ra bảo vệ cho 2 nữ tướng lấy được như trước nữa, bởi lần này họ là …đối thủ của nhau. Không biết “chàng” Xuân Diện –người từng “phong thánh” cho Bùi Hằng, vận động gây quỹ Bùi Hằng cho Phương Bích trên blog của ông ta, sẽ đứng về phe nào?. Không biết năm tới, ông ta sẽ chọn cô nào thay Bùi Hằng để “tôn vinh người phụ nữ năm” nhằm tạo sự giật gân, câu khách view bởi nhân vật đa sắc diện, thích tạo xicăngđan như Bùi Hằng thời này hơi hiếm.

VKL

LẠI CẮN NHAU VÌ TIỀN

Bài của Võ Khánh Linh
Đừng có tưởng chỉ những “nhà đấu tranh dân chủ” thất truyền như NTG, NKT, TKTT, TK…chỉ vì mấy đồng đô lẻ mà đấu khẩu, mạt sát thậm chí ra tay triệt hạ nhau với đủ các thủ đoạn sinh động không kém dân chợ giời đâu nhé.
Những thân hữu của mấy “nhân sỹ trí thức” giờ cũng “tham chiến” món này quyết liệt không kém, nhất là từ ngày “thành danh”, đẻ ra các thể loại quỹ quyên góp. Sau vụ ùm sùm vì sử dụng tiền đi từ thiện giữa Phạm Toàn, Huệ Chi làm “tan cửa nát nhà” Bauxite Việt Nam”, vụ nhà Vinh, nhà Diện bị thân nhân “người được quyên góp” truy tầm, nã tiền, tố cáo đang bị nhà cái “giữ hộ” đòi mãi không trả, bị báo chí lề phải phơi thây thì nay trong chính nội bộ những “nhà cái” ấy chiến đấu quyết tử vì tiền.
Chẳng là “nữ tướng biểu tình” Đặng Phương Bích khởi xướng vận động quyên góp tiền thăm nuôi “nữ tướng biểu tình” Bùi Thị Minh Hằng khi bị giáo dục bắt buộc ở CSGD Thanh Hà. Số tiền góp được cũng kha khá, gần 200 triệu. Sau khi chi “bét nhè” thăm nuôi Hằng 6 lần mới hết có 55 triệu. Hằng ra trại, cuộc quyên góp phanh kít lại. Người giữ tiền – bà Phương Bích chỉ “phát” cho Hằng 20tr/gần 150tr còn lại thì Hằng phản ứng, không “thèm” nhận. Hằng cho rằng, chị quyên góp nhân danh tôi, nay phải “trả” tôi cả vốn lẫn lời, Bích kiên quyết lắc đầu: tiền này quyên góp đâu chỉ cho chị và cho cả những “nạn nhân” như chị (Mời xem link http://chimkiwi.blogspot.com/2012/11/thong-bao-tinh-hinh-chi-tieu-so-tien.html

http://danoanbuihang.blogspot.com/2012/11/kinh-thua-toan-quy-ba-con-co-chu-bac.html# ), nếu có thắc mắc thì xem lại tờ vận động quyên góp, đọc kỹ lại nội dung đi, tiêu đề là quyên góp thăm nuôi Bùi Hằng, những ở “thân bài” có chua thêm là để giúp đỡ những người tương tự. Hằng đùng đùng tuyên bố, Bích phải cải chính, không được dùng tên tuổi của Hằng (hotgirl mà) để kêu gọi quyên góp, đồng thời vận động cả làng trên xóm dưới tấn công Bích “áp đảo” trên chính trang nhà của Bích, khiến Bích phải đóng cửa comment (tuyệt chiêu). Đồng thời, Hằng đóng bộ “ngây thơ” chẳng hề biết gì về vụ gây quỹ cho mình và chẳng biết phải cảm ơn người ủng hộ mình ở tư thế nào (biến Bích thành kẻ lừa đảo siêu hạng), post nguyên văn bảng kê khai Bích “thanh minh” riêng với Hằng lên trang nhà Hằng cho quân xanh quân đỏ tha hồ mổ xẻ các khoản chi “giời ơi” không ngoài mục đích “vạch mặt” Bích, chơi tận diệt nhau luôn bất chấp sự chối tai gai mắt, hổ thẹn của bao người lỡ quyên góp tiền vào cái quỹ đó cho hai “nữ tướng” khẩu chiến.
Nhưng vụ này nghe chừng Bích đuổi lý, fan của Hằng đông,mạnh, hùng hậu hơn. Bích quay sang “chơi bài ngửa”: “Phương Bích19:04 Ngày 24 tháng 11 năm 2012

Bắt đầu từ lúc này, tôi sẽ không đăng các tranh cãi về chuyện này nữa. Hóa ra ở đây có người mạo danh để đăng nhận xét. Xin quý vị nào đã gửi tiền trong danh sách của tôi mà muốn đòi lại, cho tôi biết địa chỉ để tôi gửi lại nhé. Nhưng chỉ trong khuôn khổ số tiền còn lại thôi. XIn các vị nhanh chân cho”

Nhưng đến lúc tuyên bố câu này, Bích đã giải tán gần hết số tiền cho các “nạn nhân” khác, giờ chỉ còn vỏn vẹn vài chục triệu để “đôi co”.
Vụ này khiến nhóm NO-U chia phe cánh rõ ràng, thể hiện màn đấu khẩu trên các diễn đàn, blog của nhau, còn “thân hữu” bên ngoài thì tha hồ bình phẩm, đánh hôi. Các nickname giả được khai thác tố nhau, như bài Vàng thử lửa, người thử tiền “Đáng xấu hổ là chính PB đã nói đi nói lại nhiều nơi nói xấu BH không có tí nhận thức chính trị nào, không phải là nhà dân chủ, không xứng là nữ tướng, PB chửi NXD, BS ngu vì tôn vinh BH là người phụ nữ của năm, bịa đặt cả những chuyện khủng khiếp không thể tưởng tượng nổi, nào là BH bị mẹ đẻ từ mặt, BH thuê người hiếp con gái, BH đào mả bố đẻ, BH đẻ con gái với em rể…”
Thành viên thật hay giả danh người mới tuyên bố rời bỏ Đảng Nguyễn Chí Đức mắng té tát Hằng.



Tịt Mịa, con BH cũng có ra gì đâu mà ca nó chứ! chẳng qua nó thuộc diện cùi không sợ lở, cứ đưa đầu chịu báng, cố đấm ăn xôi nên mới được nhiều người quan tâm hoặc giả vờ quan tâm để lợi dụng nhục xác chị ta, chứ như PB nói đúng, thị chẳng có tí chính trị, chính em, dân chủ dân chiếc gì hết. Chị ta chỉ có liều mạng cùi thôi.

Từ ngày chị ta được về nhà, ngoài việc treo băng rôn tại nhà thì chị ta chẳng đóng góp được gì… và hình như cũng chẳng ai ngó ngàng tới nữa.

Nhưng nếu lại có biểu tình, thì hẳn chị ta sẽ nổi tiếng nữa cho xem…

Những điều như: BH bị mẹ đẻ từ mặt, BH thuê người hiếp con gái, BH đào mả bố đẻ, BH đẻ con gái với em rể…là chính xác đấy, không phải bịa đâu. Không những thế mà còn nhiều chuyện khác như tranh giành thừa kế nhà với mẹ đẻ…bời bản tính của chị ta là du côn mà, cứ nhìn cái cách nói chuyện của chị ta là thấy thuộc “phường” gì rồi.

Tôn vinh BH là Người Phụ nữ của năm là một sự sỷ nhục người PNVN, là cái tát tai rất ra với PB, TKT… nếu bình tình thì sẽ thấy đó là một trò chơi chính trị của các blogger khá nổi: NXD, QC, BS, BXVN…”
Chắc chẳng có vị “trí” nào muốn lòi mặt ra bảo vệ cho 2 nữ tướng lấy được như trước nữa, bởi lần này họ là …đối thủ của nhau. Không biết “chàng” Xuân Diện –người từng “phong thánh” cho Bùi Hằng, vận động gây quỹ Bùi Hằng cho Phương Bích trên blog của ông ta, sẽ đứng về phe nào?. Không biết năm tới, ông ta sẽ chọn cô nào thay Bùi Hằng để “tôn vinh người phụ nữ năm” nhằm tạo sự giật gân, câu khách view bởi nhân vật đa sắc diện, thích tạo xicăngđan như Bùi Hằng thời này hơi hiếm.

VKL