GỌI TÔI LÀ "ÔNG TRÙM BÁO LÁ CẢI" THÌ KINH QUÁ

SohaNews: Nguyễn Quang Thiều.

Lá cải, bản thân nó không phải cái xấu, nó chỉ mang đến thông tin bình dân nhất với muôn vẻ đời sống tới bạn đọc. Nhưng chúng ta đã nhìn nhận nó một cách lẫn lộn.

Thành danh cả trong lĩnh vực văn chương lẫn báo chí, là bố của hai con đều là du học sinh Mỹ, nhưng Nguyễn Quang Thiều chỉ đợi nghỉ hưu là xếp đồ đạc về quê.

Anh tự nhận: Tôi sống ở đây nhưng linh hồn ở lại quê nhà. Và cũng chính anh khi nghe mẹ bảo “con đã thành công” là biết cuộc đời mình coi như không còn gì lo lắng nữa. Anh không chờ đợi những “huân chương” của cuộc đời.

Tôi gặp Nguyễn Quang Thiều vào cuối thu. Cuộc trò chuyện với anh bao giờ cũng kéo dài, vì những điều anh chia sẻ, khi nào cũng khiến người đối diện có thể trào nước mắt. Không phải anh kể chuyện ai đó đau khổ, cũng không phải ngạc nhiên về những phận đời anh cần mẫn gặp trong suốt bao năm. Mà đơn giản, người ta luôn nhận thấy ở những điều anh chia sẻ sự chân thành từ máu thịt. Cuộc trò chuyện của chúng tôi kéo dài từ sự tiếc nuối đến chuyện… bà Tưng, nhưng cuối cùng vẫn về với làng Chùa và những mùa đổ dế.

Có một kẻ rời bỏ thành phố là tựa cuốn tiểu luận mới nhất của Nguyễn Quang Thiều. Tôi chưa gặp một người nào ít tình cảm với đô thị như anh. Nhưng lại bất ngờ vì biết hai con anh đều đang ở Mỹ.

Tôi luôn hỏi anh trong mỗi dịp gặp gỡ rằng: Sao anh tiếc nuối nhiều điều thế? Và cuộc gặp này, anh giúp tôi lý giải một phần nào.

Thành phố chỉ là nơi tôi kéo thể xác mình đi qua

Đọc về anh nhiều, cả thơ và văn xuôi, tôi nhận thấy, trong anh có nhiều nỗi tiếc nuối, những nuối tiếc ấy luôn gắn với kỷ niệm đẹp đẽ về Làng Chùa (Hà Tây cũ), nơi anh được sinh ra.

Đúng là trong tôi có nhiều tiếc nuối, nhiều nỗi buồn. Tôi buồn vì vẻ đẹp của đời sống thiên nhiên, đời sống tinh thần và văn hóa con người đang bị chủ nghĩa vật chất xâm thực. Tôi lấy làng quê để nói về nỗi niềm ấy, vì đô thị chúng ta ít điều để nói. Đô thị ở ta với tôi nó vô cảm lắm.

Ở đô thị, chúng ta có những ngôi nhà cao tầng, thậm chí các căn biệt thự. Con người bên trong đó mang nhiều đặc tính từ các vùng quê cộng vào. Trong đó có rất nhiều điều tuyệt vời của những người thôn quê nhưng cũng có nhiều hạn chế cản trở sự phát triển đi đến một đô thị văn minh. Cái tôi kêu lên, cái tôi viết là vẻ đẹp của đời sống đang mất dần đi.

Sống và làm việc ở Hà Nội từ năm 18 tuổi, anh chọn nơi này vì lý do gì?

Vì sự mưu sinh. Thêm nữa, khi mình đã ở đó có nghĩa mình đã thò tay vào nó một cách trực tiếp hoặc gián tiếp để cải tạo thành phố.

Ở Hà Nội, anh đang sống trong một căn nhà thế nào?

Tôi sống trong một căn tập thể rất nhỏ, coi nó như chốn có thể trở về ở tránh mưa, tránh nắng. Còn linh hồn và tinh thần tôi trú ngụ ở làng quê. Thành phố chỉ là nơi tôi kéo thể xác mình đi qua mà thôi.

Tôi vẫn giữ lại căn nhà ở Làng Chùa quê tôi, căn nhà ông nội đã xây cách đây 100 năm và không thay đổi gì cả. Mặc dù tôi có nhiều áp lực phải xây dựng một ngôi nhà mới khang trang hơn. Nhưng tôi vẫn để lại tất cả: một căn nhà với những hàng cau, những cây mận đến mùa trổ hoa, những hàng dâm bụt. Đến bây giờ, những người từng bắt tôi xây nhà tầng khang trang, họ trở về và thấy nó lúc này thật đẹp. Vẻ đẹp văn hóa sẽ không bao giờ chết đi và không có thời gian tính. Vẻ đẹp trong nguồn cội không có thời gian tính, chỉ có cái gì chạy theo mốt, theo trào lưu mới bị thời gian nghiền nát.

Bao lâu anh lại về quê?

Cứ hai tuần tôi lại về quê. Ở đó tôi vẫn còn những điều tuyệt vời: làng xóm, họ hàng, anh em.

Đề cao về văn hóa cội nguồn nhưng hai con của anh đều đang học ở Mỹ. Anh có giấc mơ nào gửi gắm ở con mình không?

Các bạn đang nhìn nước Mỹ ở New York, ở Chicago mà không nhìn nước Mỹ trong tổng thể của nó. Nước Mỹ, đô thị ở đó đích thực là một đô thị, nông thôn là nông thôn như nhiều nước châu Âu khác. Tôi đã đi các nước phát triển, đến Mỹ và tôi thực sự xúc động khi thấy họ bảo vệ cái cây, con chim như bảo vệ con người. Nông thôn với họ không phải là sự lạc hậu mà là những gì trước đó hàng trăm năm hoặc ngàn năm được tạo dựng ra bởi sự tranh đấu, ước mơ, học hỏi, tích lũy và nó ngưng đọng lại thành trí tuệ, văn hóa.

Các con tôi học ở Mỹ, chúng khiến tôi hạnh phúc. Vì chúng đã biết chăm sóc một cái cây, biết bắt đầu lo lắng cho một người già, có trách nhiệm với một nguồn nước ô nhiễm.

Đọc thêm »

Advertisements

BỨC ẢNH PHẢN CẢM CÓ THẬT ĐƯỢC CHỤP Ở VIỆT NAM?

Bài của Hiệu Minh: Bức ảnh phản cảm có thật được chụp tại Việt Nam?

Bức ảnh phản cảm. Ảnh: TPO

Thông điệp ngắn là: Check and Balance – Hãy Kiểm chứng và Cân bằng.

Hiệu Minh blog ít khi bàn đến chuyện lộ hàng, phản cảm. Nhưng có bạn email nhờ bình về bức ảnh 1 cô gái khoảng hơn 20 tuổi, mặc váy ngắn, miệng cười rất tươi nhưng đứng tạo dáng phản cảm trên bức tượng một vị tiền nhân 1 tay cầm sách, 1 tay cầm ly trà.

Báo TPO, VNE, Dân Trí và nhiều blog, facebook… thi nhau đăng lại với comment lên án cô gái và hành động phản cảm trên.

Tôi chỉ lưu ý bạn đọc hãy nhìn kỹ bức ảnh, cái chùa có dáng vẻ Trung Quốc, Triều Tiên gì đó. Ngói ống ít khi dùng trong chùa Việt Nam, bức tượng dường như làm bằng đồng, khá công phu, tôi thấy chùa VN ít có tượng đồng để ngoài trời.

Thêm vào đó, phía bên phải ảnh có hòn đá cảnh, nhô ra một chữ nho (trung – 中 viết theo mẫu thảo? – nhờ bác nào biết tiếng Hán xem hộ ) hơi mầu xanh. Chữ mầu xanh thì người Hoa hay dùng, người Việt thiên về mầu đỏ hay vàng. Khung cảnh tịch mịch, giống với chùa Trung Quốc hay nước nào đó hơn là VN.

Thêm nữa, cô gái với áo đỏ, túi đỏ, tóc đuôi gà vắt vẻo, không giống với giới teen VN hiện nay lắm. Cái túi trông khá sang trọng, đôi ủng cũng thế, các bạn nữ thử đoán xem là hàng hiệu gì.

Tôi đi xa VN lâu nên có thể không biết hết kiểu ăn mặc các bạn trẻ VN hiện nay, và chùa VN cũng không biết nhiều.

Nhưng thông điệp của tôi là, bạn hãy cẩn thận với những bức ảnh hay thông tin trôi nổi kiểu này trên internet. Hãy kiểm chứng trước khi ném đá. Check and Balance, please.

Một ảnh hay một thông tin xác thực cần hội tụ đủ 5 chữ W (Five Ws), mà các nhà báo chuyên nghiệp cần nắm vững.

Who is it about? Ai, nói về ai

What happened? Cái gì đã xảy ra

When did it take place? Xảy ra khi nào

Where did it take place? Ở đâu

Why did it happen? Tại sao

Ngoài ra còn có chữ How (làm thế nào) cũng thuộc vào câu hỏi mà nhà báo cần trả lời khi viết tin. Giới blogger cần học kỹ những nguyên tắc vàng trên.

Các bạn tìm ra được cái chùa này ở VN và cô gái này là người Việt thì hãy nên phản hồi. Tất nhiên, nếu là cô gái nước ngoài cũng xứng đáng nhận một rổ đá.

Chúc các bạn đón năm mới vui.

HM 1-1-2014

Bức ảnh này được cho là có nguồn gốc từ trang mạng TQ. Nhưng đã bị cắt mất chữ TRUNG.

Bạn đọc Nguyễn Hữu Quí cho biết trong phần comment. Đây là bài học cho giới cầm bút.

POLPOT VÀ BÈ LŨ TRỞ THÀNH KẺ PHẢN BỘI NHƯ THẾ NÀO?

Polpot và bè lũ trở thành kẻ phản bội như thế nào?

Tháng 2-1963, tại đại hội của Đảng Công nhân Cam-pu-chia, Pôn Pốt được chọn kế vị đồng chí Tu Sa-mút, đã bị sát hại trước đó, trở thành Tổng Bí thư của đảng. Việc tiếm quyền của Pôn Pốt hoàn tất.Thế kỷ 20 đã chứng kiến một sự kiện nhân đạo và chính nghĩa hiếm có: Quân đội và nhân dân Việt Nam cứu nhân dân Cam-pu-chia anh em thoát khỏi họa diệt chủng, thực hiện hồi sinh một dân tộc. Nhân dịp kỷ niệm sự kiện ý nghĩa này, xin giới thiệu loạt bài của Đại tá Lê Liên, là một cựu chuyên gia Quân tình nguyện Việt Nam tham gia giúp đỡ Cam-pu-chia, để độc giả có cái nhìn chân thực về ngày 7-1-1979.

Những kẻ phản bội

Tháng 2-1963, tại đại hội lần thứ hai của Đảng Công nhân Cam-pu-chia (trước tên là Đảng Nhân dân Cách mạng Cam-pu-chia), Pôn Pốt được chọn kế vị đồng chí Tu Sa-mút, đã bị sát hại trước đó, trở thành Tổng Bí thư của đảng. Từ đây, việc tiếm quyền trong đảng của Pôn Pốt hoàn tất. Tháng 7-1963, Pôn Pốt và hầu hết thành viên ủy ban trung ương rời Phnôm Pênh để thành lập một căn cứ tại tỉnh Ra-ta-na-ki-ri phía Đông Bắc Cam-pu-chia. Pôn Pốt và đồng bọn trưởng thành từ nhóm sinh viên tại Pa-ri nắm quyền kiểm soát Trung ương đảng, loại bỏ các cựu binh lớn tuổi, những người tích cực ủng hộ sự nghiệp cách mạng ở cả ba nước trên bán đảo Đông Dương. Tháng 9-1966, chúng bí mật đổi tên đảng thành Đảng Cộng sản Cam-pu-chia, những đảng viên cấp thấp của đảng không được thông báo về điều này và các đảng viên cũng không biết cho tới nhiều năm sau. Trong rừng rậm Cam-pu-chia, chúng bắt đầu thực hiện những mưu đồ mang nặng chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi, cực đoan.

Quyền lực tối cao trong tập đoàn phản động ở Cam-pu-chia tập trung hầu hết vào 5 tên: "anh Cả" Pôn Pốt (Sa-lốt Sa), Tổng Bí thư từ năm 1963 tới khi chết; "anh Hai" Nuôn Chia (Long Bun-ruốt), "cánh tay phải" của Pôn Pốt; "anh Ba" Iêng Xa-ri, anh em đồng hao của Pôn Pốt; “anh Tư" Khiêu Xam-phon; "anh Năm" Tà Mốc (Chờ-hít Chờ-hun).
Pôn Pốt sinh năm 1928 tại tỉnh Kông-pông Thom. Năm 1953, y tham gia Mặt trận Việt Minh, nhưng không chú trọng đến công việc chung, chỉ mưu đồ chia rẽ nội bộ, tranh quyền lãnh đạo trong Đảng Nhân dân Cách mạng Cam-pu-chia. Ngày 17-4-1975, cuộc kháng chiến chống Mỹ kết thúc ở Cam-pu-chia. Tập đoàn phản động do Pôn Pốt đứng đầu lập nên nhà nước Cam-pu-chia Dân chủ. Ngày 20-5-1975, Thường vụ Trung ương đảng Pôn Pốt họp quyết định 3 chủ trương lớn: Làm trong sạch nội bộ nhân dân; xác định Việt Nam là kẻ thù số 1, là kẻ thù truyền kiếp; xây dựng xã hội mới của Cam-pu-chia không chợ, không tiền, không trường học, không đô thị, không trí thức, không tôn giáo… Ngày 1-2-1978, y nói rõ trong Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương đảng của y: “Chiến tranh giữa ta và Việt Nam là lâu dài, có tính chất gặm nhấm, ta không đánh nó trước thì sẽ không thắng… Chỉ cần mỗi ngày diệt vài chục, mỗi tháng diệt vài ngàn, mỗi năm diệt vài ba vạn thì có thể đánh 10-15-20 năm. Thực hiện 1 diệt 30, hy sinh 2 triệu người Cam-pu-chia để tiêu diệt 60 triệu người Việt Nam. Phải đưa chiến tranh sang đất nó”.

Nuôn Chia sinh năm 1926 tại tỉnh Bát-tam-bang, là một người gốc Hoa. Khi tập đoàn Pôn Pốt thành lập Cam-pu-chia Dân chủ, y được người Cam-pu-chia biết đến với tên gọi "anh Hai", “nhà tư tưởng” thiết kế mô hình nhà nước, đồng thời là nhà đạo diễn “cánh đồng chết”. Nuôn Chia được Pôn Pốt giao phụ trách công tác đảng và an ninh quốc gia từ năm 1960 khi y giữ chức Phó tổng Bí thư Trung ương đảng. An ninh quốc gia ở đây chủ yếu là trừ khử những “thành phần chống phá cách mạng trong và ngoài đảng”. Khi tập đoàn Pôn Pốt giành được chính quyền năm 1975, Nuôn Chia được làm Chủ tịch Quốc hội, có lúc làm Thủ tướng trong một tháng khi Pôn Pốt tạm nghỉ. Chính Nuôn Chia trực tiếp chỉ đạo quản tù tra tấn và hành quyết những cán bộ bị tình nghi chống lại Pôn Pốt bị giam cầm ở nhà tù Tuôl Sleng.

Iêng Xa-ri sinh năm 1925 tại tỉnh Trà Vinh, Việt Nam. Năm 1957, y tham gia Đảng Nhân dân Cách mạng Cam-pu-chia, giữ các chức vụ chủ chốt trong Thành ủy Phnôm Pênh và Trung ương Đảng. Năm 1963, Iêng Xa-ri được chỉ định vào Bộ Chính trị giữ vị trí thứ tư trong đảng đã đổi tên. Từ năm 1970 đến 1975, y là "cố vấn đặc biệt" bên cạnh Quốc vương Nô-rô-đôm Xi-ha-núc khi ở Bắc Kinh. Sau ngày 17-4-1975, Iêng Xa-ri giữ chức Phó thủ tướng phụ trách đối ngoại trong chính phủ Cam-pu-chia Dân chủ, cùng với Pôn Pốt, Iêng Xa-ri đã gây ra nạn diệt chủng khủng khiếp đối với nhân dân Cam-pu-chia.

Khiêu Xam-phon sinh năm 1931, trong một gia đình nông dân, cha là người Khơ-me, mẹ người Hoa. Sau cuộc đảo chính tháng 3-1970, y tuyên bố ủng hộ Mặt trận Thống nhất Dân tộc Cam-pu-chia do Hoàng thân Nô-rô-đôm Xi-ha-núc đứng đầu, được cử làm Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng Quốc phòng và Tổng chỉ huy các lực lượng vũ trang giải phóng trong Chính phủ Vương quốc đoàn kết dân tộc Cam-pu-chia do Pen Nút làm Thủ tướng. Năm 1976, y là Chủ tịch Đoàn chủ tịch Nhà nước Cam-pu-chia Dân chủ. Khiêu Xam-phon được coi là kiến trúc sư của Cam-pu-chia Dân chủ.

Tà Mốc, tên thật là Chơ-hít Chờ-hun, sinh năm 1926 trong một gia đình nông dân tại tỉnh Ta-keo, miền Nam Cam-pu-chia. Trước năm 1975, y là ủy viên Quân ủy Trung ương, thường vụ Trung ương Đảng của tập đoàn phản động Pôn Pốt. Tháng 7-1975, Pôn Pốt triệu tập đại hội các bí thư khu ủy để thống nhất quân đội và phân định lại ranh giới. Cam-pu-chia được chia ra làm 7 khu và Tà Mốc phụ trách khu Tây Nam. Năm 1977, Tà Mốc lên nắm chức vụ Tổng Tư lệnh quân đội và đóng vai trò chủ đạo trong một loạt vụ thanh trừng và gây ra nhiều vụ thảm sát. Là “anh Năm” trong lực lượng Pôn Pốt, Tà Mốc đóng vai trò quan trọng trong nạn diệt chủng khiến hàng triệu người chết.

Đối với Việt Nam, tập đoàn phản động do Pôn Pốt đứng đầu đã có những biểu hiện phản bội ngay khi hai nước đang tiến hành cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.

Từ cuối năm 1971 đã có những cuộc đụng độ giữa lực lượng vũ trang của bọn Pôn Pốt với Quân tình nguyện Việt Nam. Rất nhiều kho vũ khí của ta bị quân của Pôn Pốt đến lấy trộm, nhiều cán bộ, chiến sĩ đi công tác lẻ, hoặc đơn vị nhỏ đi công tác sâu trong đất Cam-pu-chia, bị chúng bí mật thủ tiêu. Đến cuối năm 1972, chúng yêu cầu Quân tình nguyện Việt Nam ở các vùng, các địa phương Cam-pu-chia rút hết về nước. Đến cuối năm 1973, quân ta về nước hết. Năm 1975, khi Việt Nam vừa thống nhất đất nước, bè lũ Pôn Pốt đã cho quân tiến công đánh sang các đảo, biên giới đất liền Tây Nam đất nước ta. Ngày 3-5-1975, quân Pôn Pốt đổ bộ lên đảo Phú Quốc và đã bị quân và dân ta trừng trị đích đáng, buộc phải rút chạy. Ngày 10-5-1975, quân Pôn Pốt lại đánh chiếm đảo Thổ Chu, bắt đi và thủ tiêu 500 dân thường. Những tháng ngày sau đó, chúng tiếp tục mở rộng chiến tranh xâm lấn ra trên toàn tuyến biên giới Tây Nam của ta.

Tức nước vỡ bờ

Đọc thêm »

QUÁ ĐAU

Bi đát, thất vọng, ê chề đó là cảm giác bị người mình đặt niền tin cho ăn quả lừa, tâm trạng chung của đám đông dân chủ những ngày cuối năm 2013.

Hơn một năm trở về trước, Lê Thăng Long xuất hiện hoành tráng sau khi ra khỏi “nhà tù nhỏ” (cách một số nhà dân chủ thường ví von “nhà tù nhỏ” – “nhà tù lớn”), ra tù LTL tuyên bố tiếp tục dấn thân, cho ra đời Phong trào Con đường Việt Nam. Đám đông dân chủ đang “khát” sự kiện, ùa theo, hô hào cổ vũ, báo mạng tiền hô hậu ủng hết lời ca tụng. Và, LTL không phải tay vừa, biết làm nổi mình trước đám đông cuồng tín, bằng cách phát động cuộc thi nho nhỏ “Quyền con người và Tôi”, LTL đã “gói” cả làng dân chủ, trao giải vài cái Iphone, cuộc thi “thành công” ngoài mong đợi, ban giám khảo huênh hoang trả lời báo đài, cười hoan hỷ, dương dương tự đắc.

Cuộc vui “ngắn chẳng tày gang”, chỉ hơn một năm sau, LTL bất ngờ tuyên bố rút khỏi cuộc chơi, kỳ vọng bao nhiêu, thất vọng bấy nhiêu. Cũng những con người đó, trang báo mạng đó, dành lời hay ý đẹp cho LTL, giờ đây quay lại chửi bới, đả kích, vì “thần tượng” một thời từng đối đầu cộng sản, sớm chấp nhận đầu hàng.

Bức tranh màu xám không phải đại diện cho phong trào dân chủ Việt Nam, một vài cá nhân đơn lẻ có thái độ điềm tĩnh hơn, không vồ vập, bởi họ biết rằng thời buổi thực hư lẫn lộn, cẩn trọng không thừa.

Và họ được quyền phán xét.

Rằng:

LTL là kẻ chiêu hồi, sản phẩm của mật vụ CS đào tạo thời gian ở tù, để ra tù chẳng khác gì con rối, múa trước cộng đồng dân chủ, khi đám đông cuồng tín mù mắt đi theo, bị chơi cú chót, đau hơn hoạn. LTL dù “thành danh” với PT CĐVN, vẫn xin gia nhập Đảng CSVN cho thấy ẩn ý của những người cộng sản: tất cả các hội nhóm, đảng phái khác ở Việt Nam đều bị khuất phục trước sức mạnh của Đảng CSVN.

LTL là kẻ thức thời, biết lựa thời cơ, nhận đúng thời cuộc, biết chọn chủ mà theo, hơn nữa anh ta còn hiến kế tổ chức “Hội nghị Diên hồng”, kể công truyền thống cách mạng của gia đình, làm điểm tựa bước vào hàng ngũ những người CS. Thời gian ngắn lăn lộn với thương trường, với phong trào dân chủ, cho ra một nhận thức tất yếu, chân lý thuộc về kẻ có quyền (kẻ mạnh), và LTL biết mình cần phải làm gì.

Đám đông dân chủ ư! Cũng chỉ vì quá ngây thơ, nghe lời “con buôn” (doanh nhân LTL) mà hợm lời, bây giờ có tức chẳng thảy làm được gì, càng nói ra càng thấy mình ngu dại. Tiếc thay đám đông này vẫn “non nớt” quay đầu chửi bới LTL, và LTL lại tiếp tục hỉ hả vì chứng kiến sự tức thời của đám “vịt con dân chủ”.

Còn nhiều nhà dân chủ khác, biết rằng quá đau, biết rằng tổn thất phong trào quá lớn, nhưng lực bất tòng tâm, chỉ lặng thinh đứng nhìn đám lau chau tiếp tục…chửi bậy.

Nguồn: Bạch hóa dân chủ/Khắc Nhu
Tháng 12/2013.

GIA ĐÌNH DƯƠNG CHÍ DŨNG NÓI VỀ NỘP TIỀN ĐỂ THOÁT ÁN TỬ HÌNH

PetroTimes – “Từ ngày tòa sơ thẩm tuyên án tử hình đối với anh Dũng, mẹ tôi không màng chuyện ăn uống, đêm nào cũng khóc gọi tên con. Mới đây, đọc báo PetroTimes, biết thông tin anh ấy có cơ hội thoát án tử hình theo đặc ân của Nghị quyết 01 Hội đồng thẩm phán TANDTC, cả nhà có thêm niềm tin bội phần”. 

Bà Dương Thị Băng Tâm, em gái Dương Chí Dũng nghẹn ngào tâm sự với PetroTimes.

Cả 2 người anh trai của bà Băng Tâm đều lần lượt rơi vào vòng lao lý.

Bà Dương Thị Băng Tâm là em gái của Dương Chí Dũng – bị cáo chính trong vụ án Vinalines. Bà Tâm năm nay 47 tuổi, trú tại quận Ngô Quyền, TP. Hải Phòng. Bà là con thứ ba trong gia đình họ Dương nổi tiếng đất Cảng.

Theo lời chia sẻ của bà Băng Tâm, gia đình bà đang trong cơn bĩ cực, đau đớn và ảm đạm. Nếu chỉ mới hơn một năm về trước, nhà họ Dương vẫn còn được coi một “danh gia vọng tộc” nhất nhì đất Cảng thì nay mọi thứ đã sụp đổ một cách chóng vánh.

Những năm trước, khi Dương Chí Dũng vừa được bổ nhiệm là Cục trưởng Cục hàng hải Việt Nam thì lúc này người em là Đại tá Dương Tự Trọng cũng đang giữ chức Phó Giám đốc Công an TP. Hải Phòng, rồi làm Cục phó Cục Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội (Bộ Công an).

Ngoài ra còn phải kể đến người em rể là Nguyễn Bình Kiên (chồng của bà Băng Tâm) – Phó Giám đốc Công an TP Hải Phòng. Mới đây, ông Kiên cũng đã bị khai trừ khỏi Đảng do vi phạm quy định công tác và mất chức.

Sau khi Dương Chí Dũng bỏ trốn, bị bắt về nước thì đến lượt người em Dương Tự Trọng cũng bị bắt vì tổ chức cho anh bỏ trốn. Ngày 16/12/2013 vừa qua Dương Chí Dũng bị hội đồng xét xử TAND TP. Hà Nội tuyên phạt mức án tử hình về tội tham ô tài sản, 18 năm tù về tội cố ý làm trái quy định nhà nước. Chung hình phạt cho 2 tội danh này là tử hình.

Được biết, sau phiên tòa, Dương Chí Dũng đã có đơn kháng cáo. Có mặt tại phiên tòa, bà Tâm và nhiều người thân bật khóc và ngã sụp xuống đất vì đau đớn.

Tối ngày 1/1/2014, trò chuyện qua điện thoại với PetroTimes, bà Dương Thị Băng Tâm cho biết: “Qua báo PetroTimes, tôi đã đọc được thông tin về Nghị quyết số 01/2001/NQ-HĐTP của Hội đồng thẩm phán Tòa án nhân dân Tối cao cho thấy tội phạm bị tuyên án tử hình hoàn toàn có thể được giảm xuống chung thân hoặc giam giữ có thời hạn nếu tích cực bồi thường, khắc phục hậu quả. Thông tin này khiến tôi cũng như nhiều người thân khác trong gia đình bớt đi sự lo sợ về bản án tử hình dành cho anh Dũng tới đây”.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi liên tục bị đứt quãng vì tiếng nấc và nước mắt của bà Tâm khi bà nhắc đến quá trình rơi vào vòng lao lý của người anh trai mà bà đã đặt trọn niềm tin.

Bà kể, từ ngày gia đình xảy ra chuyện, chẳng lúc nào bà có được giấc ngủ yên. Trong lòng luôn đau đáu nỗi niềm, vừa thương vừa trách hai người anh của mình.

Qua cuộc trao đổi bà Tâm nhiều lần nhắc về tình yêu và lòng tin của mình dành cho người anh trai Dương Chí Dũng. Theo lời bà Tâm, ông Dũng là một người sống tình cảm, hiếu thảo với bố mẹ và luôn nhường nhịn em gái.

“Sau khi tòa tuyên án tử hình đối với anh Dũng, gia đình tôi phải giấu bố vì sợ ông sốc quá mà đột tử. Bố tôi trước đây là thiếu tướng, Giám đốc Công an Hải Phòng, năm nay đã 90 tuổi, sức khỏe cũng yếu đi nhiều.

Còn mẹ tôi, ban ngày thì viết đơn gửi đến các cơ quan chức năng xin xem xét công – tội để dành cho con trai bà một sự đặc ân. Tối đến bà lại khóc gọi tên con, chẳng màng chuyện ăn uống. Phận con cái chúng tôi nhìn thấy cảnh này cũng không cầm được nước mắt. Xót xa lắm!” – bà Tâm khóc nghẹn.

Bài thơ tâm thư mà bà Dương Thị Băng Tâm viết để kêu gọi anh trai ra đầu thú.

Cũng theo lời bà Tâm, sau khi bà và nhiều thành viên trong gia đình đọc được thông tin đầy đủ về Nghị quyết 01/2001 của TAND tối cao trên báo PetroTimes, gia đình bà như có thêm niềm tin vào vào đặc ân của pháp luật dành cho Dương Chí Dũng.

Đọc thêm »

BÍ MẬT 2 CON GÁI NGOÀI GIÁ THÚ CỦA DƯƠNG TỰ TRỌNG

ĐSPL – Ngày 7-8/1 tới đây diễn ra phiên xét xử cựu PGĐ Công an Hải Phòng. Tội trạng của Dương Tự Trọng thì đã quá rõ, tuy nhiên, chuyện bị cáo có 2 con người con ngoài giá thú lại là bí mật ít ai biết.

Làm giả CMND để khai sinh cho con ngoài giá thú

Ngày 26/6, Cơ quan An ninh Điều tra, Bộ Công an mở rộng điều tra vụ giúp bị can Dương Chí Dũng trốn ra nước ngoài, cơ quan tố tụng đã tống đạt quyết định khởi tố bị can đối với Dương Tự Trọng, nguyên Phó Giám đốc công an TP Hải Phòng, nguyên Phó Cục trưởng Cục Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội thuộc Bộ Công an – về tội Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ.

Cơ quan chức năng cáo buộc, ông Dương Tự Trọng đã lợi dụng chức vụ để yêu cầu cấp dưới cấp 2 CMND ghi thông tin giả, có gắn ảnh ông Trọng vào để đăng ký khai sinh tên cha cho 2 người con của một phụ nữ trú tại quận Cầu Giấy, Hà Nội.

Cụ thể, từ năm 2002, ông Trọng có quen biết với chị Hoàng Kim N. khi chị này đang là sinh viên Trường ĐH Hàng hải Hải Phòng. Hai bên đã có một quá trình đi lại với nhau và nảy sinh tình cảm. Sau khi chị Hoàng Kim N. về Hà Nội làm ăn, trú tại quận Cầu Giấy thì chị N. có thai, rồi sinh 2 con gái.

Để phục vụ mục đích làm giấy khai sinh cho con mình, vào tháng 4-2012 ông Trọng đã chỉ đạo cấp dưới làm cho mình 2 CMND mà không báo cáo lãnh đạo Công an TP Hải Phòng. Sau khi hoàn thiện hai CMND này, ông Trọng đã đưa cho chị N. để làm khai sinh cho hai con gái.

Hành vi này của ông Dương Tự Trọng đã phạm vào tội “lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ” nên cơ quan điều tra đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can để điều tra làm rõ.

Cơ quan điều tra cho biết, cơ quan điều tra cũng tình nghi ông Dương Tự Trọng đã cố tình lơ là trong việc không tiến hành truy bắt Đồng Xuân Phong mặc dù biết Đồng Xuân Phong, nguyên cán bộ Cục Hải quan Hải Phòng bị Công an TP HCM truy nã về hành vi buôn lậu.

Được biết, ông Trọng cùng bị can Đồng Xuân Phong có quen biết từ khi ông Trọng còn là trưởng Phòng cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội, Công an TP Hải Phòng. 

Khi đó ông Trọng là phó giám đốc Công an TP Hải Phòng, biết việc Đồng Xuân Phong bị truy nã nhưng vẫn không có động thái truy bắt đối với bị can này.

Tại thời điểm ông Dương Chí Dũng bỏ trốn, đại tá Dương Tự Trọng giữ chức Phó giám đốc, Thủ trưởng Cơ quan Cảnh sát điều tra, Công an TP Hải Phòng. 

Trước đó, ông Dương Tự Trọng đã bị cơ quan An ninh điều tra – Bộ Công an khởi tố bị can cùng với 7 đối tượng khác về hành vi tổ chức cho Dương Chí Dũng – nguyên Chủ tịch HĐQT Tổng công ty hàng hải Việt Nam (Vinalines), nguyên Cục trưởng Cục hàng hải Việt Nam – trốn ra nước ngoài.

Và chân dung người tình của Dương Tự Trọng

Như tin tức đã đưa, trong quá trình đưa anh trai mình đi bỏ trốn, Dương Tự Trọng đã đưa Dương Chí Dũng đến nhà người bạn gái tên Nhung (trú tại Cầu Giấy – Hà Nội) trước khi ông này trốn sang Campuchia.

Căn nhà của người con gái tên Nhung này năm ở ngõ 48 thuộc tổ 43, phường Quan Hoa (Cầu Giấy – Hà Nội). Bác Bùi Thị Thảo (tổ trưởng tổ dân phố 43) cho biết: Nhung về đây ở được vài năm về trước. 

Trong cuốn sổ kê khai lý lịch nhân thân của Nhung cho thấy họ tên đấy đủ của người phụ nữ này là Hoàng Thị Kim Nhung, 30 tuổi, sinh ra tại thị trấn Quảng Hà (Hải Hà – Quảng Ninh), hiện đang làm chuyên viên tại một cơ quan nhà nước thuộc Thành phố Hà Nội.

Trong đăng kí tạm trú của Nhung, chị ta ghi rõ, chồng tên là Dương Đ.C (SN 1/1/1972) hiện đang làm trong lĩnh vực xây dựng ở tận Bố Trạch – Quảng Bình.

Theo những người dân ở tổ 43, phường Quan Hoa: Nhung có hai người con. Con gái đầu lòng sinh năm 2008, là một cô bé kháu khỉnh và dễ thương, và cậu con trai thứ hai mới sinh năm 2012. 

Ngoài ra, cậu em trai của Nhung cũng ở trong ngôi nhà này cùng chị, thi thoảng bố chị Nhung lên thăm con gái và có ở lại vài ngày. Cuộc sống của Nhung tương đối khép kín, hiếm khi giao thiệp với hàng xóm, láng giềng. Hai đứa con cũng được chị giúp việc giữ cẩn thận trong nhà, ít khi cho bé ra cổng, ngõ chơi cùng tụi trẻ con cùng trang lứa.

Nhung là một người phụ nữ có nhan sắc, mặc dù đã hai con nhưng vẫn giữ được nét trẻ trung, xinh đẹp. Dáng người khá cao ráo, gương mặt sắc sảo, toát lên vẻ thông minh, nhanh nhẹn. Được biết, Nhung luôn đóng góp đầy đủ các loại quỹ tổ, phường yêu cầu nhưng không bao giờ tham gia các hoạt động sinh hoạt tập thể cùng các hộ gia đình trong tổ dân phố.

Bác Thảo nói: “Kể cả dịp Tết thiếu nhi, Trung thu, hay Tết Nguyên đán, tổ dân phố tổ chức sinh hoạt nhưng chị Nhung không tham gia, khi chúng tôi đến tận nhà trao gửi quà tặng cho con chị Nhung thì chỉ gặp được cô giúp việc. 

Có lần bấm chuông, tôi đứng ngoài đợi đến cả 30 phút vẫn không thấy ai ra mở cửa, trong khi chắc chắn có người ở nhà. Mãi sau cô giúp việc ra thông báo: “Cô cháu đang tắm, bác đưa gì cháu cầm giúp”.

Cũng có 2 lần tôi vào thăm nhà chị Nhung rồi, tầng 1 là phòng khách khang trang, sạch sẽ lắm. Chị Nhung ngồi nói chuyện với tôi qua loa, chóng vánh, luôn miệng kêu bận bởi con dại, chồng lại đi vắng thường xuyên. Tôi nghe cũng chỉ biết vậy, chứ đã biết mặt mũi chồng cô Nhung tròn méo thế nào đâu”.

Theo chân người tổ trưởng tổ 43 tới ngôi nhà 4 tầng, màu vàng ở ngõ 48 mà người phụ nữ tên Nhung đang ở. Tuy nhiên, người giúp việc trong nhà chạy ra thông báo: “Không có ai ở nhà đâu bác ạ. Cô cháu đi làm rồi”.

Theo khai báo của Dương Tự Trọng tại cơ quan điều tra, khi biết anh mình có lệnh truy nã, Trọng đã hướng dẫn anh trốn đến nhà “bạn gái”, chính là chị Nhung.

Sau đó, Dương Tự Trọng đã bàn bạc với Vũ Tiến Sơn, Hoàng Văn Thắng, Nguyễn Trọng Ánh, Phạm Minh Tuấn lên kế hoạch đưa Dương Chí Dũng đi trốn.

Theo sự phân công, Hoàng Văn Thắng và Phạm Minh Tuấn đã đưa Dương Chí Dũng từ Hà Nội xuống nhà bố ruột của chị Hoàng Kim Nhung, là ông Hoàng V.C (phố Mỹ Sơn – Quảng Hà – Hải Hà – Quảng Ninh) nhằm vượt biên sang Trung Quốc.

Minh Hiền (tổng hợp)/Báo Đời sống & Pháp luật

TRUNG QUỐC: JANG SONG-THEAK BỊ LỘT TRUỒNG, XỬ TỬ BẰNG CHÓ ĐÓI

Báo Straits Times dẫn nguồn tin từ Wen Wei Po cho biết, không giống như việc xử tử các tù nhân chính trị trước là xử bắn bằng súng máy, ông Jang bị lột trần truồng và bị ném vào một cái lồng, cùng với 5 phụ tá thân cận nhất.

Vụ xử tử nhanh chóng ông Jang Song Thaek, người chú rể quyền lực của nhà lãnh đạo Kim Jong-Un, và các quan chức cấp cao khác dường như đang phủ bóng đen lên mối quan hệ Trung-Triều.

Mọi việc càng đi vào ngõ cụt khi ông Jang được cho là bị thanh trừng vì xung đột kinh tế chứ không phải tranh giành quyền lực. New York Times dẫn nguồn tin điều tra của Cơ quan tình báo Hàn Quốc (NIS) cho biết, Bình Nhưỡng thổi phồng tội trạng của ông Jang thành những kiểu như “phản bội tổ quốc”, “âm mưu lật đổ chính quyền”, song thực tế là chỉ vì những xung đột kinh tế. Mà cụ thể ở đây là các hoạt động kinh doanh trong ngành công nghiệp than vốn đem về nguồn lợi nhuận lớn cho nước này.

NIS cho biết thêm, một phần nguyên nhân nữa là do ông Jang từ chối thực thi mệnh lệnh. Nhà lãnh đạo Kim Jong-Un ra lệnh cho ông Jang giải quyết những bất đồng về quyền lợi cũng như việc lạm dụng chức quyền của các trợ lý của ông này, song ông từ chối. 

Điểm gở cho quan hệ Trung-Triều

Rõ ràng, việc này báo trước điềm gở cho quan hệ song phương với Trung Quốc bởi Bắc Kinh dường như là khách hàng duy nhất của Bình Nhưỡng.

Có thể thấy được điều đó khi ngay sau vụ việc, các doanh nhân của nước này tại Trung Quốc được triệu hồi về nước với số lượng lớn. Điều này thật sự khó hiểu bởi đây đều là các doanh nhân làm việc tại hai thành phố ở đông bắc Trung Quốc là Thẩm Dương và Đan Đông với mục tiêu tạo điều kiện thúc đẩy thương mại giữa hai nước và thu hút đầu tư của Trung Quốc vào Triều Tiên. Việc ông Jang bị xử tử chắc chắn sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến các dự án phát triển kinh tế tại Triều Tiên. Ông Jang vốn có mối quan hệ chặt chẽ với Bắc Kinh, đối tác thương mại quan trọng nhất của Bình Nhưỡng. Giới chuyên gia nhận định, Trung Quốc triển khai một số dự án chung vì họ tin tưởng ông Jang. Nhưng giờ đây thì sao?

Trên thực tế, có 3 cáo buộc của ông Jang liên quan đến Trung Quốc. Nhân vật quyền lực một thời này bị buộc tội bán “tống” than và tài nguyên thiên nhiên khác mà Trung Quốc hầu như là khách hàng duy nhất. Ông cũng bị buộc tội “bán khu vực kinh tế và thương mại Rason ra nước ngoài trong thời hạn 5 thập kỷ với lý do trả nợ” – cũng chỉ có Bắc Kinh là đối tác duy nhất. Cuối cùng, ông bị buộc tội bán kim loại quý, do đó phá vỡ sự ổn định tài chính của đất nước. Cách đây vài tháng, Trung Quốc mua một số lượng vàng dự trữ của Triều Tiên. Ông cũng bị cáo buộc giúp đỡ các doanh nhân Trung Quốc đảm bảo giá thấp đối với hàng hóa Triều Tiên.

Rõ ràng, cuộc thanh trừng ông Jang phản ánh sự nghi ngờ và lo âu từ lâu của Bình Nhưỡng đối với Bắc Kinh.

Trung Quốc lo vì ‘cách xử tử bằng… chó’

Bắc Kinh vẫn giữ lập trường trung lập trước việc ông Jang bị xử tử, coi đó là “vấn đề nội bộ” của Triều Tiên. Tuy nhiên, Bắc Kinh gần đây thể hiện sự không hài lòng qua việc mở chuyên mục chi tiết về vụ xử tử ông Jang trên Wen Wei Po, cơ quan ngôn luận chính thức của chính quyền Trung ương tại Hồng Kông.

Báo Straits Times dẫn nguồn tin từ Wen Wei Po cho biết, không giống như việc xử tử các tù nhân chính trị trước là xử bắn bằng súng máy, ông Jang bị lột trần truồng và bị ném vào một cái lồng, cùng với 5 phụ tá thân cận nhất. Sau đó, có 120 con chó săn, bị bỏ đói trong 3 ngày, được đưa vào chuồng… Cách xử tử này gọi là “quan jue”, tức là xử tử bằng chó. Toàn bộ quá trình kéo dài 1 giờ, dưới sự quan sát của nhà lãnh đạo Kim Jong-Un cùng với 300 quan chức cấp cao. Việc thông tin này xuất hiện trên tờ báo do Bắc Kinh kiểm soát cho thấy, Trung Quốc không còn quan tâm đến mối quan hệ với chế độ Kim Jong-Un. Hai ngày sau, tờ Global Times, kết hợp với People’s Daily, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Trung Quốc, có bài xã luận nói rằng, thay đổi chính trị đột ngột là hình ảnh thu nhỏ về sự lạc hậu của hệ thống chính trị Triều Tiên. Bắc Kinh cảnh báo sẽ không chiều chuộng Bình Nhưỡng nữa, nói rằng, phần lớn người Trung Quốc vô cùng phẫn nộ với những câu chuyện “gây cháy” của ông Kim.

Khi ông Kim Jong-Un lên nắm quyền, mối quan hệ Trung – Triều dần nguội lạnh. Ông Kim Jong-Un chưa một lần đặt chân đến Trung Quốc và cũng chưa đón tiếp vị lãnh đạo cấp cao nào của Bắc Kinh. Nhưng các hành vi thất thường của Kim Jong-Un cho thấy, Trung Quốc không nên đánh giá thấp khả năng về mối đe dọa hạt nhân từ Bình Nhưỡng. Tờ Global Times gần đây thực hiện bài báo phỏng vấn Trung tướng Wang Hongguang, nguyên Phó Tư lệnh Quân khu Nam Kinh, nói rằng, vụ việc này cho thấy Triều Tiên ngày càng trở nên khiêu khích và đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát (của Trung Quốc).

Bắc Kinh giờ đây được cho là không thể chế ngự một “cái đầu trẻ, hiếu thắng và ngang bướng” – ám chỉ ông Kim Jong-Un. Ảnh hưởng của Trung Quốc đối với quốc gia láng giềng này gần như là zero.

Theo Khả Anh (Công an nhân dân)