THẾ LÀ EM SẮP…


# 1. 
Lâu không gặp em. Lâu không thấy em í ới gọi ngồi cafe như dạo nào. Nhất là từ hồi chuyển chỗ làm mới. 

Thỉnh thoảng nhắn tin hỏi han xem em thế nào. Sắp lấy chồng chưa? Rảnh thì ra cafe ngồi tý. Nhưng lần nào em cũng bận. Không bận đón đoàn này thì bận đón đoàn kia. Không quốc hội này họp thì quốc hội kia bận đấu đá nhau. Xem ra công việc cũng choán hết cả thời gian rảnh rỗi của em.

Chả bù công việc trước rảnh rang đến nỗi lang thang bất cứ lúc nào cũng được. Nhưng thôi em bận có khi lại cũng hay. Bởi nếu không cứ rảnh là thế nào cũng than thở về chuyện chồng con. Em bảo: 

– Dạo này em chẳng dám về quê anh ạ. Vì mỗi lần về Bố mẹ em lại giục lấy chồng.

– Vẫn còn trẻ mà. Bạn anh đầy đứa đầu 7 chưa lấy. Em đầu 8 lại không phải đời đầu. Lo gì.

– Em thì chả lo. Là Bố mẹ em lo ấy.

– Ừ thì các cụ già rồi lại chỉ có một mống con gái. Dĩ nhiên là muốn con cái yên bề gia thất trước khi mình viên tịch. Lấy sớm cũng có cái lợi. Sướng sớm và sau già rảnh rang vì con cái lớn hết rồi. Chứ như cái cụ SCĐ giờ mới có con bế bồng. Xem ra cũng oải phết em ạ.


Là nói thế. Chứ tôi cũng biết thừa em cũng muốn lấy chồng cho xong. Bạn bè ở quê lấy chồng có con hết cả. Giờ trẻ là phải đầu 9. Chứ 8 là cũng dừ rồi.

Nhưng lấy ai ? 

Tất nhiên em cũng có vài đám. Toàn bạn bè giới thiệu cho. Nhưng em chưa ưng ai cả.

– Anh Vũng Tàu dạo nào thôi rồi nhỉ? hai anh ở Hải phòng cũng thôi nốt à? Sao bảo sắp cưới đến nơi. Sao bảo về nhà các anh ý chơi cả rồi…?

– Vâng nhưng không hợp anh ạ.

Một anh tưởng cưới đến đít. Thế mà đùng cái sau vụ đi Bia Thỏ với mấy ông bạn em bỏ thẳng cẳng. Chỉ vì anh ta mặt nặng mày nhẹ. Em bảo công việc em hay phải đi. Sau lấy nhau em vẫn phải đi đón khách nọ kia mà cũng thế thì sao được. Thôi bỏ trước cho xong.

Ấy là em nói thế. Chứ tôi biết trong lòng em vẫn còn một hình bóng cũ…

Có lần đi uống bia gặp Người cũ em về mất ngủ mấy hôm. Em còn bảo:

– Nếu anh ấy nói quay lại em sẵn sàng bỏ hết cả để quay lại với anh ấy.

– Sao ngốc thế em? Chả thằng nào quay đi rồi còn quay lại đâu. Sao mình cứ phải khổ sở vì những điều đã cũ? Mới không hơn à?

– Vâng em biết thế. Nhưng không sao quên được…

Dạo ấy em vẫn cứ thế. Ngây ngô tin vào một thứ đã cũ có thể quay trở lại…

– Tình yêu một khi đã mất có quay lại cũng chẳng bao giờ còn đam mê nữa đâu em ạ…Thôi quên đi em nhé!

# 2.
Thỉnh thoảng ghé qua FB thấy mấy cái status của em để lại. Phần lớn là ảm đảm. Những câu nói vu vơ. Ngập tràn nỗi buồn. Âm u xám xịt.

Nhớ có lần em bảo em đã Lột xác rồi. Nhưng ngoài cái tóc xoăn tít rồi lại thẳng ra cắt ngắn tũn và thay đổi công việc thì nói chung em vẫn thế.

Con đường tình cảm đôi khi đi vào ngõ cụt. Bế tắc.

Đàn bà đôi khi quá khổ vì cứ phải lăn tăn chuyện chồng con. May mắn thì vớ được ông chồng tử tế sống còn vui vẻ. Vớ vẩn lại gặp phải quả không ra gì. Sống lại chả bằng chết.

Mà thôi xong sớm nghỉ sớm. Như có anh bạn nào đó an ủi.  Ừ đằng nào cũng lấy chồng. Không may thì nghỉ sớm. Cứ nghĩ thế cho nó đơn giản. Cuộc đời hợp tan là chuyện thường mà.

Mấy hôm trước tình cờ ngang qua FB thấy một cái status mới toanh: “Mình sắp sang một bước ngoặt thứ 2 của cuộc đời” và Ck người xí xớn em thương, Ck em xí xớn em tương vỡ mồm!“. Vậy là em sắp lấy chồng chăng? 

Chắc thế. Giọng văn có vẻ vui. Đã thấy điệu cười trong đấy. Ừ lấy chồng thôi em nhỉ?

# 3.
Trưa nhắn tin hỏi em bao giờ cưới?

Em bảo sắp rồi ạnh ạ.

Chiều em gọi điện bảo ra cafe. Ừ thì ra…

Hai đứa uống Trà Cung Đình. Hà nội hôm nay lạnh nhưng không mưa. Cái lạnh khô ráo rất đẹp. Vậy là không còn nghi ngờ gì nữa…Em sắp lấy chồng.

– Thế nhà chồng ở đâu? Hà nội à? Ừ thế may rồi không phải đi đâu xa. Chịu khó làm dâu tý nhưng được ở Hà nội… Chứ về quê hay biệt xứ tận đâu thì chết…
Thế là em sắp lấy chồng
Thế là hết những mùa đông lạnh lùng…

# 4.
Một mùa đông đang đến. Em sẽ không còn cô đơn lạnh lẽo nữa…Chỉ còn ít ngày nữa là đến Giáng sinh. Và một năm mới lại đến.

Chúc cho em một hạnh phúc tràn đầy trong một cuộc tình trọn vẹn…Những gì có trong tay ta đó chính là hạnh phúc em nhé.

Đừng bao giờ ngoảnh lại. Bởi mọi quá khứ đã qua rồi…

Một ngày mùa đông 13 nhưng không phải thứ 6 tháng tận cùng .

(Nguồn: Nhặt trên nét, có đẽo gọt to từ nhân sưng và một phần, chi tiết cho hợp với người anh muốn tặng)

THẾ LÀ EM SẮP…


# 1. 
Lâu không gặp em. Lâu không thấy em í ới gọi ngồi cafe như dạo nào. Nhất là từ hồi chuyển chỗ làm mới. 

Thỉnh thoảng nhắn tin hỏi han xem em thế nào. Sắp lấy chồng chưa? Rảnh thì ra cafe ngồi tý. Nhưng lần nào em cũng bận. Không bận đón đoàn này thì bận đón đoàn kia. Không quốc hội này họp thì quốc hội kia bận đấu đá nhau. Xem ra công việc cũng choán hết cả thời gian rảnh rỗi của em.

Chả bù công việc trước rảnh rang đến nỗi lang thang bất cứ lúc nào cũng được. Nhưng thôi em bận có khi lại cũng hay. Bởi nếu không cứ rảnh là thế nào cũng than thở về chuyện chồng con. Em bảo: 

– Dạo này em chẳng dám về quê anh ạ. Vì mỗi lần về Bố mẹ em lại giục lấy chồng.

– Vẫn còn trẻ mà. Bạn anh đầy đứa đầu 7 chưa lấy. Em đầu 8 lại không phải đời đầu. Lo gì.

– Em thì chả lo. Là Bố mẹ em lo ấy.

– Ừ thì các cụ già rồi lại chỉ có một mống con gái. Dĩ nhiên là muốn con cái yên bề gia thất trước khi mình viên tịch. Lấy sớm cũng có cái lợi. Sướng sớm và sau già rảnh rang vì con cái lớn hết rồi. Chứ như cái cụ SCĐ giờ mới có con bế bồng. Xem ra cũng oải phết em ạ.


Là nói thế. Chứ tôi cũng biết thừa em cũng muốn lấy chồng cho xong. Bạn bè ở quê lấy chồng có con hết cả. Giờ trẻ là phải đầu 9. Chứ 8 là cũng dừ rồi.

Nhưng lấy ai ? 

Tất nhiên em cũng có vài đám. Toàn bạn bè giới thiệu cho. Nhưng em chưa ưng ai cả.

– Anh Vũng Tàu dạo nào thôi rồi nhỉ? hai anh ở Hải phòng cũng thôi nốt à? Sao bảo sắp cưới đến nơi. Sao bảo về nhà các anh ý chơi cả rồi…?

– Vâng nhưng không hợp anh ạ.

Một anh tưởng cưới đến đít. Thế mà đùng cái sau vụ đi Bia Thỏ với mấy ông bạn em bỏ thẳng cẳng. Chỉ vì anh ta mặt nặng mày nhẹ. Em bảo công việc em hay phải đi. Sau lấy nhau em vẫn phải đi đón khách nọ kia mà cũng thế thì sao được. Thôi bỏ trước cho xong.

Ấy là em nói thế. Chứ tôi biết trong lòng em vẫn còn một hình bóng cũ…

Có lần đi uống bia gặp Người cũ em về mất ngủ mấy hôm. Em còn bảo:

– Nếu anh ấy nói quay lại em sẵn sàng bỏ hết cả để quay lại với anh ấy.

– Sao ngốc thế em? Chả thằng nào quay đi rồi còn quay lại đâu. Sao mình cứ phải khổ sở vì những điều đã cũ? Mới không hơn à?

– Vâng em biết thế. Nhưng không sao quên được…

Dạo ấy em vẫn cứ thế. Ngây ngô tin vào một thứ đã cũ có thể quay trở lại…

– Tình yêu một khi đã mất có quay lại cũng chẳng bao giờ còn đam mê nữa đâu em ạ…Thôi quên đi em nhé!

# 2.
Thỉnh thoảng ghé qua FB thấy mấy cái status của em để lại. Phần lớn là ảm đảm. Những câu nói vu vơ. Ngập tràn nỗi buồn. Âm u xám xịt.

Nhớ có lần em bảo em đã Lột xác rồi. Nhưng ngoài cái tóc xoăn tít rồi lại thẳng ra cắt ngắn tũn và thay đổi công việc thì nói chung em vẫn thế.

Con đường tình cảm đôi khi đi vào ngõ cụt. Bế tắc.

Đàn bà đôi khi quá khổ vì cứ phải lăn tăn chuyện chồng con. May mắn thì vớ được ông chồng tử tế sống còn vui vẻ. Vớ vẩn lại gặp phải quả không ra gì. Sống lại chả bằng chết.

Mà thôi xong sớm nghỉ sớm. Như có anh bạn nào đó an ủi.  Ừ đằng nào cũng lấy chồng. Không may thì nghỉ sớm. Cứ nghĩ thế cho nó đơn giản. Cuộc đời hợp tan là chuyện thường mà.

Mấy hôm trước tình cờ ngang qua FB thấy một cái status mới toanh: “Mình sắp sang một bước ngoặt thứ 2 của cuộc đời” và Ck người xí xớn em thương, Ck em xí xớn em tương vỡ mồm!“. Vậy là em sắp lấy chồng chăng? 

Chắc thế. Giọng văn có vẻ vui. Đã thấy điệu cười trong đấy. Ừ lấy chồng thôi em nhỉ?

# 3.
Trưa nhắn tin hỏi em bao giờ cưới?

Em bảo sắp rồi ạnh ạ.

Chiều em gọi điện bảo ra cafe. Ừ thì ra…

Hai đứa uống Trà Cung Đình. Hà nội hôm nay lạnh nhưng không mưa. Cái lạnh khô ráo rất đẹp. Vậy là không còn nghi ngờ gì nữa…Em sắp lấy chồng.

– Thế nhà chồng ở đâu? Hà nội à? Ừ thế may rồi không phải đi đâu xa. Chịu khó làm dâu tý nhưng được ở Hà nội… Chứ về quê hay biệt xứ tận đâu thì chết…
Thế là em sắp lấy chồng
Thế là hết những mùa đông lạnh lùng…

# 4.
Một mùa đông đang đến. Em sẽ không còn cô đơn lạnh lẽo nữa…Chỉ còn ít ngày nữa là đến Giáng sinh. Và một năm mới lại đến.

Chúc cho em một hạnh phúc tràn đầy trong một cuộc tình trọn vẹn…Những gì có trong tay ta đó chính là hạnh phúc em nhé.

Đừng bao giờ ngoảnh lại. Bởi mọi quá khứ đã qua rồi…

Một ngày mùa đông 13 nhưng không phải thứ 6 tháng tận cùng .

(Nguồn: Nhặt trên nét, có đẽo gọt to từ nhân sưng và một phần, chi tiết cho hợp với người anh muốn tặng)

SỰ CẨU THẢ CỦA BÁO CHÍ HAY CÓ Ý ĐỒ GÌ KHÁC?

Bài từ Google.Tienlang
Lời dẫn: Google.tienlang vừa nhận được bài viết của bạn đọc Trần Thị Hải Phượng. Xin cảm ơn tác giả và xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc.
**************
Thời gian gần đây, dư luận không quá khắt khe với những sai sót trên báo chí; cơ quan quản lý báo chí không còn những quy chụp nặng nề tương tự như vụ “Cây táo ông Lành” của Hoàng Cát thời những năm 70 thế kỷ trước. 

Tuy vậy, bạn đọc khó có thể tha thứ cho những sai sót một cách quá ư lộ liễu, thô thiển mà dường như tác giả thực hiện một cách cố tình bởi một ý đồ gì đó đằng sau.
Báo Tuổi trẻ TPHCM đăng hình lính VNCH

Dù chất lượng báo Tuổi trẻ TP HCM mấy năm nay có sa sút nhưng nó vẫn là một tờ báo giấy có lượng phát hành cao nhất; là tờ báo điện tử có lượng truy cập cao nhất ở Việt Nam hiện nay. Càng được bạn đọc yêu quý, thiết tưởng những người làm báo ở đây càng phải khắt khe hơn với chính mình.
Chính vì lẽ đó, nhiều người bị sốc khi thấy tại bài viết về cảnh người Hà Nội sơ tán trong 12 ngày đêm B52 của giặc Mỹ gây ra thảm cảnh cho Thủ đô 40 năm trước nhưng tác giả lại dùng tấm ảnh người lính VNCH cùng người dân chạy loạn khỏi chiến trường Quảng Trị!
Đúng như bạn Lê Hương Lan- Trưởng nhóm Biên tập Google.tienlang đãnhận xét trong Lời dẫn: “Đành rằng đã là sơ tán, là chạy loạn, chạy khỏi nơi chiến sự thì bà con miền Bắc cũng khổ như cô bác trong Nam. Thế nhưng, với nhà báo thì không thể lấy “râu ông nọ cắm cằm bà kia” như báo Tuổi trẻ…”
Tại sao báo Tuổi trẻ TP HCM lại có thể lấy “râu ông nọ cắm cằm bà kia” như vậy?

Ảnh chụp màn hình báo điện tử
Ảnh chụp báo giấy
Chúng ta có thể cảm thông cho các bạn phóng viên trẻ vì phải gấp rút chạy theo chỉ tiêu bài vở. Nhưng ở đây là một tuyến bài lớn nhằm kỷ niệm 40 năm Điện Biên Phủ trên không. Hẳn là cả tòa soạn phải có sự đầu tư công sức khá lớn? Nếu phóng viên trẻ sơ suất thì biên tập viên phải là người phát hiện. Và cuối cùng, Tổng Biên tập duyệt bài phải là người có trách nhiệm phát hiện.

Đặc biệt, việc phát hiện này không hề khó với một người có kiến thức sơ đẳng về lịch sử. Bộ quân phục của người lính VNCH không thể nhầm lẫn với quân phục của quân đội nhân dân Việt Nam. Hơn nữa, tấm hình trong bài là của một phóng viên nước ngoài. Nó đã khá nổi tiếng trên mạng cả bằng tiếng Việt lẫn tiếng nước ngoài. Nếu nhấp chuột vào ĐÂY thì sẽ có hàng loạt bài viết bằng tiếng Việt có tấm hình này, đặc biệt có rất nhiều bài viết trên các trang web/blog phản động hải ngoại đã xuyên tạc nội dung tấm hình; vu khống, bịa đặt rằng bà con đang chạy loạn Việt cộng! 

Báo Tuổi trẻ TP HCM ghi chú dưới tấm hình “Gánh con đi sơ tán – Ảnh: N.N.T. chụp lại từ ảnh tư liệu”. Lấy chú thích là ảnh tư liệu thì cũng phải nói từ tư liệu nào chứ? Đã trót làm ẩu, in nhầm ảnh minh họa thì phải đăng cái ảnh ấy lên và tòa soạn cùng tác giả phải chính thức xin lỗi và đính chính, không thể nhập nhèm rút ảnh đi để phi tang, để “trốn” cái sai rõ rành rành. Nếu không đính chính thì những người không biết cứ căn cứ vào tư liệu này và tiếp tục sai. 

Báo Phụ nữ TP HCM ca ngợi quân xâm lược Trung Quốc?
Báo Phụ nữ TP HCM số 23, ra ngày 21/6/2009 (số kỉ niệm 84 năm Ngày Báo chí CM Việt Nam), ở trang 17 có bài tạp bút “Những chú lính ở sân ga”của nhà văn Dạ Ngân ca ngợi lòng dũng cảm của Hải quân Việt Nam nhưng lại đăng ảnh là lính Hải quân Trung Quốc! 

Bìa báo Phụ Nữ Chủ nhật số ngày 21.6.2009


Những chú lính ở sân ga – Tạp bút của Dạ Ngân – Trang 17
Nội dung bài “Những chú lính ở sân ga”
Cận cảnh
Kết quả truy tìm nguồn gốc tấm ảnh trên cho biết ảnh có xuất xứ từ trang Wikipedia trong bài giới thiệu về Hải quân Trung Quốc:


Chú thích trên Wikipedia: Hải quân Trung Quốc tại Bộ Tư lệnh Hạm đội Bắc Hải, Thanh Đảo
Xin hãy lưu ý phần mở đầu bài viết của tác giả Dạ Ngân: “Lâu lắm rồi mới thấy lại những hình ảnh này. Họ đi theo hàng, theo khối. Từ từ tiến vào sân ga. Tăm tắp nhau về tuổi tác, vóc dáng. Đồng phục hải quân, nhìn mặt mũi thì biết đích thị đây là lính mới tuyển. Giống hệt nhau ở nước da ruộng đồng, ở vẻ ngơ ngẩn với ga lớn thủ đô và cả ở cái cách xúng xính trong quân phục còn mới cứng. Em ở đâu đi nghĩa vụ đó em…”

Rõ ràng là tác giả đang “bình” tấm hình. Với đoạn mở bài như thế, ta có thể khẳng định, chính tấm hình này đã tạo ra cảm xúc cho tác giả viết tiếp toàn bài. Như vậy, hẳn là tác giả phải say sưa ngắm nghía rất kỹ tấm hình. Và như vậy, hẳn là tác giả không thể không nhận ra những dòng chữ Trung Quốc trên mũ những người lính!
Nhầm lẫn? Không thể nào! Không thể nói là nhầm lẫn bởi Hải quân Việt Nam mặc quần xanh, trên mũ có chữ “Hải quân Việt Nam” trong khi những người lính trong ảnh trên mặc quần trắng, trên mũ là chữ Trung Quốc.
Tai nạn nghề nghiệp? Cẩu thả? Cố tình? Lập lờ? Không biết nữa! Chỉ biết rằng một bài viết như thế, với tấm hình như thế, đăng vào đúng ngày nhà báo, nhân số báo chào mừng ngày báo chí cách mạng Việt Nam thì thật khó lý giải!
Có trách nhiệm của cơ quan quản lý báo chí

Tự do ngôn luận, tự do báo chí hoàn toàn không đồng nghĩa với tự do bịa đặt, tự do tùy tiện lấy “râu ông nọ cắm cằm bà kia” như các trường hợp trên đây.

Ở Việt Nam có cả một hệ thống cơ quan quản lý báo chí. Bên Đảng có Ban Tuyên giáo Trung ương cùng các Ban Tuyên giáo 63 tỉnh thành; bên chính quyền có Bộ TT&TT cùng các sở TT&TT cũng đầy đủ ở 63 tỉnh thành. Tuy nhiên, công tác phát hiện và xử lý những sai sót trên báo chí lại rất mờ nhạt. Ngày 18/9/2012, báo Quân đội nhân dân cùng hàng loạt cơ quan báo chí lớn như Công an nhân dân, Hà Nội mới… bịa đặt thông tin về “Dịch cúm gia cầm phát sinh tại hai huyện của tỉnh Quảng Bình”
Sau khi có công văn chính thức của cơ quan chức năng tỉnh Quảng Bình khẳng định đó là những thông tin bịa đặt nhưng các tờ báo lớn kia cũng phớt và cũng không một cơ quan báo chí nào lên tiếng!

Sau bài bịa của báo Đài Tiếng nói VN về vụ “bố chống dính nàng dâu” thì có đến 2 phóng viên của Infonet cũng hăm hở vào cuộc điều tra và sản xuất ra bài “Hàng xóm kể chuyện ‘giải cứu’ bố chồng dính chặt con dâu” còn lâm li bi hài kịch gấp bội phần bài gốc của VOV nữa?! Hàng loạt cơ quan báo chí nhắm mắt đồng loạt đăng lại. Infonet – trang báo chính thống của Bộ Thông tin truyền thông. Bài bịa tiếp theo của Infonet về chuyện bố chồng dính chặt với con dâu lại đang tâm lấy hình ảnh cấp cứu trong bài viết “Tiêu chảy cấp nguy hiểm tái xuất” đăng từ năm 2008 trên VnExpress của phóng viên ảnh Hoàng Hà để đưa vô làm “hình minh họa” cho bài! Và cái sự trâng tráo của 2 phóng viên Giang Uyên – Trúc Hồ này thể hiện rất rõ ở việc cố tình cắt mất cái chữ “Bệnh viện Bạch Mai” nổi tiếng ngoài Hà Nội đi để “minh họa” cho việc bố chồng nàng dâu ở miền Tây bị khiêng vô bệnh viện, cho bài báo thêm sinh động và thuyết phục?
Thế nhưng, khi dư luận phát hiện là bịa đặt, Cơ quan chủ quản của báo Đài Tiếng nói VN đã xử lý BBT cùng phóng viên của mình thì Ban Biên tập báo Infonet cũng chỉ lặng lẽ rút bài, không một lời xin lỗi và cơ quan chủ quản là Bộ TT&TT dường như cũng biết!
Về vụ đình đám nhất trên truyền thông là vụ Tiên Lãng, dù Bộ TT&TT đãphát hiện

“Có bài báo, tờ báo thông tin sai sự thật, thiếu kiểm chứng, không khách quan, mang tính một chiều. Đơn cử, liên quan vụ cưỡng chế, thu hồi đất ở Tiên Lãng (Hải Phòng) mặc dù đã được Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ Thông tin và Truyền thông 4 lần nhắc nhở, định hướng nhưng có một số tờ báo vẫn thông tin dồn dập, quá liều lượng cần thiết, mất cân đối với những vấn đề quan trọng khác của đất nước. Đáng lưu ý, trong khi nhấn mạnh sai phạm của chính quyền ở Tiên Lãng, Hải Phòng, lại thông tin “nương nhẹ” về những vi phạm, sai phạm của ông Đoàn Văn Vươn theo kết luận của Bộ Tài nguyên và Môi trường và các cơ quan chức năng. Một số báo thông tin, bình luận có tính suy diễn, cho rằng, gốc của vấn đề, vụ việc là do sở hữu toàn dân về đất đai trong khi thực ra, nguyên nhân chủ yếu do nhận thức, thực hiện sai các quy định pháp luật đất đai về cho thuê đất, thu hồi đất, cưỡng chế đất cũng như do các quy định về quản lý đất đai thiếu đồng bộ, chống chéo, phức tạp.” (Trích Báo cáo Đánh giá Công tác Báo chí 2011).

Thế nhưng thật lạ là Bộ TT&TT không dám công khai việc xử lý khiến cho đến giờ dư luận vẫn lẫn lộn đúng/sai trong đường lối xử lý của Bộ Tài nguyên- Môi trường tại hướng dẫn bằng văn bản cho TP Hải Phòng. Tại sao Bộ TT&TT không thực hiện đầy đủ chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ tạiKết luận ngày 10/2/2012, xin trích: “Yêu cầu Bộ Thông tin Truyền thông phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung ương và các cơ quan chủ quản, tăng cường chỉ đạo, quản lý, tạo điều kiện thuận lợi cho báo chí hoạt động đúng chủ trương của Đảng và pháp luật của Nhà nước, tích cực tham gia tuyên truyền định hướng dư luận xã hội; kịp thời chấn chỉnh, xử lý những vi phạm để báo chí nước ta ngày càng vững mạnh, đóng góp xứng đáng vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Thiết nghĩ, Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ TT&TT cần nâng cao trách nhiệm quản lý báo chí, kịp thời phát hiện và công khai xử lý những nhà báo, những cơ quan báo chí vi phạm pháp luật, vi phạm đạo đức người cầm bút để bịa đặt hoặc bóp méo thông tin như chúng tôi chỉ ra hôm nay.
TRẦN THỊ HẢI PHƯỢNG

SỰ CẨU THẢ CỦA BÁO CHÍ HAY CÓ Ý ĐỒ GÌ KHÁC?

Bài từ Google.Tienlang
Lời dẫn: Google.tienlang vừa nhận được bài viết của bạn đọc Trần Thị Hải Phượng. Xin cảm ơn tác giả và xin trân trọng giới thiệu đến bạn đọc.
**************
Thời gian gần đây, dư luận không quá khắt khe với những sai sót trên báo chí; cơ quan quản lý báo chí không còn những quy chụp nặng nề tương tự như vụ “Cây táo ông Lành” của Hoàng Cát thời những năm 70 thế kỷ trước. 

Tuy vậy, bạn đọc khó có thể tha thứ cho những sai sót một cách quá ư lộ liễu, thô thiển mà dường như tác giả thực hiện một cách cố tình bởi một ý đồ gì đó đằng sau.
Báo Tuổi trẻ TPHCM đăng hình lính VNCH

Dù chất lượng báo Tuổi trẻ TP HCM mấy năm nay có sa sút nhưng nó vẫn là một tờ báo giấy có lượng phát hành cao nhất; là tờ báo điện tử có lượng truy cập cao nhất ở Việt Nam hiện nay. Càng được bạn đọc yêu quý, thiết tưởng những người làm báo ở đây càng phải khắt khe hơn với chính mình.
Chính vì lẽ đó, nhiều người bị sốc khi thấy tại bài viết về cảnh người Hà Nội sơ tán trong 12 ngày đêm B52 của giặc Mỹ gây ra thảm cảnh cho Thủ đô 40 năm trước nhưng tác giả lại dùng tấm ảnh người lính VNCH cùng người dân chạy loạn khỏi chiến trường Quảng Trị!
Đúng như bạn Lê Hương Lan- Trưởng nhóm Biên tập Google.tienlang đãnhận xét trong Lời dẫn: “Đành rằng đã là sơ tán, là chạy loạn, chạy khỏi nơi chiến sự thì bà con miền Bắc cũng khổ như cô bác trong Nam. Thế nhưng, với nhà báo thì không thể lấy “râu ông nọ cắm cằm bà kia” như báo Tuổi trẻ…”
Tại sao báo Tuổi trẻ TP HCM lại có thể lấy “râu ông nọ cắm cằm bà kia” như vậy?

Ảnh chụp màn hình báo điện tử
Ảnh chụp báo giấy
Chúng ta có thể cảm thông cho các bạn phóng viên trẻ vì phải gấp rút chạy theo chỉ tiêu bài vở. Nhưng ở đây là một tuyến bài lớn nhằm kỷ niệm 40 năm Điện Biên Phủ trên không. Hẳn là cả tòa soạn phải có sự đầu tư công sức khá lớn? Nếu phóng viên trẻ sơ suất thì biên tập viên phải là người phát hiện. Và cuối cùng, Tổng Biên tập duyệt bài phải là người có trách nhiệm phát hiện.

Đặc biệt, việc phát hiện này không hề khó với một người có kiến thức sơ đẳng về lịch sử. Bộ quân phục của người lính VNCH không thể nhầm lẫn với quân phục của quân đội nhân dân Việt Nam. Hơn nữa, tấm hình trong bài là của một phóng viên nước ngoài. Nó đã khá nổi tiếng trên mạng cả bằng tiếng Việt lẫn tiếng nước ngoài. Nếu nhấp chuột vào ĐÂY thì sẽ có hàng loạt bài viết bằng tiếng Việt có tấm hình này, đặc biệt có rất nhiều bài viết trên các trang web/blog phản động hải ngoại đã xuyên tạc nội dung tấm hình; vu khống, bịa đặt rằng bà con đang chạy loạn Việt cộng! 

Báo Tuổi trẻ TP HCM ghi chú dưới tấm hình “Gánh con đi sơ tán – Ảnh: N.N.T. chụp lại từ ảnh tư liệu”. Lấy chú thích là ảnh tư liệu thì cũng phải nói từ tư liệu nào chứ? Đã trót làm ẩu, in nhầm ảnh minh họa thì phải đăng cái ảnh ấy lên và tòa soạn cùng tác giả phải chính thức xin lỗi và đính chính, không thể nhập nhèm rút ảnh đi để phi tang, để “trốn” cái sai rõ rành rành. Nếu không đính chính thì những người không biết cứ căn cứ vào tư liệu này và tiếp tục sai. 

Báo Phụ nữ TP HCM ca ngợi quân xâm lược Trung Quốc?
Báo Phụ nữ TP HCM số 23, ra ngày 21/6/2009 (số kỉ niệm 84 năm Ngày Báo chí CM Việt Nam), ở trang 17 có bài tạp bút “Những chú lính ở sân ga”của nhà văn Dạ Ngân ca ngợi lòng dũng cảm của Hải quân Việt Nam nhưng lại đăng ảnh là lính Hải quân Trung Quốc! 

Bìa báo Phụ Nữ Chủ nhật số ngày 21.6.2009


Những chú lính ở sân ga – Tạp bút của Dạ Ngân – Trang 17
Nội dung bài “Những chú lính ở sân ga”
Cận cảnh
Kết quả truy tìm nguồn gốc tấm ảnh trên cho biết ảnh có xuất xứ từ trang Wikipedia trong bài giới thiệu về Hải quân Trung Quốc:


Chú thích trên Wikipedia: Hải quân Trung Quốc tại Bộ Tư lệnh Hạm đội Bắc Hải, Thanh Đảo
Xin hãy lưu ý phần mở đầu bài viết của tác giả Dạ Ngân: “Lâu lắm rồi mới thấy lại những hình ảnh này. Họ đi theo hàng, theo khối. Từ từ tiến vào sân ga. Tăm tắp nhau về tuổi tác, vóc dáng. Đồng phục hải quân, nhìn mặt mũi thì biết đích thị đây là lính mới tuyển. Giống hệt nhau ở nước da ruộng đồng, ở vẻ ngơ ngẩn với ga lớn thủ đô và cả ở cái cách xúng xính trong quân phục còn mới cứng. Em ở đâu đi nghĩa vụ đó em…”

Rõ ràng là tác giả đang “bình” tấm hình. Với đoạn mở bài như thế, ta có thể khẳng định, chính tấm hình này đã tạo ra cảm xúc cho tác giả viết tiếp toàn bài. Như vậy, hẳn là tác giả phải say sưa ngắm nghía rất kỹ tấm hình. Và như vậy, hẳn là tác giả không thể không nhận ra những dòng chữ Trung Quốc trên mũ những người lính!
Nhầm lẫn? Không thể nào! Không thể nói là nhầm lẫn bởi Hải quân Việt Nam mặc quần xanh, trên mũ có chữ “Hải quân Việt Nam” trong khi những người lính trong ảnh trên mặc quần trắng, trên mũ là chữ Trung Quốc.
Tai nạn nghề nghiệp? Cẩu thả? Cố tình? Lập lờ? Không biết nữa! Chỉ biết rằng một bài viết như thế, với tấm hình như thế, đăng vào đúng ngày nhà báo, nhân số báo chào mừng ngày báo chí cách mạng Việt Nam thì thật khó lý giải!
Có trách nhiệm của cơ quan quản lý báo chí

Tự do ngôn luận, tự do báo chí hoàn toàn không đồng nghĩa với tự do bịa đặt, tự do tùy tiện lấy “râu ông nọ cắm cằm bà kia” như các trường hợp trên đây.

Ở Việt Nam có cả một hệ thống cơ quan quản lý báo chí. Bên Đảng có Ban Tuyên giáo Trung ương cùng các Ban Tuyên giáo 63 tỉnh thành; bên chính quyền có Bộ TT&TT cùng các sở TT&TT cũng đầy đủ ở 63 tỉnh thành. Tuy nhiên, công tác phát hiện và xử lý những sai sót trên báo chí lại rất mờ nhạt. Ngày 18/9/2012, báo Quân đội nhân dân cùng hàng loạt cơ quan báo chí lớn như Công an nhân dân, Hà Nội mới… bịa đặt thông tin về “Dịch cúm gia cầm phát sinh tại hai huyện của tỉnh Quảng Bình”
Sau khi có công văn chính thức của cơ quan chức năng tỉnh Quảng Bình khẳng định đó là những thông tin bịa đặt nhưng các tờ báo lớn kia cũng phớt và cũng không một cơ quan báo chí nào lên tiếng!

Sau bài bịa của báo Đài Tiếng nói VN về vụ “bố chống dính nàng dâu” thì có đến 2 phóng viên của Infonet cũng hăm hở vào cuộc điều tra và sản xuất ra bài “Hàng xóm kể chuyện ‘giải cứu’ bố chồng dính chặt con dâu” còn lâm li bi hài kịch gấp bội phần bài gốc của VOV nữa?! Hàng loạt cơ quan báo chí nhắm mắt đồng loạt đăng lại. Infonet – trang báo chính thống của Bộ Thông tin truyền thông. Bài bịa tiếp theo của Infonet về chuyện bố chồng dính chặt với con dâu lại đang tâm lấy hình ảnh cấp cứu trong bài viết “Tiêu chảy cấp nguy hiểm tái xuất” đăng từ năm 2008 trên VnExpress của phóng viên ảnh Hoàng Hà để đưa vô làm “hình minh họa” cho bài! Và cái sự trâng tráo của 2 phóng viên Giang Uyên – Trúc Hồ này thể hiện rất rõ ở việc cố tình cắt mất cái chữ “Bệnh viện Bạch Mai” nổi tiếng ngoài Hà Nội đi để “minh họa” cho việc bố chồng nàng dâu ở miền Tây bị khiêng vô bệnh viện, cho bài báo thêm sinh động và thuyết phục?
Thế nhưng, khi dư luận phát hiện là bịa đặt, Cơ quan chủ quản của báo Đài Tiếng nói VN đã xử lý BBT cùng phóng viên của mình thì Ban Biên tập báo Infonet cũng chỉ lặng lẽ rút bài, không một lời xin lỗi và cơ quan chủ quản là Bộ TT&TT dường như cũng biết!
Về vụ đình đám nhất trên truyền thông là vụ Tiên Lãng, dù Bộ TT&TT đãphát hiện

“Có bài báo, tờ báo thông tin sai sự thật, thiếu kiểm chứng, không khách quan, mang tính một chiều. Đơn cử, liên quan vụ cưỡng chế, thu hồi đất ở Tiên Lãng (Hải Phòng) mặc dù đã được Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ Thông tin và Truyền thông 4 lần nhắc nhở, định hướng nhưng có một số tờ báo vẫn thông tin dồn dập, quá liều lượng cần thiết, mất cân đối với những vấn đề quan trọng khác của đất nước. Đáng lưu ý, trong khi nhấn mạnh sai phạm của chính quyền ở Tiên Lãng, Hải Phòng, lại thông tin “nương nhẹ” về những vi phạm, sai phạm của ông Đoàn Văn Vươn theo kết luận của Bộ Tài nguyên và Môi trường và các cơ quan chức năng. Một số báo thông tin, bình luận có tính suy diễn, cho rằng, gốc của vấn đề, vụ việc là do sở hữu toàn dân về đất đai trong khi thực ra, nguyên nhân chủ yếu do nhận thức, thực hiện sai các quy định pháp luật đất đai về cho thuê đất, thu hồi đất, cưỡng chế đất cũng như do các quy định về quản lý đất đai thiếu đồng bộ, chống chéo, phức tạp.” (Trích Báo cáo Đánh giá Công tác Báo chí 2011).

Thế nhưng thật lạ là Bộ TT&TT không dám công khai việc xử lý khiến cho đến giờ dư luận vẫn lẫn lộn đúng/sai trong đường lối xử lý của Bộ Tài nguyên- Môi trường tại hướng dẫn bằng văn bản cho TP Hải Phòng. Tại sao Bộ TT&TT không thực hiện đầy đủ chỉ đạo của Thủ tướng Chính phủ tạiKết luận ngày 10/2/2012, xin trích: “Yêu cầu Bộ Thông tin Truyền thông phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung ương và các cơ quan chủ quản, tăng cường chỉ đạo, quản lý, tạo điều kiện thuận lợi cho báo chí hoạt động đúng chủ trương của Đảng và pháp luật của Nhà nước, tích cực tham gia tuyên truyền định hướng dư luận xã hội; kịp thời chấn chỉnh, xử lý những vi phạm để báo chí nước ta ngày càng vững mạnh, đóng góp xứng đáng vào công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Thiết nghĩ, Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ TT&TT cần nâng cao trách nhiệm quản lý báo chí, kịp thời phát hiện và công khai xử lý những nhà báo, những cơ quan báo chí vi phạm pháp luật, vi phạm đạo đức người cầm bút để bịa đặt hoặc bóp méo thông tin như chúng tôi chỉ ra hôm nay.
TRẦN THỊ HẢI PHƯỢNG

TÌNH YÊU KHÔNG PHẢI LÀ BẤT ĐẲNG THỨC

Hình minh họa
Hình như các bạn gái không gặp may trong tình yêu thường có chung một “căn bệnh” là: Yêu bản thân mình quá! 

Họ có quá nhiều ưu điểm nên thường có tâm lý tự kiêu, coi mình là trung tâm của vũ trụ, tự đặt ra những tiêu chuẩn quá cao mà các chàng trai thường khó lòng với tới được. Các cô gái xinh đẹp thông minh thường cảm thấy bọn con trai tầm thường, kém cỏi hơn mình, chẳng mấy ai “hơn hẳn mình một cái đầu”. Vì thế họ cao ngạo như những cô công chúa kén phò mã, nhìn những kẻ tới cầu hôn bằng nửa con mắt. 

Những cô gái này nghĩ rằng mình có đủ tiêu chuẩn để ai cũng phải yêu mình mà mình chẳng cần phải yêu ai hết. Song họ không nghĩ tới một điều: Cho dù đàn ông có yêu mình đến đâu mà mình không biết cách quan tâm đáp lại tương xứng thì rồi họ cũng sẽ chán nản mà bỏ cuộc. 

Ðàn ông đi tìm cho mình một người bạn đời biết yêu thương chia sẻ, chứ không đi tìm một “nữ bá chủ” hay một “người đàn bà thép” để thống trị mình. 

Tình yêu là mối quan hệ hai chiều, là một phương trình có hai vế bằng nhau. Vì vậy các cô gái cần phải học cách yêu và học cách “cân bằng phương trình” tình yêu đó. Nếu biến tình yêu thành một bất đẳng thức thì dù bạn có thông minh, xinh đẹp và tài giỏi đến đâu, bạn cũng sẽ là người thua cuộc.

TÌNH YÊU KHÔNG PHẢI LÀ BẤT ĐẲNG THỨC

Hình minh họa
Hình như các bạn gái không gặp may trong tình yêu thường có chung một “căn bệnh” là: Yêu bản thân mình quá! 

Họ có quá nhiều ưu điểm nên thường có tâm lý tự kiêu, coi mình là trung tâm của vũ trụ, tự đặt ra những tiêu chuẩn quá cao mà các chàng trai thường khó lòng với tới được. Các cô gái xinh đẹp thông minh thường cảm thấy bọn con trai tầm thường, kém cỏi hơn mình, chẳng mấy ai “hơn hẳn mình một cái đầu”. Vì thế họ cao ngạo như những cô công chúa kén phò mã, nhìn những kẻ tới cầu hôn bằng nửa con mắt. 

Những cô gái này nghĩ rằng mình có đủ tiêu chuẩn để ai cũng phải yêu mình mà mình chẳng cần phải yêu ai hết. Song họ không nghĩ tới một điều: Cho dù đàn ông có yêu mình đến đâu mà mình không biết cách quan tâm đáp lại tương xứng thì rồi họ cũng sẽ chán nản mà bỏ cuộc. 

Ðàn ông đi tìm cho mình một người bạn đời biết yêu thương chia sẻ, chứ không đi tìm một “nữ bá chủ” hay một “người đàn bà thép” để thống trị mình. 

Tình yêu là mối quan hệ hai chiều, là một phương trình có hai vế bằng nhau. Vì vậy các cô gái cần phải học cách yêu và học cách “cân bằng phương trình” tình yêu đó. Nếu biến tình yêu thành một bất đẳng thức thì dù bạn có thông minh, xinh đẹp và tài giỏi đến đâu, bạn cũng sẽ là người thua cuộc.

LẠM BÀN VỀ CÁI SỰ "ĐỘC QUYỀN" YÊU NƯỚC

Quan hệ với Trung Quốc luôn là vấn đề nhạy cảm trong chính sách ngoại giao cả ngàn đời nay của nước Việt. Đứng bên cạnh một nước khổng lồ, có tư tưởng bá quyền ngang ngược đã là một “bất công” với một nước nhỏ như ta mà ông Trời đã an bài. Mỗi khi Trung Quốc có hành động chèn ép thô bạo thì cái tiềm thức, bản năng kháng cự đó lại đốt nóng bầu nhiệt huyết của những condân đất Việt. Lòng yêu nước gắn với sự cảnh giác cao độ đó đáng được chia sẻ khi người dân có những biểu hiện bức xúc như biểu tình tự phát. Nhưng không hề bình thường khi sau cuộc biểu tình tự phát đầu tiên, thì một số nhóm nhỏ lại duy trì, cổ vũ biểu tình “tự phát” không giới hạn ấy thì thực đáng lo, đáng bàn.
Hàng chục đợt biểu tình liên tiếp vừa qua, nếu ai quan tâm thì nhìn ngay thấy sự cổ vũ của mấy ông Tiến sỹ Nguyễn Quang A, giáo sư Nguyễn Huệ Chi, nhà văn Nguyên Ngọc, …, sự xông pha tích cực của những nhân vật đấu tranh dân chủ như Phạm Hồng Sơn, Lê Quốc Quân, Nguyễn Tiến Nam, blogger Mẹ Nấm,… (- những nhân vật mà không ít lần công khai quan điểm phản đối chế độ, đòi Đảng “trả lại quyền lực cho dân tộc”, một số còn công khai hoặc bị chính quyền chỉ mặt là thành viên của các tổ chức đòi lật đổ Nhà nước như Việt Tân, Khối 8406) diễn ra bền bỉ cứ vào mỗi sáng Chủ Nhật, không ở trước ĐSQ Trung Quốc thì quanh Hồ Gươm, đều là những địa điểm trung tâm chính trị – văn hóa của thủ đô. Sự yêu nước của một nhóm người này được tường thuật trực tiếp hàng giờ hàng phút của cả hệ thống trang mạng phản động ở nước ngoài và trang, blog “phản biện” của cá nhân họ ở trong nước. Chẳng cần động não thì người mù cũng nhận thấy nguy cơ đe doa an ninh hiển hiện ở mỗi cuộc biểu tình, mà công an chính quyền Hà Nội vẫn cứ đều đều kiên nhẫn thuyết phục họ bằng những nghị quyết chỉ thị sẵn có về việc biểu tình tự phát là trái pháp luật!

Cảnh báo về nguy cơ này, trong một bài báo “Không để kẻ xấu lợi dụng lòng yêu nước” trên báo “Nhân dân điện tử” ngày 21/8/2011 có đoạn:

“Phải nói rằng trên in-tơ-nét, tin tức về các cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát đã được một số người khuếch đại, khuếch trương ở mức cao nhất. Họ vừa hí hửng cổ vũ lẫn nhau, vừa đưa ra nhiều ngôn từ ngông ngạo và thách thức. Họ không chỉ sử dụng in-tơ-nét nhằm kêu gọi, tuyên truyền các luận điệu đen tối, mà còn sử dụng in-tơ-nét làm phương tiện hướng dẫn tụ tập, truyền bá cách thức đối phó với chính quyền. Phụ họa với loại thông tin này, các cơ quan thông tấn như RFA, BBC, VOA, RFI và một số diễn đàn chống cộng ở hải ngoại đều cố đua nhau đưa tin một cách sớm và nhanh nhất, kèm theo là “phân tích, đánh giá” mang màu sắc kích động. Các cơ quan truyền thông này còn thực hiện một số phỏng vấn, tạo diễn đàn để một số nhân vật nhân danh “lòng yêu nước” vu cáo chính quyền đàn áp, vu cáo Nhà nước vi phạm nhân quyền, thỏa hiệp và hy sinh quyền lợi đất nước. Thậm chí ngay sau khi UBND thành phố Hà Nội ra Thông báo Về công tác bảo đảm an ninh trật tự trên địa bàn thành phố Hà Nội, một số blog đăng tải ý kiến bác bỏ, phản ứng mà bất kỳ cá nhân nào hiểu biết về pháp luật đều không nên làm.

“Chiến dịch truyền thông đen” nói trên đã làm một số kẻ hoang tưởng vội vàng mơ về một “cách mạng màu” ở Việt Nam (!) và càng hối thúc nhau tiếp tục cái hành động mà về luật pháp, là không thể chấp nhận. Nhưng đó là mơ hão, và những người tỉnh táo, có lương tri đã lên tiếng kịp thời. Như trong entry Ðừng yêu nước bằng máu của người khác! một blogger viết: “Tôi ngán đến tận cổ việc họ tự cho mình là đang nói lên tiếng nói của nhân dân để viết về lòng yêu nước. Họ chỉ trích, họ mách nước cho Nhà nước làm việc A việc B dù họ biết rằng nếu có nổ súng thì họ sẽ không gửi email gọi con họ bỏ học ở nước ngoài để về nhập ngũ. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi tự hỏi và mãi vẫn không tìm được chỗ nào cho thấy họ đang đại diện cho nhân dân (những người nông dân như ông ngoại tôi, những cán bộ về hưu như bác và các dì tôi) để nói những từ đại ngôn đó”. Một blogger khác viết: “Thực tế, bất cứ ai lang thang trên các diễn đàn chính trị, các trang mạng nước ngoài hoặc có email rơi vào “sổ đen” của các “tín đồ chống cộng” ở hải ngoại đều thấy rõ rằng, luôn có vô khối những bài viết kêu gọi biểu tình, ca ngợi những người tham gia biểu tình, luôn nhấn mạnh đến các “gương mặt nổi” mà họ gọi là các “nhà dân chủ”, “nhà bất đồng chính kiến”, “nhà trí thức dân chủ”, tung ra các bản tin cập nhật tường thuật chi tiết diễn biến các cuộc biểu tình, phỏng vấn những người đang tham gia biểu tình (có ai đặt câu hỏi là vì sao trong các đoàn biểu tình luôn có những người tham gia biểu tình trả lời phỏng vấn trực tiếp, tường thuật tình hình tại chỗ cho các đài báo, trang mạng chống chính quyền này, các bức hình chụp luôn làm nổi những người mà các thành phần chống đối là ca ngợi là các “nhà đấu tranh dân chủ”?) và hàng nghìn các bài viết mổ xẻ, xuyên tạc theo ý đồ thấy rõ là vu cho công an “đàn áp” người biểu tình, tung hứng nhau để “đổ tội” chính quyền hèn nhát…”.”

Sự “độc quyền yêu nước” của những người này đang như thách đố sự kiên nhẫn của chính quyền và người dân thủ đô. Ngày 18/8/2011, UBND TP Hà Nội đã ra thông báo yêu cầu chấm dứt mọi hoạt động tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát, đồng thời cử cán bộ chính quyền địa phương đến vận động từng người “độc quyền yêu nước” đó hãy yêu nước bằng cách khác, và chấm dứt biểu tình tự phát đó. Đáp lại, ta thấy ngay sư hống hách, trịnh thượng của những con người “độc quyền yêu nước” này. Họ cho ra ngay lập tức một kiến nghị ký tập thể 25 người cho rằng Thông báo trên là trái pháp luật. Khoan hãy xem đến mục đích của Kiến nghị và những con người cho ra Kiến nghị này, mà hãy bàn đến nội dung thể hiện sự ngang ngược không thua gì quân bành trướng Trung Quốc, sự xem thường Nhà nước và pháp luật của họ.

Thứ nhất, họ phủ nhận Thông báo trên là “trái Pháp luật, không có căn cứ pháp luật, không được ban hành theo những thủ tục hành chính thông thường và đặc biệt không có người ký để xác định cá nhân chịu trách nhiệm. Thông báo này không có hiệu lực pháp lý”. Đáng thương cho những trí thức có tên trong đó khi các vị này không thèm quan tâm đâu là một văn bản hành chính, đâu là một thông báo có tính khuyến nghị của một cơ quan hành chính. Bản thông báo của UBND TP Hà Nội thuần là như một thông báo báo chí thể hiện quan điểm của một tổ chức, cơ quan quản lý Nhà nước, không phải là một quyết định có hiệu lực cưỡng chế như văn bản pháp luật nên đâu cần số văn bản, người ký và hiển nhiên văn bản này chưa phải là văn bản pháp lý nên chưa mang tính cưỡng chế bắt buộc. Còn nếu đó là văn bản pháp lý có số hiệu, chữ ký của cá nhân, cơ quan như văn bản pháp luật thì đâu cần giới quan chức địa phương lục tục kéo đi vận động những nhà yêu nước này không đi biểu tình!

Thứ hai, họ phủ nhận văn bản này vì “Thông báo này đã cản trở một quyền công dân được Hiến pháp qui định và đảm bảo: Quyền biểu tình (theo điều 69 Hiến pháp 1992)”. Họ chỉ cố tình không chịu hiểu và lờ toẹt đi cái điều khoản đảm bảo cho Quyền biểu tình trong điều 69 Hiến Pháp 1992, nội dung như sau “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật”. Văn bản pháp luật đảm bảo quyền biểu tình có Nghị định số 38/2005/NĐ-CPmà tại Điều 7 của nghị định ghi rõ, “việc tập trung đông người ở nơi công cộng phải đăng ký trước với UBND có thẩm quyền nơi diễn ra các hoạt động đó và phải thực hiện đúng nội dung đã đăng ký (quy định này không áp dụng đối với các hoạt động do các cơ quan Đảng, Nhà nước, Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các tổ chức chính trị – xã hội tổ chức). Bản đăng ký phải có các nội dung cơ bản sau: a) Họ tên, tuổi, địa chỉ của người đăng ký; tên, trụ sở và các thông tin khác của tổ chức đăng ký; b) Nội dung, mục đích việc tập trung đông người; c) Ngày, giờ diễn ra hoạt động, thời gian kết thúc; d) Địa điểm tập trung, đường đi, sơ đồ lộ trình sẽ đi qua; đ) Tên của các tổ chức dự kiến tham gia và họ tên, tuổi, địa chỉ của người đại diện cho tổ chức đó; e) Số người dự kiến tham gia; cờ, ảnh, phương tiện mang theo, nội dung biểu ngữ, khẩu hiệu (nếu có); g) Cam kết thực hiện đúng nội dung, phạm vi hoạt động đã đăng ký và thực hiện đúng các quy định của pháp luật về bảo đảm trật tự công cộng. Trong thời hạn 7 ngày làm việc, kể từ ngày nhận được bản đăng ký, chủ tịch UBND cấp có thẩm quyền có trách nhiệm xem xét, giải quyết việc đăng ký tập trung đông người. Chủ tịch UBND đã cho phép hoặc chủ tịch UBND cấp trên trực tiếp có quyền tạm đình chỉ, đình chỉ hoặc hủy bỏ việc tập trung đông người khi xét thấy các hoạt động đó gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến trật tự công cộng hoặc vi phạm nội dung đã cho phép…”

Đối chiếu với hoạt động biểu tình lâu nay của họ hoàn toàn trái pháp luật, đáng lý chính quyền hoàn toàn có quyền và trách nhiệm dẹp bỏ từ lâu. Nhưng xuất phát từ đạo lý, từ động cơ bề ngoài,…của hoạt động biểu tình này mà cho đến nay chính quyền vẫn chưa mạnh tay trấn áp. Có lẽ chính cái sự không nghiêm minh về pháp luật của chính quyền Thủ đô mà mới sinh ra cái Thông báo chẳng thuộc thể loại văn bản nào ấy, mới nuôi dưỡng, nảy sinh ra những Kiến nghị ngông cuồng kiểu này. Không thể cứ áp họ vào các trường hợp cần chiếu cố (kiểu như vì họ chưa hiểu biết pháp luật, họ yêu nước…) mà không chịu áp dụng pháp luật với họ, bởi không ít những người tham gia biểu tình là trí thức học hàm học vị đầy mình, thì càng không có lý do gì mà “biệt đãi” với họ được. Nếu đứng trên lập trường vi hiến của những người này thì chính quyền Hà Nội mới đáng bị xử lý vì không thực hiện nghiêm chỉnh quy định pháp luật để đảm bảo Điều 69 Hiến Pháp 1992 kia, chứ không phải là cái Thông báo của UBND TP Hà Nội là vi hiến theo kiểu “lý người Mèo” của mấy vị học giả, người dân “độc quyền yêu nước” đó.

Thứ ba, họ cho rằng “Thông báo này trái với tuyên bố trước đó của một Ủy viên UBND TP Hà Nội: không chủ trương đàn áp người biểu tình yêu nước (Trung tướng Nguyễn Đức Nhanh – Giám đốc Công An TP Hà Nội, ngày 02/08/2011)”. Đúng là trò mặc cả kiểu trẻ con. Việc ông Nhanh tuyên bố là công an Hà Nội không có chủ trương đàn áp người biểu tình yêu nước thì rõ quá rồi. Chính cái sự vị nể lòng yêu nước kiểu độc quyền của các vị này mà công an chưa mạnh tay thực thi pháp luật, chờ cho các cơ quan quản lý hành chính vận động thuyết phục những “người yêu nước” đó tuân thủ pháp luật trước đã.

Thứ tư, họ cho rằng “Thông báo này cho rằng biểu tình tự phát đã gây ảnh hưởng xấu đến trật tự an toàn xã hội, đến hình ảnh Thủ đô…Thực tế những cuộc biểu tình tự phát đều diễn ra ôn hòa trật tự, là hình ảnh đẹp về lòng yêu nước của công dân Việt Nam giữa Thủ đô Hà Nội được bạn bè Quốc tế ghi nhận, dư luận Quốc tế đánh giá cao”. Đợi đến lúc xảy ra bạo loạn hay mấy kẻ “độc quyền yêu nước” đó làm thành công cách mạng cam, quýt thì mới là lúc chính quyền được phép ra tay chắc? Còn mấy cái hình ảnh công an phải khiêng, lôi những thành phần không tuân thủ sự điều khiển về trật tự công cộng …lên xe bus như trường hợp Nguyễn Chí Đức kia thì vẫn là “ôn hòa trật tự” ư? Phải chăng, theo họ, phải có thêm nhiều hình ảnh công an bắt những thành phần quá khích, hay mấy “nhà đấu tranh dân chủ” đó thì mới là “hình ảnh đẹp về lòng yêu nước của công dân”?

Thứ năm, họ cho rằng “Chúng tôi khẳng định không một thế lực thù địch nào của nước Việt Nam có thể lợi dụng lòng yêu nước của chúng tôi, như suy diễn trong thông báo này. Yêu cầu làm rõ ý mập mờ có tính chất chụp mũ rất nguy hiểm rằng những cuộc biểu tình yêu nước của quần chúng có liên quan tới “các thế lực chống đối nhà nước” trích thông báo: “Những ngày gần đây, lợi dụng tình cảm yêu nước của nhân dân, các thế lực chống đối nhà nước Việt Nam trong và ngoài nước đã và đang kêu gọi, kích động, hướng dẫn quần chúng biểu tình, tuần hành gây mất an ninh trật tự ở Thủ đô.”?” Mấy vị này cố tình tai điếc, mắt mù mà không chịu liếc lên các trang mạng của chính quý vị như blog Nguyễn Xuân Diện, Danlambao của Nguyễn Hữu Vinh, Bauxite Việt Nam của ông Huệ Chi để xem nguy cơ đe dọa an ninh từ các cuộc biểu tình này đến cỡ nào; quá bộ tí nữa thì hãy mở email của chính họ, các trang mạng “yêu nước” của những kẻ chống Cộng hải ngoại sẽ thấy tràn ngập các hoạt động cổ vũ biểu tình, hướng dẫn cách biểu tình, thông báo biểu tình, …tiếp sức hỗ trợ cho mấy vị độc quyền yêu nước đó. Cái sự “khẳng định” của quý vị không thể thay thế được việc chấp hành quy định của pháp luật, đó là chưa nói đến “mức độ đảm bảo” của mấy lời khẳng định đó thì đến con nít chẳng dám tin.

Không chỉ ngang ngược thể hiện thái độ bất tuân pháp luật, mấy vị yêu nước độc quyền này còn lớn tiếng phản pháo, yêu cầu chính quyền phải “làm rõ ý mập mờ có tính chất chụp mũ rất nguy hiểm rằng những cuộc biểu tình yêu nước của quần chúng có liên quan tới “các thế lực chống đối nhà nước” và “Những người ký tên Kiến nghị yêu cầu làm rõ ai, bộ phận nào trong Ủy ban Nhân dân TP Hà Nội quyết định ra thông báo này?” Rành rành là một thông báo của UBND TP Hà Nội – đại diện cho cơ quan hành pháp rõ ràng mà họ vẫn còn lên giọng kiểu khủng bố, côn đồ như vậy thì trách tri những văn bản pháp luật khác họ chẳng ngại chà đạp.

Nguyên văn câu Thông báo được họ chụp cho chính quyền vu cáo họ như sau “Những ngày đầu, các cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát xuất phát từ tinh thần yêu nước và tâm lý bức xúc của quần chúng nhân dân. Những ngày gần đây lợi dụng tình cảm yêu nước của nhân dân, các thế lực chống phá nhà nước Việt Nam trong và ngoài nước đã và đang kêu gọi, kích động, hướng dẫn quần chúng biểu tình, tuần hành gây mất an ninh trật tự ở Thủ đô.

Những cuộc tụ tập, biểu tình, tuần hành tự phát đã gây ảnh hưởng xấu đến trật tự an toàn xã hội, đến hình ảnh Thủ đô Hà Nội – Thành phố vì hoà bình; tiềm ẩn các yếu tố gây mất ổn định chính trị; tác động tiêu cực tới việc thực hiện đường lối, quan hệ đối ngoại của Đảng, Nhà nước ta. Một bộ phận quần chúng do thiếu thông tin, ngộ nhận tham gia biểu tình tự phát là thể hiện tinh thần yêu nước; trong khi đó số đối tượng chống đối trong và ngoài nước đang ráo riết lợi dụng vấn đề trên để tiến hành các hoạt động chống Đảng, Nhà nước. Âm mưu, ý đồ của họ là chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân, kích động hằn thù dân tộc chia rẽ quan hệ Việt – Trung; kích động, tập hợp lực lượng gây mất an ninh trật tự và ổn định chính trị đất nước.”.

Đây là một nhận xét rất khách quan, đánh giá đầy đủ tình hình và nguy cơ mà bất cứ ai quan tâm đến sự kiện này đều thấy được. Những cảnh báo đó của UBND TP Hà Nội lại được họ tự chụp mũ cho mình để tố ngược lại cơ quan công quyền. Đúng là chuyện hy hữu chỉ có ở xứ Việt Nam!

Quyền biểu tình được ghi nhận trong các văn bản pháp lý quốc tế và quốc gia. Ngay Điều 21 Công ước quốc tế về những quyền dân sư và chính trị năm 1966 ghi rõ “Quyền hội họp hoà bình phải được công nhận. Việc thực hiện quyền này không bị hạn chế, trừ những hạn chế do pháp luật quy định và là cần thiết trong một xã hội dân chủ, vì lợi ích an ninh quốc gia, an toàn và trật tự công cộng, và để bảo vệ sức khỏe và đạo đức xã hội hoặc bảo vệ quyền và tự do của những người khác“

Bất cứ quyền dân sự, chính trị nào trong các văn bản luật pháp quốc tế cũng đi kèm với giới hạn bởi luật pháp quốc gia và yêu cầu bảo vệ An ninh quốc gia, an toàn và trật tự công cộng. Pháp luật hầu hết các quốc gia khác, kể cả các quốc gia Tây phương như Mỹ, Anh, Đức…đều có văn bản luật giới hạn hoạt động biểu tình, với quy định cụ thể có nhiều điểm chung như: quy định giờ giấc, địa điểm, phạm vi và cả những yếu tố kỹ thuật liên quan và biện pháp phòng ngừa những hành vi quá giới hạn cho phép.

Nghị quyết 38 của Nhà nước ta hiển nhiên đã quy định đầy đủ về điều kiện cho cuộc biểu tình diễn ra là phải tuân thủ các thủ tục cần thiết hoàn toàn thể hiện sự tiến bộ về mặt lập pháp, không vi hiến hay vi phạm nhân quyền như những kẻ “độc quyền yêu nước” này to mồm thường xuyên rêu rao để cổ xúy cho một thứ tự do vô chính phủ hay phục vụ cho mục tiêu chính trị nào của họ?.

Thực tế, thì ngay sau Thông báo của UBND TP Hà Nội và chính quyền địa phương đến gặp từng người vận động, thuyết phục nhưng vẫn có một số người “độc quyền yêu nước” đi biểu tình ngay ngày 21/08. Và trên blog của ông Tiến sỹ biểu tình Nguyễn Xuân Diện và hàng loạt các trang mạng, blog “yêu nước” quen thuộc cả trong và ngoài nước khác vẫn “tiếp sóng” với đủ lời châm trích, kích bác, lên án chính quyền “đàn áp người yêu nước”, cực đoan đến mức họ rỉa rói cả các hoạt động văn hóa, biểu diễn văn nghệ của thanh niên, sinh viên, quần chúng quanh khu vực “biểu tình” của họ. Chính những kẻ luôn lấy mác yêu nước làm bùa hộ mệnh cho mọi lời nói, việc làm phi lý, phi pháp của họ đang lấy đi giới hạn tôn trọng của người dân Thủ đô, sự kiên nhẫn của chính quyền.

Võ Khánh Linh